Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 103: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Cô muốn nhiều hay ít?"

Thích Ngọc Tú:

"Đều phải một mét tám, vỏ chăn lấy bốn cái, khăn trải giường lấy tám.

Chủ sạp mừng như bắt được vàng, liên tục nói:

"Được được được.

Tiểu Bảo Sơn:

"Chú, chú có thể giảm giá cho bọn cháu thêm chút nữa được không?"

Cậu ngửa đầu, lộ ra khuôn mặt nhỏ đáng yêu:

"Bọn cháu lấy rất nhiều, chỉ cần giảm giá một chút thôi"

Tiểu Bảo Châu cũng nhanh nhẹn trưng ra nụ cười ngọt ngào, nói:

"Chú, chú là người tốt nhất. Chủ sap cười càng tươi, hắn cảm khái nói:

"Chị à, bọn nhóc nhà chị thật sự rất đáng yêu đấy. Hắn tiếp tục nói:

"Giảm nữa thì không thể được đâu, giá thấp nhất rồi đấy, miễn phí tặng thêm cho mọi người một đôi áo gối nhỏ đi."

Lúc đầu hắn tham nhiều lợi nhuận nhập áo gối về, cứ nghĩ loại hàng này ở nông thôn, địa thế núi non hiểm trở như vậy sẽ được tiêu thụ rất nhanh, nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới, hiện tại hàng tồn phải chất đầy hẳn nửa kho.

Chất liệu quá kém, mẫu mã lại không đa dạng, có giảm giá cũng chưa chắc đã có người nguyện ý mua.

Hắn cũng không còn biện pháp nào khác, chỉ có thể dùng làm quà tặng kèm cho khách hàng. Hắn cười nói:

"Rất nhiều loại, tùy mọi người chọn"

Thích Ngọc Tú:

"Tôi lấy!"

Tiểu Bảo Châu cùng Tiểu Bảo Sơn mặt đầy vui sướng, bọn nhóc giúp mẹ mặc cả thành công, cho nên mua được nhiều hơn một đôi áo gối nhỏ, việc này làm cho hai đứa nhỏ hưng phấn cực độ, đuôi nhỏ đều vểnh lên cả rồi. Thích Ngọc Tú chọn đôi áo gối thuê hoa mẫu đơn nhỏ, lòng thầm cảm khái mặt hàng tốt như vậy, thế mà nói tặng liền tặng.

Quả nhiên chợ ở đây thật sự không tồi.

Thích Ngọc Tú giao tiền, tiện thể hỏi thăm:

"Anh trai, anh biết chỗ nào có bán bông không?"

“Nơi này không có đâu, hiện tại chỉ thiếu mỗi hàng bán bông. Cô đi tới phía trước xem thử một chút đi"

Thích Ngọc Tú tiếc nuối thở dài một tiếng, dắt tay hai đứa nhỏ đi.

Thật sự là một phiên họp chợ tấp nập, anh kêu tôi “Chị gái”, tôi kêu anh “Anh trai”, thoạt nhìn người dân ở đây ai nấy đều là một bộ dạng thân thiện và hòa đồng.

Thích Ngọc Tú không tìm được sạp bán bông, thậm chí đến vải dệt cũng tìm không thấy, có điều cô thật sự bị thu hút bởi một sạp bán đồng hồ.

Ở một phiên họp chợ hỗn tạp như thế này, lại có người buôn bán đồng hồ.

Thích Ngọc Tú do dự một chút, tiến lên hỏi:

"Cái này bán thế nào vậy?"

“Loại nào? Cái này sao? Cái này sáu mươi đồng"

Thích Ngọc Tú:

Trong cùng một ngày, cô bởi vì giá cả hàng hóa ở đây mà mê man nửa buổi.

Cô liếc mắt nhìn đồng hồ một cái thật sâu, cuối cùng lắc đầu tiếp tục đi về phía trước.

“A, này, chị gái, năm mươi, bốn mươi.... Cho cô giá thấp nhất luôn! Ba mươi thôi cũng được.."

Thích Ngọc Tú:

Chủ sạp này, buôn bán cũng quá không thật lòng đi.

Thích Ngọc Tú quay đầu nhìn người bán rong, ông ta ngược lại không hề có chút ngượng ngùng, tiếp tục nói:

"Ba mươi đồng, chị gái, chị nhìn thử xem, chiếc này thật sự rất được.....

Thích Ngọc Tú trực tiếp đánh gãy lời ông ta:

"Vẫn còn quá mắc."

Kỳ thật, cô cũng không biết thế nào là mắc hay không mắc, nhưng nhìn thấy giá từ sáu mươi hạ xuống còn ba mươi, cô khẳng định chắc chắn còn có thể tiếp tục mặc cả đi?

Cô chưa từng cảm thụ qua loại lạc thú khi trả giá, nhưng hiện tại vẫn có thể cảm nhận toàn bộ niềm vui sướng trong đó.

“Giá này không phải...

“Chị gái à, mặt hàng này của tôi giá ba mươi là hợp lý nhất rồi, nếu không chị nhìn thử xem cái này, cùng một loại đấy, có điều kiểu dáng cũ một chút. Loại này kiểu cũ công dụng không khác gì nhau, chỉ có hai mươi thôi. Không quá để ý kiểu dáng thì chiếc này quả thật là lựa chọn không tồi đâu."

Thích Ngọc Tú nghe vậy liền im lặng: Ông ta thật sự quá nhiều chiêu trò.

Tiểu Bảo Châu cùng Tiểu Bảo Sơn nhìn mẹ cùng chủ sạp nói qua nói lại, cô nhóc tiến đến gần anh trai, nhỏ giọng thì thầm vào tai:

"Người bán ở đây không có mấy ai đang nói thật đâu” Tiểu Bảo Sơn gật đầu, cũng học theo bộ dạng của Tiểu Bảo Châu, nói:

"Đều có rất nhiều chiêu trò"

Tiểu Bảo Nhạc thật sự không hiểu được nhiều như vậy, kỳ thật so với những đứa nhỏ khác, nhóc đã rất hiểu chuyện, nhưng mấy ngày này thật sự đã đánh sâu vào tâm trí nhóc, đừng nói là nhóc, ngay cả người lớn cũng gặp tình trạng như vậy, càng không phải nói tới những đứa bé nhỏ tuổi chưa trải sự đời.

Bé con bên cạnh nhìn anh chị mình châu đầu ghé tai nhau thì thầm liên tục, không nhịn được dựng cao lỗ tai, lắng nghe xem bọn họ đang nói gì.

Nhưng bé hiện tại được mẹ cõng trên lưng, căn bản nghe không tới.

Thật là tò mò quá đi.

Anh chị đang nói gì vậy không biết?

Bọn họ nói nhỏ quá đi, tại sao không cho Bảo Nhạc nghe với chứ.

Bảo Nhạc rất khôn khéo, nhóc sẽ không nói cho người khác đâu.

Bé con vươn hai tay nhỏ quơ quơ trong không khí, kêu:

"Anh, anh Bảo Sơn.

Anh trai so với chị dễ nói chuyện hơn.

Tiểu Bảo Sơn nhón mũi chân nắm lấy tay nhỏ của bé, nói:

"Em ngoan ngoãn nằm đó, chúng ta mua xong đồ sẽ về nhà ngay"

Thích Ngọc Tú lúc này đã thương lượng giá cả xong xuôi, bé con cũng không thèm nhìn tới.

Tiểu Bảo Châu ngẩng đầu:

"Mẹ, mẹ mua cái gì thế?"

Thích Ngọc Tú cười nói:

"Về nhà nói sau, chúng ta đi tới phía trước nhìn một lát nữa.

“Mẹ, mẹ nói muốn mua một cái phích nước nóng"

Thích Ngọc Tú cười đáp:

"Ở đây không có bán phích nước.

Cô đi lên phía trước, nhìn thấy sạp bán nội y, nháy mắt nghĩ tới đứa nhỏ nhà mình, không phải nội ý rách tung tóe thì chính là khố nhỏ lủng mấy lỗ, tức khắc dừng bước chân, hỏi:

"Có đồ lót dành cho trẻ con không?"

“Có, bên này đều là của trẻ con, cô xem, đều làm bằng lụa, cho trẻ con mặc nhất định sẽ rất thoải mái"

Thích Ngọc Tú cúi đầu hỏi:

"Mấy đứa thích kiểu hoa văn nào?"