Tại hậu trường của công ty TIME TRAVEL, trên bức tường là những màn hình lớn nhỏ khác nhau. Các nhân viên đều đeo tai nghe không dây và tập trung cao độ vào công việc tại khu vực của mình.
Các nhân viên thống kê đang báo cáo số liệu cho người phụ trách.
“Có tổng cộng 60.000 thí sinh tại hành tinh Trường Trú, dự kiến sẽ có khoảng 20.000 người vượt qua vòng đầu tiên.”
“Đã phát hiện ra nhân tài nào đáng để bồi dưỡng chưa?”
“Có. Hiện tại có 119 người bộc lộ tiềm năng làm streamer, trong đó có 23 người từng làm streamer ở các mảng khác và có 3 người từng làm streamer chuyên nghiệp về mảng xuyên không.”
Qua đó có thể thấy đa số mọi người thấy cuộc thi thú vị nên tới tham gia thử cho biết mà thôi.
Người phụ trách nhíu mày: “Chỉ là một hành tinh nhỏ có được số liệu như vậy cũng tạm chấp nhận được. Thế còn tư liệu để làm trailer quảng bá thì sao?”
“Tạm thời…Tạm thời chưa có ạ.” Nhân viên thống kê có vẻ đang đổ mồ hôi hột, anh ta lén nhìn sắc mặt của người phụ trách: “Phản hồi từ phía các biên tập là…Do thiếu các xung đột kịch tính nên bọn họ cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.”
“...”
Lần này đến người phụ trách cũng cảm thấy khó giải quyết. Người đề xuất phương án cho vòng sơ tuyển vốn có quan hệ khá tốt với ông ta, vì muốn tiết kiệm chi phí cho công ty nên đã lập ra kế hoạch để chính người chơi tự làm “bộ não chủ chốt” cung cấp ý tưởng cốt truyện còn hệ thống chỉ cần dựng nên các bối cảnh cơ bản là đủ.
Họ dùng cách đơn giản nhất để chọn ra những người chơi có khả năng xây dựng và cải biên cốt truyện.
Thế nhưng kiểu cốt truyện liên hoàn theo hình thức giao nhiệm vụ đơn giản như thế này cũng có một khuyết điểm chí mạng đó là không có cấu trúc: mở đầu - phát triển - cao trào - kết thúc nên đương nhiên sẽ bị thiếu những xung đột kịch tính mà các biên tập cần.
Chỉ cần lướt qua một lượt các màn hình nhỏ, ông ta đã đủ cảm nhận được sự nhạt nhẽo và thiếu sức sống của những tình tiết này.
Những người chơi này đều coi nó như một công cụ trả thù, họ đưa ra đủ loại yêu cầu oái ăm để làm khó những người phía sau và đả kích người trước mà hoàn toàn không hề nghĩ đến việc làm sao để khiến cốt truyện liên hoàn này trở nên hấp dẫn hơn.
Người phụ trách nghiến răng ra lệnh: “Chúng ta cứ chờ thêm 3 ngày nữa. Nếu vẫn không có tư liệu nào phù hợp thì hãy thông báo nếu làm cốt truyện trở nên hấp dẫn và kịch tính hơn thì sẽ nhận được phần thưởng bất ngờ”
Khu vực thử luyện của cuộc thi có chức năng giãn cách thời gian sơ cấp. Người phụ trách đưa ra thời hạn 3 ngày tương đương với thời gian 3 tháng bên trong đó. Tuy khoảng thời gian này không dài nhưng cũng đủ để mọi người có thêm cơ hội thể hiện bản thân.
Còn trong nhóm thử luyện của Ngải Bối, cô là số 5 vừa mới nhận thân phận mới là một chàng trai.
Không có quy tắc nào cấm chuyển đổi giới tính cho nên ý tưởng táo bạo của số 4 đã được thực hiện. May mà Ngải Bối không quá để tâm hay nói đúng hơn, khi xét trong bối cảnh nhà tù, cô cảm thấy vai nam giới càng có lợi cho việc hoàn thành nhiệm vụ của mình hơn.
Đây là lần thứ 3 Ngải Bối chuyển đổi không gian. Cô hiểu rõ rằng cho dù có thay đổi thế nào đi chăng nữa thì tất cả cũng chỉ tồn tại trong một thế giới tinh thần được liên kết với não bộ. Thứ thay không phải là cảnh vật mà là thông tin hệ thống truyền tới cô.
Tuy nhiên so với quảng trường vạn người hay không gian thử luyện 5 người kia thì cảnh tượng lần này mới thực sự thể hiện rõ sự giàu có và chịu chi của công ty TIME TRAVEL.
Một thế giới ảo được phục dựng 100% y như thật.
Cô xuất hiện tại phòng gặp mặt người thân tại nhà tù giam giữ số 2. Qua lớp kính cách âm, cô nhìn thấy một hàng đàn ông đầu đinh đang mặc đồng phục tù nhân kẻ sọc xanh trắng. Các quản giáo đứng như những cột điện bên đường, cứ cách hai ba người lại có 1 quản giáo đứng đằng sau, tay cầm dùi cui với vẻ cảnh giác cao độ.
Ngải Bối hắt hơi một cái, những người xung quanh trông giống như phông nền lập tức trở nên sống động như thật, họ đồng loạt nhìn về phía cô.
Số 2 cũng ở trong đó.
Hiển nhiên anh ta đã phải nếm mùi đau khổ, vừa mới đắc ý được một lúc đã rơi xuống vực thẳm, bị vu khống và vùi dập không thương tiếc rời bị tống vào tù. Vốn dĩ anh ta là người hơi bất cần đời, nay lại bị hắt nước bẩn nên bản năng tự vệ đã thúc ép anh ta nhanh ch.óng “đồng hóa” và học theo dáng vẻ của những kẻ hung ác nhất trong tù. Lúc này, ánh mắt của số 2 còn cảnh giác và bạo ngược hơn cả lúc làm đại ca ở trường học. Đôi môi khô nứt nẻ trông giống như con ch.ó săn, nhìn ai cũng như thấy kẻ thù, vẻ sợ hãi yếu ớt được cố che đậy sau lớp vỏ bọc hung dữ giả tạo.
Anh ta bước đến chỗ ngồi còn trống, cũng chẳng buồn ngồi xuống mà cứ thể khom người cầm điện thoại lên. Phía Ngải Bối mới chỉ kịp nói nửa câu: “Anh có cần gì…” Cô chỉ nghe thấy một từ duy nhất, ngắn gọn và dứt khoát của người đàn ông qua điện thoại.
“Cút.”
Cô ngơ ngác ngước mắt lên nhìn người kia qua lớp kính.
Anh ta nhìn xuống và cười với vẻ khinh bỉ: “Cô nghe không hiểu à? Bảo cô cút đấy!”
Cùng lúc đó, Ngải Bối nhìn thấy một con số màu vàng sáng hiện lên ở góc trên bên phải, nó bắt đầu đếm ngược liên tục từ 60.
Lời nói của anh ta đã biến thành một mắt xích trong chuỗi nhiệm vụ, nếu cô không thực hiện được thì nhiệm vụ sẽ thất bại.
Ngải Bối đẩy ghế ra đứng dậy.
Quản giáo lập tức chú ý đến cô, thế nhưng gã chỉ thấy chàng trai mặc chiếc áo hoodie bình thường với gương mặt thanh tú và mái tóc đen mềm mại ấy đột nhiên ngồi thụp xuống đất, cuộn tròn người lại như một con nhím rồi khẽ nghiêng mình lộn nhào một vòng.
Cô dừng lại một lúc rồi lại tiếp tục tư thế như lúc nãy.
Cô cứ lộn liên tiếp như thế ba bốn vòng, nếu không phải vì đám tù nhân xung quanh đang há hốc mồm vì kinh ngạc thì trông cô chẳng khác nào đang tập thể d.ụ.c ở trường, ai không biết còn tưởng cô đang thực hiện bài tập lộn nhào.
Khi nhìn thấy cảnh này, số 2 đang bị giam vừa ngỡ ngàng vừa không nhịn nổi ôm bụng cười mãi cho đến khi quản giáo tiến lên duy trì trật tự.
“Được rồi, cậu về đi.”
Số 2 đập mạnh xuống chiếc bàn dài rồi quát lên như đang huấn luyện một con ch.ó nhỏ. Quản giáo đứng sau lưng nhìn anh ta như kẻ tâm thần nhưng chưa đầy một giây sau, Ngải Bối vừa giằng co với quản giáo đã quay trở lại trước cửa kính.
Anh ta biết rõ nếu mình ra lệnh mà Ngải Bối không nghe thì màn hình ảo sẽ lập tức hiển thị thông báo nhắc nhở cô.
Nếu nói lúc ban đầu khi ra lệnh cho số 3, số 2 còn cảm thấy do dự và tự trách bản thân nhưng khi thời gian trôi qua, thái độ khinh bỉ và ghê tởm của số 3 lại chính là chất xúc tác tốt nhất. Cô ta càng coi thường thì anh ta lại càng muốn hành hạ đối phương đến c.h.ế.t mới thôi. Tất nhiên là môi trường giáo d.ụ.c vẫn giữ lại cho anh ta ranh giới đạo đức cơ bản, anh ta sẽ không dễ dàng phá vỡ nó.
Giờ đây, anh ta có thể đưa ra đủ loại mệnh lệnh hành hạ người khác cực kỳ điêu luyện.
“Ngày mai tiếp tục đến đây, cô mang máy chơi game đến cho tôi.”
Ngày hôm sau, Ngải Bối mang theo chiếc Switch mới mua đến.
Nếu dùng phương thức thăm người thân theo quy trình thông thường thì cô chắc chắn sẽ không thể đưa máy chơi game tới cho số 2 được. Anh ta cho cô thời hạn 1 ngày là muốn Ngải Bối phải dùng tất cả mối quan hệ.
Dựa theo thuyết sáu chặng phân cách, bất kỳ ai trên thế giới này đều có thể kết nối với nhau thông qua 6 người trung gian. Ngải Bối đã tận dụng mạng lưới quan hệ từ thân phận của nhân vật hiện tại, chi ra một khoản tiền lớn để có được cơ hội thăm gặp tiếp xúc trực tiếp tại phòng riêng.
Bên ngoài phòng riêng, quản giáo kiểm tra kỹ lưỡng các vật dụng cô mang theo người. Sau khi xác nhận không có gì sai sót, gã lại đưa mắt đ.á.n.h giá cô thêm một lượt. Gã nheo mắt, nhắc nhở cô: “Tối đa nửa tiếng thôi đấy.”
Ngải Bối gật đầu: “Cậu ấy có khỏe không?”
“Vẫn ổn, đứa nào mới đến chẳng bướng.” Ánh mắt của quản giáo đảo qua đảo lại lộ vẻ ẩn ý: “Hôm qua bạn cậu bị nhốt riêng cả đêm, chắc hẳn tâm trạng không được tốt lắm. Cậu liệu mà khuyên bảo cậu ta, đã vào đến đây thì tốt nhất là nên ngoan ngoãn nghe lời.”
Ngải Bối hiểu rõ những gì gã nói, cô đã tìm hiểu kỹ những thông tin về nhà tù ở thời đại này.
Ở nơi này, trong nhà tù có những phòng tối nhỏ chật hẹp và ngột ngạt chuyên dùng để trị những kẻ cầm đầu hay gây rối. Chỉ cần bị nhốt riêng trong đó suốt một ngày một đêm thì dù tâm lý có vững đến đâu cũng không thể chịu nổi.
Nghĩ vậy, cô mở cửa phòng thăm gặp riêng ra. Trong đó có một chiếc bàn chữ nhật dài đặt chính giữa, hai bên là ghế ngồi. Số 2 đang nằm gục xuống bàn với vẻ uể oải, tay vò cái đầu đinh mới cắt. Ngay khi Ngải Bối vừa mới bước vào, cô đã nhìn thấy những vết thương trên trán và khóe mắt anh ta khiến làn da sẫm màu càng thêm phần sắc lạnh và hung dữ.
Mới chỉ qua 1 ngày, trên người số 2 toát ra vẻ u ám nặng nề hơn hẳn, không rõ anh ta đã phải trải qua những gì trong nhà tù này.
“Cô đứng ngây ra đó làm gì? Máy chơi game đâu?”
“Của anh đây.” Ngải Bối lấy chiếc Switch trong túi ra đưa cho anh ta.
Anh ta hơi chê bai: “Sao không mua Zelda? Biết thế đã bảo cô qua nhà tôi lấy. Được rồi, cô ngồi xuống đi.” Mỗi người đều có thói quen đặc biệt và thói quen của số 2 chính là khi đến một địa bàn mới, việc đầu tiên là phải mua bằng được một chiếc máy chơi game. Chỉ khi đã mày mò và thấu hiểu mọi ngóc ngách của các trò chơi, anh ta mới thích nghi được với cuộc sống tại nơi đó.
Cuộc sống của anh ta có thể thiếu t.h.u.ố.c lá nhưng không thể thiếu máy chơi game.
Ngải Bối ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, cô lặng lẽ nhìn anh ta chơi game. Anh ta đeo tai nghe và đắm mình trong thế giới riêng, hoàn toàn quên đi sự tồn tại của cô và dường như cũng quên luôn cả việc phải gây khó dễ với cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mãi cho đến khi quản giáo đá cửa sắt: “Hết giờ rồi.”
Hai người giật mình bởi tiếng cửa sắt, gương mặt hung thần ác sát của tên quản giáo đập thẳng vào mắt trông giống như con quỷ lì lợm bước ra từ địa ngục.
Nghe vậy, Ngải Bối định giật lấy chiếc Switch trong tay anh ta nhưng không ngờ chiếc máy chơi game lại tuột khỏi tay cô.
Số 2 tiếp tục cúi đầu xuống chơi game, giọng nói mang theo vẻ lạnh lùng bất cần: “Cô đi câu giờ đi.”
“Nhưng mà…”
“Sao nào, muốn nhiệm vụ thất bại ư?”
“Anh chắc chứ?”
“Nói nhiều.”
“Được rồi.” Ngải Bối suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu như thất bại thì đừng trách tôi nhé.”
Đáp lại lời cô là một bao t.h.u.ố.c lá mà số 2 ném tới.
Tên quản giáo ở bên ngoài thấy cô đi ra một mình thì hỏi: “Muốn thêm thời gian à?”
Ngải Bối không nói gì mà chỉ rút một điếu t.h.u.ố.c từ trong bao t.h.u.ố.c đó ra đưa cho đối phương. Nhìn động tác vụng về, ngượng nghịu của cô là biết chưa từng làm những việc như thế này bao giờ, đúng chuẩn một đóa hoa nhỏ được nuôi dưỡng trong nhà kính.
Chàng trai thanh tú kẹp điếu t.h.u.ố.c lá trên những ngón tay trắng nõn càng làm nổi bật sắc trắng trên làn da.
Tên quản giáo vươn tay cầm điếu t.h.u.ố.c, gần như bao trọn mu bàn tay cô, từ từ mơn trớn rồi mới lấy điếu t.h.u.ố.c: “Thế thì phải xem cậu có biết điều không đã?”
Ở trong phòng, màn hình rực sáng trong khung hình xanh đỏ của chiếc máy chơi game, một gã lực lưỡng cơ bắp cuồn cuộn đang t.ử chiến với một cô gái ngây thơ hồn nhiên. Theo từng nhịp bấm phím nhanh thoăn thoắt của số 2, các kỹ năng được tung ra, mỗi cú đ.ấ.m chân thực đến mức tưởng như nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn. Những tựa game đối kháng luôn khiến con người ta hăng m.á.u và sôi sục.
Ngón tay số 2 lướt trên các phím càng nhanh, kéo theo đó là vô số những động tác thừa thãi và vô nghĩa. Hậu quả là nhân vật cô bé mà anh ta điều khiển đang mất m.á.u với tốc độ ch.óng mặt.
Hình ảnh trên màn hình diễn ra càng nhanh nhưng tư duy của anh ta càng chậm lại.
Rõ ràng trên toàn màn hình không hiển thị thời gian nhưng số 2 vẫn cảm nhận được từng giây từng phút trôi đi. Mỗi động tác vung ra dài đằng đẵng tựa như thước phim hoạt họa.
Anh ta vốn biết tên quản giáo này có khuynh hướng t.ì.n.h d.ụ.c lệch lạc nên mới cô tình bảo số 5 đi câu giờ nhưng dù sao cô cũng là con gái…
Anh ta vô thức ngước lên thì trông thấy có một miếng băng dán cá nhân nằm lặng lẽ trên mặt bàn, vì màu sắc của nó khá tương đồng với mặt bàn nên anh ta nhất thời không nhận ra.
Cô đặt nó lên từ lúc nào vậy…
Mẹ kiếp, ai bảo cô xen vào chuyện của người khác chứ? Anh ta chưa từng ra mệnh lệnh này.
Khi bàn tay thô ráp ghê tởm kia thò vào trong áo hoodie, Ngải Bối bắt đầu đếm ngược trong lòng: 10, 9, 8, 7…
Đột nhiên tiếng trống vang lên dồn dập, nhịp điệu chiến đấu cực mạnh cùng với tiếng gào thét điên cuồng của người đàn ông bùng nổ vang dội khắp căn phòng.
“Ngại quá.” Không biết số 2 giật phăng chiếc tai nghe đang cắm trên máy từ lúc nào. Trong tiếng nhạc chiến thắng vang dội phát ra loa ngoài, anh ta thong thả đứng dậy và nhìn về phía tên quản giáo: “Tôi chơi xong rồi.”
Đếm sớm mất rồi.
Cô khựng lại một chút rồi lại bẻ ngón tay đếm tiếp: 5, 4, 3, 2, 1…
Một mình ngân nga khúc ca vui vẻ.
Hai ngày trôi qua, số 2 không hề liên lạc lại với Ngải Bối.
Thật lòng mà nói thì việc đó cũng chẳng liên quan đến anh ta.
Số 4 gán cho số 5 cái danh phận đàn ông rồi còn đưa ra nhiệm vụ kiểu này, rõ ràng là cố tình hạ nhục anh ta khiến anh ta và số 5”chó c.ắ.n ch.ó” (trong khi anh ta không phải là ch.ó). Đúng là anh ta cảm thấy ghê tởm thật nhưng nếu anh ta thực sự trút hết cơn giận lên số 5 thì chẳng phải sẽ đúng như ý nguyện của bọn họ sao?
Số 2 quyết định đổi ý, cố nhẫn nhịn qua nốt mấy ngày còn lại rồi “đường đường chính chính” dâng tặng 5 điểm của số 4 cho số 5.
Luồng không khí trong nhà tù lưu thông chậm chạp khiến cả căn phòng bốc mùi nồng nặc hôi thối, lính mới vừa đến phải ngủ ngay cạnh nhà vệ sinh. Anh ta vừa nín thở vừa cố gấp chăn vuông vắn như miếng đậu phụ nhưng lúc đi ngang qua lại vô tình giẫm phải giày của tên đại ca buồng giam. Ngay sau đó, có kẻ đằng sau đạp mạnh một phát ép anh ta phải quỳ xuống l.i.ế.m sạch giày.
Số 2 từ chối, kết quả là phải nhận một trận đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t.
“Đánh cái gì mà đ.á.n.h, tất cả dừng tay lại!” Đám quản giáo đột nhiên xuất hiện chỉ tay vào từng người một: “Liệu hồn mà ngoan ngoãn đi.”
Những kẻ đó cúi đầu nhìn n.g.ự.c, giả vờ làm vẻ ngoan ngoãn.
Quản giáo chỉ vào số 2: “Cậu, ra đây.”
Tên quản giáo này chính là kẻ đã đưa anh ta đi gặp người thăm lần trước, gã phụ trách khu vực bao gồm cả phòng giam của anh ta. Gã dẫn số 2 đến một góc vắng người rồi nói: “Đừng trách anh đây không quan tâm đến cậu. Xem cậu kìa, nếu như tôi không trông chừng người ngang ngạnh như cậu thì sớm muộn gì cũng bị chúng nó đ.á.n.h đến c.h.ế.t mất thôi.”
Anh ta nhìn tên quản giáo một lúc rồi thốt ra hai chữ: “Ghê tởm.”
“Cậu nói gì cơ? Nói lại lần nữa xem.”
“...”
Tên quản giáo xoa xoa hai đầu ngón tay nói: “Chi bằng cậu giới thiệu cho tôi thằng nhóc lần trước đến thăm nhé? Hai người các cậu đúng là mỗi người mỗi vẻ…”
Số 2 không thèm đợi gã thốt hết những lời ghê tởm mà phỉ thẳng một bãi vào khuôn mặt của tên quản giáo.
“Mẹ kiếp, cho mặt mũi mà còn không biết điều!”
Tên quản giáo nổi trận lôi đình, giáng thẳng dùi cui vào bụng số 2. Số 2 kêu đau đớn, cơn đau nhói dưới bụng khiến anh ta mất sạch khả năng chiến đấu. Anh ta vừa phải chịu một trận đòn lại vừa chưa có gì vào bụng nên đành trơ mắt nhìn bản thân rơi vào trạng thái kiệt quệ, bị tên cặn bã trước mặt ấn c.h.ặ.t vào tường.
Cúc áo bị cởi ra, đây là bộ đồ bảo hộ bó sát được thiết kế để thuận tiện cho công việc, nếu đối phương muốn cởi thì phải lột từ trên xuống dưới nên còn lâu gã mới lột xong.
Mẹ kiếp, không ngờ lại để bọn họ nhìn thấy cảnh tượng này.
Ý thức hơi mơ hồ.
Từ xa, dường như số 2 nhìn thấy khuôn mặt thanh tú trắng ngần ấy, cô đang mặc bộ đồng phục tù nhân kẻ sọc trắng xanh y hệt anh ta đang tiến lại gần.
Dù đang mang thân xác đàn ông nhưng dường như cô chẳng hề có ý định thích nghi với nó. Lời nói và hành động vẫn mang dáng dấp của một cô gái tựa như một chú thỏ trắng nhỏ yếu đuối dễ bị bắt nạt và có lẽ chính sự mâu thuẫn kỳ lạ đó đã thu hút tên quản giáo. Trước khi cô tới, gã quản giáo này cùng lắm chỉ trêu miệng, chưa từng làm gì quá trớn đến mức động chân động tay. Số 2 nghi ngờ mình đang phải chịu vạ lây, bị gã đàn ông đang sục sôi d.ụ.c vọng kia biến thành món hàng thay thế để phát tiết.
Nghĩ thế nào cũng thấy kinh tởm.
Đột nhiên anh ta nhìn thấy chú thỏ trắng nhỏ kia vươn tay quấn lấy tên quản giáo rồi dùng chiếc khăn tắm phát chung trong tù siết c.h.ặ.t cái cổ thô kệch của gã!
Sức lực áp trên người anh ta đột nhiên biến mất, cả cơ thể bỗng chốc nhẹ bẫng. Anh ta nghe thấy cô nói: “Cũng may là tôi vào được đây.”
Số 2 cứ ngỡ mình đang gặp ảo giác, cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt của gã quản giáo tím tái như gan lợn thì mới chợt bừng tỉnh. Gã cào cấu điên cuồng vào đôi tay đang siết c.h.ặ.t khăn tắm nhưng chẳng thể khiến cô nhượng bộ dù chỉ một chút.
Số 2 hít mạnh: “Cô…”
“Bây giờ anh có thể ra lệnh cho tôi g.i.ế.c gã đấy.”