Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 125: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Mẹ tôi nói, nếu các cô ấy sửa lại tên mà tốt, cũng sẽ sửa tên cho tôi"

Tiểu Bảo Châu:

"Trò đùa gì vậy nhỉ?"

Nói xong cô bé lại trợn to mắt:

"Cậu cũng muốn sửa tên sao? Tên là Vãn Hà rất êm tai mà Cô bé Vãn Hà cũng gật đầu, nói:

"Tôi cũng cảm thấy Vãn Hà rất êm tai, nhưng mẹ tôi nói, nếu bọn họ sửa lại đều tốt, cũng phải sửa tên cho tôi là Sinh Nhi. Nói rằng nhà nào mà muốn cưới con dâu chắc chắn đều thích như thế"

Tiểu Bảo Châu quá kinh ngạc rồi, cô bé một lời khó nói hết mà nhìn Vãn Hà.

“Sinh Nhi...... không phải cứ gọi là vậy thì thật sự có thể sinh con trai đâu!” “Cái gì! Cậu muốn tên là Sinh Nhi sao? Mẹ tôi cũng nói, phải sửa tên cho tôi là Sinh Nhi!"

Một đứa bé trai khoẻ mạnh kháu khỉnh kêu to rồi mở miệng nói:

"Cậu không được tranh tên của tôi!"

“Vì sao một đứa con trai như cậu lại muốn sửa tên thành như vậy?"

Đứa bé trai đắc ý nói:

"Ai nói chỉ có con gái mới được tên là Sinh Nhi? Con trai chúng ta cũng có thể gọi.

Tiểu Bảo Châu ngẩng đầu nhìn về phía anh trai, Bảo Sơn cười cười với cô bé, Tiểu Bảo Châu nói:

“Mấy người các cậu trò chuyện đi, chúng tôi về nhà trước.

Hai đứa trẻ vẫn đang tranh đoạt cái tên “Sinh Nhi” vô cùng quyền lực kia.

Tiểu Bảo Châu thì thầm, vô cùng kiên định:

"Em nhất định không thay đổi tên.

Bảo Sơn xem vẻ nghiêm túc trên khuôn mặt nhỏ của cô bé, nói:

"Mẹ sẽ không cho em sửa tên.

Cậu duỗi tay xoa xoa đầu em gái.

Đỉnh đầu Bảo Châu cọ cọ vào tay Bảo Sơn, cô bé nói to:

"Mọi người chỉ biết làm bậy"

Tiểu Bảo Sơn:

"Cũng không phải!"

Lúc này, Tiểu Bảo Nhạc cũng nhanh nhảu nói:

"Em cũng không cần sửa tên.

Tiểu Bảo Sơn vội vàng trấn an hai đứa em:

"Chúng ta sẽ không thay đổi, tên của chúng ta là ba đặt cho, sao có thể dễ dàng sửa tên?"

Tiểu Bảo Châu cùng Tiểu Bảo Nhạc rốt cuộc an tâm xuống.

Bọn họ thật sự không muốn tên là “Cái này nhi cái kia nhi”.

Tiểu Bảo Châu bình tĩnh lại, cô bé hếch cái mũi nho nhỏ lên đắc ý nói:

"Là trân châu độc nhất vônhị, cho nên em tên là Bảo Châu"

Tiểu Bảo Nhạc:

"Vì sao em lại tên là Bảo Nhạc?"

Tiểu Bảo Châu miệng nhỏ nói liến thoắng:

"Bởi vì em phải làm một đứa bé khoái hoạt vui sướng"

Tiểu Bảo Nhạc “À” một tiếng thật dài, ngón tay nhỏ ngắn ngủn chỉ về phía anh trai, nói:

"Vậy tại sao anh trai lại tên là Bảo Sơn?"

Tiểu Bảo Châu đã trả lời ngay lập tức:

"Bởi vì cha mẹ mình hy vọng anh Bảo Sơn như là núi lớn, cao to, vững trãi"

Ba đứa bé cùng nhau thảo luận xong, cạc cạc cạc nở nụ cười, như là ba con vịt con.

Ba người mới vừa đi đến cửa nhà, đã thấy trước cửa nhà có người. Người đến là dì cả của cô bé cùng anh họ thứ ba.

Tiểu Bảo Châu hoa chân múa tay vui mừng, nói:

"Dì cả!"

Cô bé làm nũng:

"Dì cả, sao dì lại tới đây? Con rất nhớ dì"

Thích Ngọc Linh rất tốt với em hai Thích Ngọc Tú, nhưng cô ấy cũng có công tác của mình, cho nên không thường tới. Như lần tới thăm gần nhất là cuối vụ thu hoạch mùa thu, đó là cô ấy chọn thời điểm em gái cần mình nhất nên mới sắp xếp công việc mà qua. Chứ bình thường là khó có thể đi được như vậy.

Nhưng mà lần này cô ấy lại tới thường xuyên hơn một chút.

Tiểu Bảo Châu ngoan ngoãn nói:

"Dì cả, dì chờ con mở cửa nhé.

Thích Ngọc Linh vừa thấy Tiểu Bảo Nhạc cũng đi theo bọn chúng, vội vàng bế nó lên, nói:

"Sao con cũng ra cửa? Mẹ con đâu? Thật là, tại sao lại để cho Tiểu Bảo Nhạc ra ngoài trong thời tiết như thế này chứ? Mẹ con cũng hồ đồ quá"

Tiểu Bảo Châu lúc này đã mở cửa ra, nói:

"Bác sĩ nói trẻ con phải ra ngoài hoạt động và thư giãn gân cốt một chút, như vậy mới khoẻ mạnh"

Mẹ là nghe bác sĩ nói.

Bọn nhỏ lại nghe mẹ nói.

Cho nên chắc chắn sẽ không sai.

Tiểu Bảo Châu ngẩng cao gương mặt tươi cười, nói:

"Dì cả mau đi vào.

“Mẹ con đâu?"

Tiểu Bảo Châu:

"Mẹ con vào núi"

Tiểu Bảo Châu nói:

"Mẹ con phải chiều tối mới có thể trở về, dì cả, dì ăn cơm trưa chưa?” Thích Ngọc Linh:

"Dì cả ăn rồi, còn mua cho mấy đứa thịt kho tàu và cơm, mấy đứa ăn đi.” Tiểu Bảo Châu:

"Tuyệt quá đi!"

Tuy rằng mỗi ngày đều ăn rất ngon, nhưng Tiểu Bảo Châu vẫn thích ăn thịt.

Thịt ăn ngon nhất, không ai mà không thích ăn thịt.

Ha ha!

Tiểu Bảo Châu nhìn về phía anh họ thứ ba, nói:

"Anh họ, anh không đi học sao?"

Khuôn mặt nhỏ của cô bé lập tức nghiêm túc:

"Không đi học là đứa trẻ hư.

Anh họ thứ ba của Tiểu Bảo Châu tên là Tế Ninh. Thời điểm hắn sinh ra, ông hắn đi công tác ở Tế Ninh, cho nên trực tiếp lấy Tế Ninh làm tên hắn.

Tế Ninh năm nay mười tuổi, hắn lắc đầu, ồn ào:

"Anh không trốn học đâu, trường học của anh tạm thời cho nghỉ rồi"

Tiểu Bảo Châu:

"Ra vậy...... hoá ra là được cho nghỉ, trường học của anh thường xuyên được nghỉ sao?"

Tế Ninh gật đầu, nói:

"Bọn họ hay náo loạn lắm, cho nên chúng ta thường xuyên nghỉ” Tiểu Bảo Châu không biết bọn họ náo loạn cái gì, nhưng vẫn nói:

"Đi học thật tốt"

Thích Ngọc Linh cười, nói:

"Mẹ con sang năm sẽ đưa các con đi học mà, đừng lo.

Tiểu Bảo Châu kiêu ngạo ưỡn ngực, nói:

"Chắc chắn rồi ạ"

Tế Ninh không thể tưởng tượng nhìn về phía em họ, không biết trên thế giới này tại sao còn có người thích đọc sách. Hắn cảm thấy, vì em gái chưa đi học cho nên mới không biết đọc sách khổ như thế nào.

Hắn nghiêm túc nói:

"Đi học không thú vị chút nào"

Tiểu Bảo Châu trợn to mắt:

"Đi học vốn dĩ không phải đi chơi, mà là đi học tập, anh còn đòi thú vị gì chứ?"

Tế Ninh:

".

Thích Ngọc Linh mắt thấy con trai của mình bị cô bé con nói cho không biết cách nào phản bác, không nhịn được cười.

Cô nói:

"Con nhìn xem, con còn không bằng em họ của con"