Tiểu Bảo Châu thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng Tiểu Bảo Sơn nói:
"Chị ta có chút kỳ quái.
Thích Ngọc Tú:
"Như thế nào?"
Bảo Sơn:
"Trước kia Chiêu Đệ rất che chở mấy đứa em gái, nhưng mà hôm nay đối với Phán Đệ lại không như vậy nữa, thậm chí còn có chút ghét bỏ cùng thống hận"
Cái này Thích Ngọc Tú cũng phát hiện ra, cô nghĩ nghĩ, nói:
"Đại khái là chuyện cô bé ngã xuống núi, chắc hẳn Phán Đệ cũng có liên quan.
Chỉ có suy nghĩ như vậy, mới có thể giải thích được hành động của Chiêu Đệ.
Tiểu Bảo Sơn:
"Con có cảm giác, chị ta cũng cùng trước kia không quá giống nhau.
Tiểu Bảo Sơn đối với tích cách của từng đứa nhỏ trong thôn đều thuộc như lòng bàn tay. Trong suy nghĩ của cậu, Chiêu Đệ rõ ràng là một người rất mềm yếu, nhưng mà hôm nay tại sao cô bé ấy lại mang đến cho cậu cảm giác của một người vô cùng quyết đoán.
Suy nghĩ vậy, nhưng rốt cuộc cậu cũng chỉ là một đứa nhỏ, cho dù cảm thấy có điểm không đúng vẫn quyết định không suy nghĩ nhiều hơn về chuyện này.
Bảo Sơn lắc lắc đầu, nói:
"Dù sao cùng chúng ta không có liên quan.
Lời này nói cũng không sai, chuyện của Chiêu Đệ không có liên quan gì đến bọn họ, vậy nên không cần suy xét quá nhiều.
Thích Ngọc Tú dẫn theo mấy đứa trẻ cùng đi lớp xoá nạn mù chữ, có người nhìn thấy bọn họ từ bên này lại đây, tò mò hỏi:
"Mấy người nhà cô vừa đi thăm Chiêu Đệ phải không?” Thích Ngọc Tú gật đầu:
"Nghe nói đứa nhỏ bị quăng ngã, cho nên tôi lại đây nhìn xem.
“Người nó thế nào? Nghe nói rất nhanh sẽ tắt thở phải không?” Thích Ngọc Tú lắc đầu:
"Không, tôi xem đứa nhỏ còn tốt.
“Nếu được vậy thì tốt quá rồi, đứa nhỏ này vẫn là mạng lớn, xảy ra chuyện ấy rồi mà vẫn còn sống được."
Thích Ngọc Tú gật đầu:
"May mắn"
Mặc kệ có liên quan đến nhà họ Điền hay không, cũng không ai muốn nhìn một người cứ như vậy rời đi. Hiện giờ Chiêu Đệ có thể lấy lại một chút tinh thần, Thích Ngọc Tú cũng cảm thấy mừng thay cho con bé. Nhưng mà chuyện hôm nay cũng cho cô một lần nhắc nhở, mặc kệ thế nào, cô đều đến phải giữ cho mình khoẻ mạnh, nếu cô không tốt, đứa nhỏ nhà cô cũng sẽ không có kết cục tốt.
Nhà họ Điền, thực sự không thể trông cậy vào được. Nhưng mà chỉ cần cô còn sống, nhà họ Điền cũng không dám kêu gào nháo sự đâu.
Nghĩ như vậy, Thích Ngọc Tú quyết định buổi tối hôm nay cả nhà mình sẽ ăn ngon một chút, ăn để cho thân thể khoẻ mạnh và cường tráng hơn, cho dù đánh nhau cũng không phải bên có hại!
Thích Ngọc Tú đem ba đứa nhỏ đều ôm vào bên người, nói:
"Mẹ sẽ bảo vệ các con.
“Con cũng sẽ bảo vệ mẹ.
“Con cũng thế!"
“Cả con nữa!"
Thích Ngọc Tú nhẹ nhàng bật cười, nói:
"Mấy đứa đều là con ngoan của mẹ"
Mấy đứa bé của nhà cô, không đứa nào sánh bằng.
Mấy người ngồi trong lớp còn đang nói chuyện, giáo viên thanh niên trí thức cũng vào cửa, mọi người lập tức an tĩnh lại. Chương trình học hôm nay bắt đầu rồi.
Cho dù là người muốn học hay không muốn học.
Vào thời điểm này khẳng định không thể quấy rối.
Thích Ngọc Tú bên này dẫn theo mấy đứa bé bắt đầu đi học. Bà cụ Điền ở bên kia nghe nói Thích Ngọc Tú cầm năm cái trứng gà, vội vàng vọt vào phòng chất củi, nhưng kỳ thật thời điểm bà ta biết chuyện, người ta đã ăn xong từ lâu rồi.
Bà cụ Điền không hiểu được tình hình thực tế, cho rằng mình còn có thể cứu được hai cái trứng khỏi miệng mấy đứa bé, cho nên bà ta vội vàng xông tới, hỏi:
"Trứng gà đâu?"
Chiêu Đệ suy yếu đáp:
"Ăn rồi"
Cô bé nhìn về phía Phán Đệ, còn có thể là ai đi báo tin chứ?
Chỉ có Phán Đệ đi qua nói với bà ấy mà thôi.
Cô bé ngẩng đầu, vô cùng đáng thương nhìn bà Điền, nói:
"Bà, cháu thật sự rất đói bụng..."
“Đúng là cái loại chỉ biết đòi tiền, một con quỷ tìm đường chết, cái loại như mày làm sao còn có Điền nhìn vỏ trứng gà đầy đất, trong lòng hận đến muốn chết, bà ta hùng hùng hổ hổ quát: mặt mũi mà ăn trứng gà, còn ăn một lần chính là năm cái, sao không ăn cho chết luôn đi? Cũng không nhìn xem mày còn có thể sống được hay không mà dám ăn năm cái trứng gà! Trời ơi, mày thật đúng là cái đứa không hiểu chuyện......"
Bà ta dùng sức đấm chân chính mình, cảm thấy ngay cả tim gan phèo phổi của mình đều đau. Tuy rằng trứng gà mà Thích Ngọc Tú mang đến này căn bản không phải cho bà ta, nhưng mà trứng gà này đã vào sân của nhà họ Điền, nói là “Thăm bệnh” mà bà ta lại không có phần, liền cảm thấy bất công muốn chết. Trong lòng bà ta, cái lễ vật này đã bị ném cả vào chảo dầu rồi, chính là khó chịu vô cùng. Rất rất khó chịu!
“Con bé chết bầm kia, mẹ mày đã đánh mày, tại sao mày không biết đường chạy đi chứ? Mày làm như vậy để tao phải mất tiền cho mày. Mày có hiểu hay không, ngày hôm qua mày xem bệnh đã mất của tao năm đồng tiền rồi! Hôm nay lễ thăm bệnh này, mày còn dám tùy tiện ăn sao? Mày nên để cho tao giữ lại mới đúng, anh Cẩu Tử của mày còn không có mà ăn đâu, thế mà mày lại dám ăn vào. Trời ơi là trời, tôi đã tạo nghiệt gì đây? Có đứa con dâu không hiểu chuyện, còn sinh ra một đám cháu gái không hiểu chuyện. Lại thêm đứa con gái hướng ngoại không hiểu chuyện nữa!” Bà cụ diễn xướng xuất sắc, làm cho người ta xem được trò hay, kỳ thật vừa rồi thời điểm Thích Ngọc Tú tới, trong phòng cũng không phải chỉ có ông Điền cùng bà Điền, còn có mấy bà cụ lại đây xem náo nhiệt nữa.
Lúc này, mọi người đều tụ tập đông đủ ở cửa phòng chất củi.
Bà Điền:
"Vợ lão đại cũng là một đứa con dâu không hiểu chuyện, nhà ai thăm bệnh không đem lễ đưa cho người lớn, thế nhưng nó đưa cho đứa nhỏ, đây là ý định không cho tôi cao hứng đây! Thật là một con đàn bà độc ác! Tìm con dâu như vậy, tôi là tạo cái gì nghiệt gì đây?"