Chu Thiến Thiến cũng không phải kẻ ngốc. Bao năm nay bà ta luôn nắm giữ tiền bạc trong nhà, hết lòng tính toán cho con trai, vậy mà thằng ranh này giỏi thật, dám thò tay vào túi bà ta.
Cơn giận không thể kìm nén được nữa, Chu Thiến Thiến vặn tai Giang Hiển Diệu: "Thằng ranh này, mày còn lấy cái gì nữa? Nói mau!"
"Á á á, mẹ mẹ mẹ, đau, mẹ buông tay ra! Mẹ đừng nghe nó nói bừa!" Giang Hiển Diệu gào thét liên hồi, xoay vòng vòng tại chỗ cũng không thoát khỏi tay mẹ mình.
Người vây xem dường như càng lúc càng đông, chỉ trỏ bàn tán về phía họ.
Rõ ràng là hai bên có quen biết nhau, và bên nào cũng có lý lẽ riêng của mình.
Giang Thù thở dài bất lực: "Xin lỗi, đã làm liên lụy đến anh rồi."
Tần Dư Ca nhìn thẳng phía trước, lặng lẽ nắm lấy tay Giang Thù: "Liên lụy gì chứ, thật ra tôi còn thấy hơi vui."
"Vui chuyện gì?"
"Vui vì..." Tần Dư Ca khựng lại một chút, quay đầu nhìn Giang Thù, "Lần này tôi được ở bên cạnh cô."
Giang Thù ngẩn người mất hai giây, sau đó mỉm cười rạng rỡ.
Đúng lúc hai mẹ con đang náo loạn tưng bừng thì tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa đến gần. Chẳng mấy chốc, một chiếc xe cảnh sát dừng lại bên cạnh xe của Tần Dư Ca. Sau khi tắt máy, hai viên cảnh sát bước xuống.
"Ai báo cảnh sát?" Viên cảnh sát đảo mắt nhìn lướt qua một lượt, sau đó dừng lại trên người bốn người Giang Thù, bước về phía họ.
Viên cảnh sát còn lại đi giải tán đám đông: "Được rồi được rồi, đừng xem nữa, ai về nhà nấy đi."
Có mấy người quen biết Tần Dư Ca và Giang Thù, vừa đi vừa hét vọng lại: "Tiểu Giang, Tiểu Tần, có cần gì thì cứ gọi tụi tôi nhé."
Trong đó có cả bà cụ lúc nãy, giọng bà gọi khá lớn.
Giang Thù và Tần Dư Ca gật đầu, vẫy tay chào họ.
Giang Thù không mấy bận tâm đến việc họ hùa theo, bởi cô hiểu rõ đặc tính của đám đông "hóng hớt".
Nghe gió là bảo có mưa ngay.
Đám đông đã giải tán gần hết, cảnh sát bước tới hỏi han tình hình.
"Tôi báo cảnh sát." Tần Dư Ca chỉ vào hai mẹ con đứng cách đó vài bước, "Chúng tôi đang vào khu nhà bình thường thì bà ta từ trong đám đông lao ra nằm rạp lên xe tôi. Tôi có cơ sở hợp lý để nghi ngờ bà ta và con trai dàn cảnh cùng nhau để tống tiền."
"Mày nói láo!" Chu Thiến Thiến tạm thời buông tha cho Giang Hiển Diệu, chỉ tay mắng Giang Thù, "Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, mặc kệ người ngoài ức h.i.ế.p người nhà, đồ sói con mất dạy."
Tần Dư Ca che chắn cho Giang Thù ở phía sau, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
"Chuyện đâu còn có đó, đừng có lăng mạ người khác." Viên cảnh sát đi tới đầu tiên lên tiếng, anh ta họ Lâm.
"Cảnh sát Lâm, chúng tôi có camera hành trình, ghi lại toàn bộ quá trình ăn vạ của bà ta." Tần Dư Ca thản nhiên nói, "Dù có kiện ra tòa, chúng tôi cũng sẵn sàng theo đến cùng."
Chu Thiến Thiến biết mình đuối lý: "Chuyện gia đình, chúng tôi có thể tự giải quyết."
Cảnh sát Lâm khoảng bốn mươi tuổi, khá dày dạn kinh nghiệm. Anh đã chứng kiến quá nhiều sự thật dơ bẩn đằng sau những cái gọi là "chuyện gia đình".
Sau khi hỏi han sơ qua, Chu Thiến Thiến vẫn không chịu thôi.
Cảnh sát Lâm nói: "Tất cả theo tôi về đồn."
Chu Thiến Thiến nghe vậy thì không chịu, định giở thói ngang ngược.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Cảnh sát Lâm bình thản nhìn bà ta, bà ta rụt cổ lại, không dám nữa.
Cuối cùng, Chu Thiến Thiến và Giang Hiển Diệu ngồi lên xe cảnh sát, Tần Dư Ca lái xe bám theo sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đồn cảnh sát cách đây không xa lắm. Chu Thiến Thiến lén lút dặn dò Giang Hiển Diệu: "Nhắn tin cho bố con, bảo ông ấy mau đến đây."
Giang Hiển Diệu làm theo.
Rất nhanh, hai chiếc xe lần lượt tiến vào cổng đồn cảnh sát, tấp vào lề dừng hẳn.
Khi Giang Thù xuống xe, cô nhìn vào cốp sau một cái, vô cùng tiếc nuối nói: "Mấy món rau của tôi rồi."
Tần Dư Ca vỗ nhẹ vào vai cô: "Không sao, xử lý bọn họ trước là quan trọng nhất."
Giang Thù bất lực, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu.
Cả nhóm bước vào phòng hòa giải, ngồi xuống hai bên chiếc bàn dài.
Tần Dư Ca đưa đoạn video từ camera hành trình cho cảnh sát. Sau khi xem xong, cảnh sát Lâm quay sang hai mẹ con Chu Thiến Thiến: "Hai người có gì muốn nói không?"
Chu Thiến Thiến tuôn ra một tràng dài lê thê, tóm lại chỉ có một câu: Bà ta bất đắc dĩ nên mới bắt Giang Thù đưa tiền.
Cảnh sát Lâm hỏi: "Bà bắt cô ấy đưa bao nhiêu tiền?"
Chu Thiến Thiến vểnh cổ lên: "Sáu triệu tệ."
"Sáu triệu—" Sắc mặt cảnh sát Lâm thay đổi, "Bao nhiêu?"
Giang Hiển Diệu cứ tưởng cảnh sát tin lời mẹ mình, vội vàng lặp lại lần nữa: "Là sáu triệu tệ."
Cảnh sát Lâm theo bản năng nhìn sang Giang Thù, cô vẫn thản nhiên, hoàn toàn không thấy bất ngờ.
Nếu chuyện dàn cảnh ăn vạ là thật, sáu triệu tệ đã cấu thành tội phạm với số tiền đặc biệt lớn, tình tiết đặc biệt nghiêm trọng, đủ để bà ta ngồi tù mọt gông.
Giang Thù bình tĩnh trình bày sự thật, nói ra lý do bà ta đòi sáu triệu tệ.
Cảnh sát Lâm nhíu mày, đối phương không có lý nhưng lại lôi ra chuyện cũ từ đời tám hoánh, sự thật cần phải xác minh thêm.
Nửa giờ trôi qua, Giang Thù và Tần Dư Ca vẫn ổn, nhưng Chu Thiến Thiến và Giang Hiển Diệu thì càng lúc càng sốt ruột.
Người ta khi nóng ruột thì dễ đầu óc quay cuồng mà phạm sai lầm.
Giang Hiển Diệu sau không biết bao nhiêu lần đối chất với Giang Thù, đã buột miệng thốt ra: "Lần trước đáng lẽ ra mẹ kiếp phải đ.á.n.h t.h.u.ố.c cho mày c.h.ế.t quách đi rồi."
Giang Thù sững người: "Anh nói cái gì?"
Đánh t.h.u.ố.c c.h.ế.t cái gì.
Khi nào.
Giang Thù theo bản năng nhìn sang Tần Dư Ca, rõ ràng anh cũng bị thông tin đột ngột này làm cho c.h.ế.t lặng.
Cùng lúc đó, từ ngoài phòng hòa giải vang lên tiếng c.h.ử.i bới om sòm.
"Phản rồi, cái đồ nợ đời này, còn dám báo cảnh sát bắt thím nó, xem hôm nay tao không đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ bất hiếu này mới lạ."
Dứt lời, cửa phòng hòa giải bị ai đó dùng lực đẩy mạnh ra, cánh cửa đập vào tường phát ra một tiếng "rầm".
Giang Công hùng hổ bước vào: "Giang Thù, mày cút ra đây cho tao---"
Giang Thù nhìn chằm chằm ông chú của mình, từ từ đứng dậy: "Chú."