Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 15: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Ăn cơm thôi."

"Thịt! Thịt! Thịt!" Tiểu Bảo Nhạc kích động lắc lư cái thân hình tròn vo.

Thích Ngọc Tú nhắc nhở:

"Mấy đứa lâu rồi chưa được ăn tí dầu mỡ nào, đừng có ăn nhiều quá, cẩn thận kẻo bị Tào Tháo đuổi đấy."

Mấy đứa nhỏ hiểu chuyện liền gật đầu. Thích Ngọc Tú xới cho mỗi người một bát cơm. Đương nhiên, trong cơm cũng độn thêm thật nhiều hạt cao lương.

Tiểu Bảo Sơn kinh ngạc:

"Mẹ ơi, chúng ta ăn... thật ạ?"

Thích Ngọc Tú gật đầu:

"Ăn!"

Cô dạy cho bọn nhỏ bài học về cách sống:

"Mẹ cũng muốn tiết kiệm để ăn dần lắm chứ. Nhưng những món này rất nhiều dinh dưỡng, trời lại nóng, không bảo quản được lâu. Nếu để dành mà làm chúng bị thiu, chẳng phải càng đáng tiếc hơn sao? Chi bằng hiện tại cả nhà chúng ta cứ ăn cho sướng miệng, ít nhất cũng được no cái bụng. Hơn nữa mấy ngày nay nhà ta thu hoạch vụ mùa bận rộn vất vả, cũng nên bồi bổ một chút."

Tiểu Bảo Châu gật gù:

"Nên bồi bổ cho mẹ nhất. Mẹ ăn thịt đi." Nói rồi, cô bé gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào bát cho mẹ.

Thích Ngọc Tú nở nụ cười, nói:

"Các con tự ăn đi, mấy ngày nay ai cũng mệt cả rồi."

Trong lúc cô đang nói, khuôn mặt nhỏ của Bảo Nhạc đã vùi vào trong bát cơm. Thằng bé há mồm lùa hai miếng cơm to, đôi đũa cũng không chút do dự lao thẳng về phía đĩa thịt kho tàu.

Thích Ngọc Tú cười mắng:

"...Con đúng là khôn, biết chọn thứ tốt mà ăn. Bảo Sơn, Bảo Châu ăn nhanh lên, đừng để nhóc con này cướp sạch đấy."

Bảo Châu hô lớn:

"Xem con đây!" Cô bé gắp một miếng thịt lên, bàn chân nhỏ khẽ đá vào chân Bảo Sơn, giục:

"Anh ơi mau ăn đi."

Bảo Sơn khựng lại một chút, thấy mẹ đang nhìn mình liền "Dạ" một tiếng thật to:

"Được!"

Cơm nước nhà bọn họ trước giờ toàn là canh rau suông lõng bõng nước, đừng nói đến thịt, ngay cả cá cũng chẳng dám mơ. Bởi vậy, mâm cơm hôm nay còn ngon hơn cả cỗ Tết. Tiểu Bảo Châu chống cằm ao ước:

"Nếu ngày nào cũng được như thế này thì tốt biết mấy."

Nói xong câu đó, tự cô bé cũng bật cười. Cô bé biết chuyện này là không thể nào. Chuyện tốt như vậy đâu phải ngày nào cũng vớ được.

Thích Ngọc Tú nói:

"Gần đây vận khí của Bảo Châu nhà ta tốt thật đấy."

Tiểu Bảo Châu phồng má lên, kiêu ngạo đáp:

"Con là giỏi nhất mà!"

Cả nhà đều bật cười. Thích Ngọc Tú trêu:

"Nói con béo con lại tưởng mình là heo hay sao."

Mấy mẹ con đang nói chuyện vui vẻ thì nghe thấy bên ngoài vọng lại tiếng chiêng khua, âm thanh có chút gấp gáp.

Tiểu Bảo Sơn vội vàng chạy ra cửa, đẩy hàng rào sân ra, chạy vài bước về hướng chân núi. Quả nhiên cậu nghe thấy tiếng chiêng khua từng hồi dồn dập, đi kèm là tiếng hô lớn:

"Nam phụ lão ấu, tất cả ra sân đập lúa họp!"

Tiểu Bảo Sơn vội vàng lớn tiếng đáp lại:

"Cháu biết rồi ạ!"

"Trẻ con cũng phải đi đấy!"

"Vâng ạ!"

Nghe thấy tiếng Bảo Sơn trả lời, tiếng gõ chiêng lại rẽ sang hướng khác. Cũng đâu phải chỉ có mỗi nhà Tiểu Bảo Sơn sống ở trong núi.

Tiểu Bảo Sơn chạy nhanh về nhà, kể chuyện đi họp cho mọi người nghe. Thích Ngọc Tú than phiền:

"Thu hoạch vụ mùa đã mệt đứt hơi rồi, tối còn bày đặt họp hành. Đúng là rách việc."

Miệng thì nói vậy nhưng không đi không được. Cô dặn dò:

"Mấy đứa súc miệng sạch sẽ đi."

Lũ trẻ ngoan ngoãn gật đầu. Nhà bọn họ vừa ăn đồ ngon, không thể để người khác biết được.

Buổi tối ra cửa, nhà họ sẽ đến muộn hơn người khác một chút. Nhưng cũng chẳng còn cách nào, nhà nằm chênh vênh giữa sườn núi, đi bộ xuống đến chân núi cũng mất toi nửa giờ đồng hồ rồi. Còn chuyện gì khiến người ta phiền lòng hơn thế nữa chứ?

Thích Ngọc Tú địu đứa con út lên lưng, khóa kỹ cửa nẻo, dắt tay hai đứa lớn cùng đi xuống núi. Tuy nhà nghèo nhưng đồ đạc trong nhà cái gì cũng quý, không thể vứt lung tung được.

Vì nhà quá xa nên họ gần như là những người đến sau cùng. Có lẽ do mấy ngày nay bận thu hoạch, ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, ngồi nói chuyện với nhau cũng chẳng mấy hào hứng.

Tiểu Bảo Châu nắm chặt tay anh trai Bảo Sơn, đứng nép bên người mẹ. Từ xa, cô bé đã nhìn thấy gia đình ông bà nội. Bà nội cô còn mang theo cả cái ghế đẩu nhỏ, thằng Cẩu Tử nằm gọn trong lòng bà. Thấy cô bé đang nhìn, nó liền bĩu môi khiêu khích.

Tiểu Bảo Châu không chút khách khí giơ nắm đấm lên dọa lại. Thằng Cẩu Tử lập tức giật giật tay áo bà nội, đôi mắt tam giác của bà già liền liếc xéo sang bên này, hung hăng trừng mắt nhìn Tiểu Bảo Châu một cái.

Tiểu Bảo Châu lập tức quay ngoắt đi chỗ khác. Bọn họ không thích cô, cô cũng chẳng thèm thích bọn họ.

Bà nội Điền đứng từ xa nhìn gia đình người con trai cả, bất mãn nói:

"Vợ góa thằng Điền Đại có biết dạy con không thế? Nuôi toàn cái ngữ không biết kính già yêu trẻ."

Vợ Điền Nhị là Vương Quế Lan vội vàng gật đầu tán thành:

"Mẹ nói cấm có sai! Con ranh Bảo Châu chẳng bao giờ giúp đỡ em họ, cả ngày chỉ biết bám lấy cái sao chổi kia. Mà cái sao chổi kia cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, ra tay tàn độc lắm, đúng là cái loại đáng chém ngàn đao..."

"Chị dâu hai, cơm tối chị ăn phân hay sao mà mồm thối thế? Bây giờ nhà nước cấm tuyên truyền mê tín dị đoan, chị cứ mở mồm ra là sao chổi này nọ, muốn chết thì chết một mình, đừng có làm liên lụy đến cả nhà." Một giọng nữ lạnh lùng vang lên cắt ngang.

Vợ Điền Nhị không cần quay đầu cũng biết, đích thị là cô em chồng Điền Ngọc Trinh. "Tôi... tôi có ý đó đâu..."

Điền Ngọc Trinh không đợi ả nói hết đã cướp lời, cười lạnh:

"Tôi dù sao cũng đã đi lấy chồng, chuyện nhà các người không liên quan gì đến tôi. Nhưng đừng trách tôi không nhắc nhở chị trước."

Vợ Điền Nhị hận đến ngứa răng. Ả thừa hiểu, do lúc trước ả định gả cô em chồng này cho một gã thọt để kiếm món tiền sính lễ nên Điền Ngọc Trinh ghi hận trong lòng. Tuy chuyện không thành nhưng Điền Ngọc Trinh vẫn ghim thù, lúc nào cũng muốn đẩy ả vào chỗ chết."