Tiểu Bảo Châu nhìn anh trai và em trai, cảm thấy hai người này thật là nghĩ quá nhiều.
Cô bé nói:
"Các cô ấy đẹp, thì có quan hệ gì với các người? Các người một người cũng cưới không được."
Bảo Sơn và Bảo Nhạc:
"......
Tiểu Bảo Châu:
"Hai kẻ ngu ngốc"
Cô bé phồng má, thấy tin tức chuyển sang cái khác “Tuyết hương du lịch vấn đề......
“Năm nay Sơn Đông..."
Tiểu Bảo Châu không có đổi kênh, ngược lại nghiêm túc xem tin tức, nói đã lâu, nhưng hai đứa bé xem có thể hiểu không biết mỏi mệt.
Tiểu Bảo Sơn và Tiểu Bảo Châu đều nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình, tuy nhiên chương trình chiếu một hồi vẫn phải kết thúc.
“Sau đây là thời gian quảng cáo. Một giọng nữ thật duyên dáng vang lên.
“Làng du lịch đảo Phượng Hoàng, phong cảnh tuyệt đẹp...... tập đoàn Tứ Hải chế tạo......"
Bla bla......
Lúc tiết mục trên TV còn rất hay, bây giờ toàn bộ hình ảnh đều hoa lên, lại còn đứt quãng, có vẻgiống như quỷ phá phách xuất hiện. Tiểu Bảo Nhạc yên lặng lui lại phía sau anh chị. Tiểu Bảo Châu lập tức dịch mông nhỏ đến gần anh trai, thằng bé rất sợ hãi. Bảo Sơn cũng cảm thấy như vậy có chút dọa người, cậu bé là nam tử hán, cậu bé là anh trai. Tiểu Bảo Sơn một tay nắm tay em gái, một tay kéo em trai, nói:
"Đừng sợ, đừng sợ!"
“Anh ơi, là chúng ta làm hỏng rồi sao?” Tiểu Bảo Châu lo lắng.
Chỉ là cô bé còn chưa dứt lời, TV cũng đã khôi phục lại bình thường, lúc này đang phát tin quảng cáo thạch trái cây, một bạn nhỏ ôm thạch trái cây, vui vẻ cười ha hả.
“Hay” Tiểu Bảo Sơn không hiểu biết.
Cậu bé nói:
"Không biết vừa rồi có phải hỏng rồi hay không"
Mấy đứa bé suy nghĩ rồi nói:
"Chúng ta vẫn nên nói cho chị Khương biết đi.
Mặc dù rất sợ chị Khương sẽ mắng bọn họ, nhưng bọn họ không thể nói dối.
Tiểu Bảo Châu:
"Em đi nói!"
Là cô bé ấn cái kênh này.
Tiểu Bảo Sơn vội giữ chặt em gái, kiên định:
"Anh là anh trai Cậu bé đi vào phòng để quần áo, lúc này Tiểu Bảo Châu cũng theo sau, Bảo Sơn sợ em gái bị trách cứ, vội nói:
"Chị Khương, vừa rồi bọn em xem TV, TV có tiếng vang lên, không biết, không biết có phải bọn em phá hỏng rồi hay không..."
"Có tiếng vang? Không sao đâu, chắc là do tín hiệu không tốt thôi, cái này không dễ hư vậy đâu"
Tiểu Bảo Sơn:
"? ??"
Tín hiệu?
Đó là cái gì?
Nhưng nhìn dáng vẻ đương nhiên của Khương Việt, Tiểu Bảo Sơn lại nắm tay em gái trở về, cậu bé nói:
"Có vẻ như là không quan trọng"
Tiểu Bảo Châu gật đầu, cô bé ngẩng đầu nhìn thời gian, nói:
"11 giờ 1"
5Ngày hôm qua học cách nhận biết thời gian, hôm nay cô bé lập tức biến thành con chim đỗ quyên nhỏ, báo thời gian.
Tiểu Bảo Sơn:
"Đúng rồi.
Tuy cậu bé không phải lúc nào cũng là con chim đỗ quyên, nhưng trong lòng vẫn luôn tự nói thời gian.
Hai đứa bé một lần nữa ngồi xuống, lúc này quảng cáo đều kết thúc rồi, lại bắt đầu tin tức, đang nói gần đây giá thịt heo có sự tăng nhẹ.
Tiểu Bảo Châu chân thành nói:
"Quả nhiên lúc nào cũng vậy, heo đều rất quan trọng, ăn thịt cũng đều rất quan trọng"
“Vậy là chắc chắn rồi"
Tiểu Bảo Sơn:
"Ai mà không thích ăn thịt"
Mấy đứa bé nghiêm túc xem tin tức, cho dù xem không hiểu, mấy đứa nhỏ vẫn rất nhiệt tình. Mà ở bên này, bọn họ sửa sang quần áo xong rồi, Khương Việt nói:
"Có mấy bộ quần áo nếu không hợp, chị có thể sửa lại một chút"
Thích Ngọc Tú gật đầu:
"Tôi biết rồi, cảm ơn cô.
“Cảm ơn cái gì chứ, dù sao thì chúng tôi cũng không mặc, không cần suy nghĩ nhiều” Khương Việt cười đáp.
Khương Việt quay người lại nhìn cái rương trên mặt đất, nói:
"À, cái này chị có muốn không? Đây là cái bức màn năm trước tôi bỏ xuống, giấc ngủ của tôi không tốt, dùng một khoảng thời gian không tốt nên tháo xuống. Nếu là dùng được thì chị cứ cầm lấy đi, bằng không tôi để ở đây không dùng tới rồi cũng bỏ thôi.
Thích Ngọc Tú do dự một lát, Khương Việt nói:
"Thật sự, với tôi mà nói là vô dụng. Tôi còn một ít giày không có mang..."
Thích Ngọc Tú:
"Vậy được."
Cô định nói cảm ơn, nhưng đã nói quá nhiều lần rồi, Thích Ngọc Tú thật sự không biết nên nói cái gì, chỉ có thể nghĩ, mình về nhà cân nhắc lại...... Sau này gặp lại, nhất định cũng phải chuẩn bị cho Khương Việt và Hứa Đình một ít quà.
Cô nên tặng cái gì đây! Thật khó nghĩ mà!
Mà Khương Việt thì sao?
Thật ra cô ấy cũng rất ngượng ngùng, cô ấy cảm thấy không nên tặng người khác quần áo và giày dép không đáng giá lại không mặc đến như vậy, làm gì có chuyện đi tặng mấy món rách nát thế này.
Người bình thường đều sẽ ghét bỏ.
Nhưng nhà Thích Ngọc Tú quá nghèo, thật sự có thể dùng được.
Hơn nữa, Khương Việt thậm chí nhìn ra được, phần lớn đối với cô mà nói, đều rất thực dụng. Nếu đưa tiền, người này là người ngoan cố, rất có cốt cách, chắc chắn không cần tiền của bọn họ, nếu cô ấy tặng đồ tốt, Thích Ngọc Tú nhất định không cần, chỉ có thể cho cô những thứ mình không dùng được, Thích Ngọc Tú thật sự biết cô ấy không dùng được, mới có thể lấy.
Cô ấy thở dài một hơi, thật sự cảm thấy làm người thật khó!
Cho nên nói, lần trước vì đổi lấy đồng tiền cổ mà cho Thích Ngọc Tú 7000 đồng tiền, thật đúng là chuyện quả quyết nhất mà cô ấy từng làm.
Hai người có tâm tư khác nhau, nhưng thật ra đều là vì nghĩ cho đối phương.
Thích Ngọc Tú không dám ở bên này thêm nữa, đường núi quá xa, tuyết lại lớn, bọn họ nếu không đi sớm một chút, quá muộn sẽ rất nguy hiểm. Cho nên, ăn cơm trưa xong, Thích Ngọc Tú cõng con trai nhỏ, lại ôm hai đứa còn lại, lúc này mới cầm theo quần áo cũ đi về nhà......"