Bởi vì mọi người đều sẽ không biết, mấy bạn nhỏ trong thôn bọn họ, con trai và con gái, tất cả mọi người đều không biết đồng hồ, đều không biết chữ, cho nên tuy rằng cô bé cảm thấy mất mát, nhưng cũng không cảm thấy khổ sở.
Nhưng hiện tại có chút khác biệt.
Tuy rằng chỉ là một chút đồ vật, dù cũng không quan trọng, nhưng Tiểu Bảo Châu cảm thấy rất vui vẻ, cô bé cảm thấy trong lòng rạo rực, cô bé muốn có thể học nhiều hơn.
“Em muốn học thật nhiều, thật nhiều đồ vật. Khương Việt gật đầu, giơ ngón tay cái lên:
"Giỏi nha, cô gái nhỏ"
Tiểu Bảo Châu nhẹ nhàng gật đồng, đôi môi nhỏ vẽ lên một nụ cười.
“Các em bắt đầu học ghép vần chưa?"
Tiểu Bảo Châu gật đầu, nói:
"Rồi, bọn em đã bắt đầu, mỗi ngày học một chút” Khương Việt:
"Phải nắm cơ sở cho tốt, về sau mới học thêm được nhiều Tiểu Bảo Châu nhanh chóng gật đầu, Khương Việt cười nói:
"Chi bằng chị dạy cho các em một chút, cho các em củng cố lại kiến thức"
Tiểu Bảo Châu:
"Tốt quá.
Tiểu Bảo Sơn cũng lập tức hiểu ra:
"Em cũng muốn học.
Tiểu Bảo Nhạc:
"Bảo Nhạc cũng muốn.
“Em còn quá nhỏ. Bây giờ học vẫn còn rất sớm, tuổi của anh và chị của em học mới đúng"
Khương Việt suy nghĩ một chút rồi nói:
"Bảo Nhạc có thể xem phim hoạt hình, cũng có thể ăn đồ ăn vặt và trái cây Cô chỉ tay vào trong phòng, nói:
"Muốn ăn không?"
Tiểu Bảo Nhạc đứng giữa học tập và ăn uống, nhóc con quyết đoán lựa chọn cái phía sau.
Thằng bé không hề do dự một chút nào.
Thích Ngọc Tú thấy Khương Việt hứng thú bắt đầu dạy ghép vần, cô xoay người đi vào phòng bếp, cô không làm được những việc khó, nhưng mà người khác đã giúp đỡ như vậy, cô cũng đồng ý làm kim chi củ cải cho đối phương.
Khương Việt là người thích sáng, tuy trời còn chưa tối hẳn, cô đã bật tất cả đèn trong nhà, ánh đèn sáng choang, khiến người ta cảm thấy cực kỳ thoải mái. Tiểu Bảo Châu có nghe nói người ở nhà dì cả mở điện, vốn dĩ không hiểu lắm.
Bây giờ cô bé đã có thể cảm nhận được một cách rõ ràng và chính xác có điện là như thế nào.
Cô bé và anh trai Bảo Sơn cùng nhau học tập, cô bé cảm nhận sâu sắc, chị Khương Việt dạy còn hay hơn chị thanh niên trí thức dạy nữa. Tiểu Bảo Châu và Tiểu Bảo Sơn cũng không hiểu lắm, nhưng vẫn có thể cảm giác được sự chênh lệch.
Thật ra điều này cũng đúng, nhưng mà cũng không thể trách thanh niên trí thức, thanh niên trí thức là dạy học miễn phí, điều này tương đương với việc “mượn lương” trước, nhiều người luân phiên nhau tới, mỗi người dạy vài ngày, đương nhiên sẽ có người dạy hay có người không. Tuy rằng Khương Việt không phải là người chuyên nghiệp, nhưng mà cô dạy thật sự nghiêm túc, mấy bạn nhỏ tự nhiên có thể cảm nhận được sự chênh lệch.
Tiểu Bảo Nhạc ngồi trước TV, yên lặng xem TV, cái miệng nhỏ ăn không ngừng nghỉ, trong phòng khách truyền đến giọng nói lanh lảnh của chị gái, theo sau đó còn có giọng điệu giải thích của chị Khương.
Thằng bé tự tay vỗ ngực, cảm thấy bản thân thật quá hạnh phúc.
“Thời gian cũng không còn sớm nữa, để tôi đi mua cơm hộp"
Nãy giờ Hứa Đình vẫn luôn làm trợ thủ cho Thích Ngọc Tú, còn bây giờ cô ấy phải đi ra ngoài mua cơm.
“Tuyết vẫn còn rơi sao?"
Tiểu Bảo Châu đột nhiên hỏi.
Hứa Đình gật đầu:
"Vẫn còn rơi, bên ngoài phủ một màu trắng xóa, thật sự rất đẹp"
Tiểu Bảo Châu đi ra phía cửa, đu người lên cánh cửa nhìn ra ngoài, cô bé nhỏ giọng nói:
"Tuyết thật là lớn"
Dáng vẻ cũng không hoàn toàn vui vẻ.
“Em lo lắng không về nhà được sao?"
Tiểu Bảo Châu gật đầu, ngay sau đó lại lắc đầu, cô bé nói:
"Tuyết rơi sẽ rất lạnh, cuộc sống sẽ rất khổ sở"
Hứa Đình không ngờ là Tiểu Bảo Châu sẽ nói như vậy, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, nói:
"Cuộc sống sẽ khá lên thôi"
Tiểu Bảo Châu gật đầu:
"Em biết, chúng ta đều nỗ lực như vậy, đương nhiên sẽ làm được, nhưng mà em là một đứa bé rất chăm chỉ đó"
Câu nói này khiến người khác phải bật cười, lời này thật sự không hề giả một chút nào, cô bé này đúng là một đứa bé chăm chỉ.
Khương Việt:
"Tuy rằng điều này khiến mọi người không vui, nhưng thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, đến cuối cùng thì mọi việc đều sẽ tự yên ổn, có lo lắng cũng vô dụng thôi. Hơn nữa bây giờ là lúc ăn cơm, ăn cơm quan trọng hơn thời tiết, em nói xem có đúng không?"
Tiểu Bảo Châu suy nghĩ một chút rồi gật đầu:
"Đúng vậy"
Đứa bé này lo lắng cũng nhanh mà hết lo cũng mau, chờ đến lúc ăn cơm lại bắt đầu khoe khoang với mẹ, cô bé nói:
"Con biết rồi"
Thích Ngọc Tú:
"Biết cái gì?"
Tiểu Bảo Châu rất tự hào nói:
"Con biết ghép vần.
Thật ra mấy ngày nay cô bé vẫn luôn học ở ban xoá nạn mù chữ, cũng đã có chút quen thuộc, nhưng không thể xem như học được toàn bộ, chị Khương Việt cẩn thận dạy dỗ từng chút một, cô bé cảm thấy như mình đều đã nhớ rất rõ ràng.
Cô bé vui vẻ hớn hở:
"Anh ơi, anh có học được không"
Tiểu Bảo Châu mở to mắt nhìn Bảo Sơn, mong đợi câu trả lời từ cậu.
Tiểu Bảo Sơn hơi nâng cằm, nói:
"Anh cũng vậy"
Vừa rồi còn kiêu ngạo như một con khổng tước nhỏ, bây giờ đã cup đuôi.
Khương Việt bật cười:
"Sao các em lại buồn cười như vậy chứ.
Tiểu Bảo Châu mở to hai mắt, vô cùng khó hiểu nhìn Khương Việt, không biết chuyện này có cái gì buồn cười.
Thật sự buồn cười lắm sao?
Không có mà.
Khương Việt cũng không giải thích gì cả, chỉ cười nói:
"Chị Hứa đã mua đồ dùng tẩy rửa ở trong túi, cơm nước xong nghỉ ngơi một chút rồi mọi người tắm rửa đi. Đêm nay mọi người ở phòng xem TV chứ?"
Tiểu Bảo Châu ngượng ngùng nhìn về phía mẹ.
Thích Ngọc Tú:
"Cảm ơn cô” Khương Việt:
"Cảm ơn cái gì chứ, là tôi mời mọi người đến mà, sớm biết thế này đã mời mọi người đến sớm một chút rồi, bây giờ thời tiết như vậy, muốn ra ngoài chơi cũng không được."