Bí Mật Nuôi Con, Ai Ngờ Bị Anh Phát Hiện

Chương 11: Mai lại cùng đi chơi nhé!



Bé Niệm Niệm chơi cầu trượt một lát cũng bắt đầu thấy chán. Nhìn thấy bóng dáng Giang Xu đang đứng đợi bên cạnh, con bé dang rộng hai tay như một chú chim nhỏ, vừa chạy lạch bạch vừa gọi "Mẹ ơi" rồi sà vào lòng cô.

Giang Xu đã chuẩn bị sẵn sàng, ôm trọn Niệm Niệm vào lòng: "Chơi đến đổ mồ hôi rồi này, để mẹ lau cho nào."

"Vâng ạ!"

Giang Xu đưa tay về phía Tần Dư Ca: "Đưa tôi gói khăn ướt với."

"Được." Tần Dư Ca mở ba lô, lấy gói khăn ướt ra, rút một tờ rồi đưa cho Giang Xu.

Giang Xu vừa lau mồ hôi cho con vừa hỏi: "Con còn muốn chơi gì nữa không?"

Niệm Niệm híp mắt cười, quay người chỉ tay về phía đường hầm trò chơi cách đó không xa: "Mẹ ơi, Niệm Niệm muốn đi chỗ kia."

"Được rồi, mẹ dẫn con qua đó hỏi xem em bé nhỏ như con có chơi được không nhé." Giang Xu đứng dậy, dắt tay con gái, rồi quay sang hỏi Tần Dư Ca: "Anh đeo túi hộ tôi một lát nhé?"

"Dĩ nhiên rồi." Những việc trong tầm tay thế này, Tần Dư Ca rất sẵn lòng giúp đỡ.

Giang Xu mỉm cười, cùng Niệm Niệm đi về phía khu trò chơi đường hầm. Đứng cạnh đường hầm ở tầng ba, Giang Xu quan sát một chút. Nơi này phần lớn được cấu tạo từ các ống nhựa, mấy đứa trẻ đang chơi trông có vẻ lớn hơn Niệm Niệm một chút, đa số là con trai.

Giang Xu hơi do dự, Tần Dư Ca chỉ tay về phía người mặc áo vest đỏ gần đó, ra hiệu cho cô có thể hỏi họ. Lúc này Giang Xu mới nhận ra khu vực này có nhân viên quản lý. Cô dắt Niệm Niệm đến hỏi xem trẻ nhỏ có được tham gia không.

Nhân viên hỏi vài câu rồi gật đầu bảo có thể chơi, nhưng vì bé còn nhỏ nên phụ huynh phải đi kèm sát sao và dặn bé di chuyển chậm rãi.

"Vâng, cảm ơn anh."

Giang Xu đưa Niệm Niệm đến lối vào, một lần nữa dặn dò những điều cần lưu ý. Thật ra về khoản này Niệm Niệm rất ngoan, con bé cực kỳ ỷ lại vào mẹ. Vì bình thường ít tiếp xúc với người ngoài nên khả năng ngôn ngữ của bé hơi yếu, nhiều chuyện bé hiểu hết nhưng diễn đạt chưa rõ ràng.

Đây cũng là một trong những lý do Giang Xu quyết định cho Niệm Niệm đi mẫu giáo sớm. Cô hy vọng con có thể tiếp xúc nhiều hơn với bạn bè đồng trang lứa để trở nên hoạt bát, hướng ngoại hơn, thậm chí có nghịch ngợm một chút cũng không sao.

Được phép chơi, Niệm Niệm nhanh ch.óng tìm một lối vào gần nhất rồi chui tọt vào trong.

Giang Xu lùi lại vài bước đứng cạnh Tần Dư Ca. Cả hai vừa trông Niệm Niệm vừa thảo luận về cái hay, cái dở của trò chơi chui hầm này. Nhìn chung thì lợi nhiều hơn hại, chơi những trò tương tự sẽ giúp trẻ rèn luyện cảm giác về phương hướng và lòng dũng cảm khám phá thế giới xung quanh.

Mấy đứa trẻ trong đường hầm dần quen mặt nhau, ríu rít gọi: "Tớ ở đây nè!", "Đến tìm tớ đi!", "Bắt tớ này!".

Sau vài vòng chạy nhảy, Niệm Niệm không còn sức nữa nên chủ động chui ra ngoài. Giang Xu bước tới đón, Niệm Niệm ôm c.h.ặ.t lấy chân mẹ: "Mẹ ơi, bế con."

Giang Xu đồng ý, sau khi bế con lên, cô bé gục đầu vào vai mẹ, lí nhí nói: "Niệm Niệm vất vả quá đi à~"

Tần Dư Ca rất tâm lý, thấy Giang Xu đang bế con không tiện tay, anh liền lại gần lau mồ hôi cho bé, sau đó lấy bình nước từ trong túi ra: "Uống chút nước nào."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Con cảm ơn chú." Giọng Niệm Niệm mềm mại đáp lễ. Vì mệt nên bé không tự cầm bình mà ngậm luôn ống hút do Tần Dư Ca đưa tới miệng, uống ực ực.

"Uống từ từ thôi con, kẻo sặc." Giang Xu khẽ nhắc nhở.

Cả hai đứng yên đợi Niệm Niệm uống nước xong. Tần Dư Ca cất bình nước đi: "Có muốn ra chỗ xích đu ngồi một lát không? Có hai chỗ vừa trống kìa, để chú đẩy cho con nhé?"

"Dạ muốn ạ~~"

Con gái đã nói vậy, Giang Xu bèn bế thẳng bé qua đó. Xích đu ở đây có loại thường và loại làm từ lốp xe. Niệm Niệm thích cái lốp xe nên Giang Xu đặt con ngồi vào trong. Niệm Niệm nắm c.h.ặ.t hai sợi dây thừng hai bên, Giang Xu đứng đối diện con, còn Tần Dư Ca đứng phía sau.

"Niệm Niệm, chú đẩy nhé."

"Dạ~"

Lúc đầu Tần Dư Ca đẩy rất nhẹ để đảm bảo an toàn. Niệm Niệm reo lên "Oa!", theo lực đẩy tăng dần của Tần Dư Ca, con bé siết c.h.ặ.t dây thừng: "Mẹ ơi~ Niệm Niệm đang bay nè~"

Giang Xu nhìn con gái rạng rỡ đầy sức sống: "Bé cưng nắm chắc vào nhé."

"Vâng ạ~"

Chơi xích đu mãi cũng đơn điệu, Niệm Niệm chơi một lúc đã đòi xuống, không chơi nữa.

"Con mệt rồi à?" Thấy Niệm Niệm bắt đầu dụi mắt, Giang Xu hỏi: "Về nhà ngủ trưa nhé?"

Niệm Niệm không nói gì, trên mặt hiện rõ vẻ luyến tiếc. Giang Xu sao lại không hiểu ý con, cô ngồi xổm xuống véo nhẹ má con bé: "Về nhà ngủ trước đã, ngủ dậy mẹ lại đưa con ra đây nhé?"

"Vâng ạ!" Cô bé lập tức gật đầu, rướn người hôn một cái rõ kêu lên má Giang Xu.

Giang Xu bật cười, xoa xoa khuôn mặt nhỏ: "Đúng là đồ tinh ranh."

Niệm Niệm ôm cổ mẹ: "Mẹ bế con."

"Được rồi, mẹ bế." Giang Xu đỡ lấy m.ô.n.g con, ôm bé vào lòng.

Tần Dư Ca che ô, đi bên phía Niệm Niệm đang gục đầu vào vai Giang Xu để che nắng cho hai mẹ con. Khi đi đến chỗ đỗ xe, Niệm Niệm đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Tần Dư Ca mở cửa xe, đỡ Giang Xu lên. Sau khi cô ổn định tư thế thoải mái, anh chỉnh lại chân cho Niệm Niệm rồi đóng cửa xe theo ám hiệu của cô. Tần Dư Ca cất túi xách rồi quay lại ghế lái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Lái chậm thôi nhé." Giang Xu khẽ nhắc.

"Được." Tần Dư Ca đáp lời.

Lúc đi mất hai mươi phút, lúc về mất tận ba mươi lăm phút. Niệm Niệm chơi mệt nên ngủ rất say, mãi đến khi về nhà đặt lên giường, con bé cũng chỉ trở mình một cái rồi ngủ tiếp. Giang Xu dựng rào chắn giường cẩn thận, cửa phòng để hé một khe nhỏ để lúc Niệm Niệm dậy gọi là cô nghe thấy ngay.

Tần Dư Ca lại ngồi bệt xuống sàn phòng khách. Anh đã nghiên cứu kỹ cách lắp ráp xe, định bụng tranh thủ lúc Niệm Niệm ngủ để hoàn thành. Giang Xu ngồi bên cạnh anh, vừa xem hướng dẫn vừa đưa dụng cụ cho Tần Dư Ca. Hai người phối hợp khá ăn ý, thỉnh thoảng chỉ vang lên vài tiếng lạch cạch của việc lắp ráp.

Niệm Niệm ngủ đến hơn bốn giờ chiều mới tỉnh, nhưng không phải tự tỉnh.

"Mẹ ơi, con buồn ngủ." Niệm Niệm nằm sấp trên giường, tóc tai bù xù sau giấc ngủ dài.

"Không ngủ nữa đâu, ngủ nữa tối con không ngủ được đâu." Giang Xu dứt khoát bế con dậy rồi đi ra phòng khách: "Bé cưng tỉnh dậy đi nào, chú Tần lắp xong xe cho con rồi đấy, mình ra thử xem."

"Hửm? Xe ạ!" Niệm Niệm lập tức tỉnh táo hẳn.

Tần Dư Ca đang đứng cạnh chiếc xe, mở cửa xe ra: "Mời công chúa lên xe."

Giang Xu đặt Niệm Niệm xuống đất để bé tự đi tới. Sau khi Niệm Niệm ngồi vào, Tần Dư Ca đóng cửa xe và nhắc: "Thắt dây an toàn nào."

Niệm Niệm nhìn Tần Dư Ca, chớp chớp mắt. Anh mỉm cười thắt dây giúp bé, tiện tay vuốt lại mấy lọn tóc dựng ngược: "Lát nữa ăn tối xong, chú đưa con xuống lầu chạy một vòng nhé."

"Dạ~~"

Giang Xu bảo Niệm Niệm chơi với chú Tần một lúc để cô đi nấu cơm. Tần Dư Ca nghe thấy lời dặn liền bật cười: "Niệm Niệm dẫn chú chơi gì đây?"

Niệm Niệm suy nghĩ một chút, trèo xuống xe, dắt tay Tần Dư Ca vào khu vực trò chơi của mình. Đồ chơi của bé khá nhiều, và bé có thói quen rất tốt là chơi xong sẽ tự cất dọn. Bé kéo Tần Dư Ca chơi đoàn tàu chở hàng, chơi xếp hình, chơi chia kẹo, còn lấy cả sách truyện đưa cho Tần Dư Ca, bảo chú đọc truyện cho mình nghe.

Đọc xong hai câu chuyện thì Giang Xu gọi hai người vào ăn cơm. Bữa tối Giang Xu làm món thịt bò hầm khoai tây, hầm rất kỹ nên mềm tan, rất hợp với trẻ nhỏ. Ngoài ra còn hai món xào và một món nộm.

"Làm nhiều món thế này." Tần Dư Ca dắt Niệm Niệm đi rửa tay về, bế bé vào ghế ăn.

Giang Xu đặt bát đũa riêng của Niệm Niệm vào vị trí: "Ăn chậm thôi, trước khi ăn nhớ thổi cho nguội nhé."

"Vâng ạ~"

Giang Xu và Tần Dư Ca cùng ngồi xuống: "Lần đầu đến nhà làm khách, chẳng lẽ lại để anh ăn không no sao."

"Hả?" Tần Dư Ca không hiểu.

"Sáng nay tôi đã hiểu rõ sức ăn của anh rồi." Giang Xu mỉm cười, "Hôm nay anh vất vả rồi, ăn nhiều vào nhé, nhưng no là được, đừng cố quá vì muốn 'sạch đĩa' mà bị chướng bụng."

Tần Dư Ca chợt hiểu ra, có chút ngại ngùng. Chủ yếu là vì Giang Xu nấu ăn thực sự rất ngon. Những món cô làm mang lại cảm giác hoàn toàn khác với đầu bếp ở nhà chị gái anh. Nếu phải dùng một từ để diễn tả, anh thấy đó là hương vị của "gia đình".

Buổi tối không vội vã, Giang Xu và Tần Dư Ca vừa ăn vừa bàn chuyện về đại hội thể thao vui nhộn ở trường. Niệm Niệm hôm nay tiêu hao nhiều năng lượng nên cũng ăn nhiều hơn thường ngày một chút.

Sau bữa tối, Tần Dư Ca vẫn đảm nhận việc rửa bát. Một lần lạ hai lần quen, lần này anh làm rất thuần thục, không để chiếc bát nào phải "hy sinh" nữa!

Niệm Niệm ăn xong là bê ngay chiếc ghế nhỏ ra cửa ngồi đợi, lúc nào cũng nhắc mẹ và chú đừng quên dẫn mình xuống lầu lái xe. Giang Xu dọn dẹp xong xuôi, ra cửa ngồi đợi cùng con.

Tần Dư Ca vừa rửa tay xong, lau chưa khô hẳn, vừa đi ra cửa vừa nắm mở các ngón tay cho nhanh khô. Nghe tiếng bước chân, cả Giang Xu và Niệm Niệm cùng quay đầu lại nhìn. Tần Dư Ca đứng khựng lại.

"Sao thế?" Giang Xu hỏi, "Quên điện thoại à?"

Tần Dư Ca theo bản năng sờ túi quần, lắc đầu: "Không có."

"Vậy thì xuất phát thôi." Giang Xu đứng dậy, Niệm Niệm nắm lấy ngón tay mẹ, nhắc nhở: "Mẹ ơi, xe kìa."

"Con nói cảm ơn chú Tần đi, chú sẽ mang xuống cho con ngay~"

Niệm Niệm buông tay mẹ, quay người cúi chào Tần Dư Ca, hai tay nhỏ dang ra hai bên trông như một chú chim cánh cụt, giọng nói ngọt ngào: "Con cảm ơn chú ạ~"

Làm sao Tần Dư Ca có thể quên được, nhưng anh biết Giang Xu đang dạy con thói quen tốt, thế là anh cúi người: "Không có chi, Niệm Niệm, chú rất sẵn lòng."

"Hi hi." Niệm Niệm lại thẹn thùng ôm lấy chân mẹ.

Xuống đến lầu, thấy chiếc xe của Tần Dư Ca đỗ ở đó, Niệm Niệm sực nhớ ra lời mẹ hứa chiều nay sẽ đi công viên nhi đồng, con bé cuống quýt cả lên.

Giang Xu dỗ dành: "Hôm nay muộn rồi, Niệm Niệm chơi chiếc xe chú Tần tặng ở trong khu này một lát nhé, mai mẹ sẽ đưa con đi, chúng ta ngoắc tay nào, được không?"

Giang Xu đưa một ngón tay ra, Niệm Niệm nắm lấy làm giao kèo với mẹ.

Bộ điều khiển từ xa nằm trong tay Tần Dư Ca, anh điều khiển xe chậm rãi theo nhịp của Niệm Niệm, khiến cô bé cứ ngỡ chính mình đang lái. Giang Xu và Tần Dư Ca thong thả đi theo sau, coi như đi dạo tản bộ.

Chơi được một vòng, trời bắt đầu tối dần, Giang Xu đề nghị đi về. Tần Dư Ca giúp mang chiếc xe đồ chơi lên lầu.

"Niệm Niệm, chào tạm biệt chú đi con." Giang Xu đứng ở cửa nhắc nhở.

Tần Dư Ca ngồi xuống, đợi cô bé nói trước. Niệm Niệm nghiêng đầu, đưa tay về phía Tần Dư Ca. Anh chìa tay ra, Niệm Niệm nắm lấy ngón tay anh, khẽ nói: "Chú ơi, mai lại cùng đi chơi nhé!"