Như một thước phim quay chậm kéo dài thật lâu, cuối cùng một giọt nước mắt cũng từ từ lăn dài trong đôi mắt của Ngải Bối.
[Đủ rồi đấy, có lẽ vì bị đả kích quá lớn nên streamer mới tạm thời chưa lên tiếng thôi. Chỉ có những quá đau buồn mới như vậy, các người thì hiểu gì chứ?]
[Dù sao đàn ông cũng chỉ là người dưng còn con trai vẫn là con của mình, cho dù là con nuôi thì cũng có tình cảm chứ. Chắc streamer tính sót bước này nên mới không kịp phản ứng thôi.]
[Đúng vậy, tôi thấy lần này streamer động lòng thực sự rồi chứ cô ấy cũng không có kỹ năng diễn xuất tới mức đó đâu.]
Chỉ có những nhân viên kiểm tra cấp cao mới biết rõ Ngải Bối đã làm những gì trong suốt quá trình đó.
Cô đã bật chế độ trải nghiệm nhập vai thực tế.
Ngải Bối không hề thích trải nghiệm nhập vai thực tế vì cô ghét cảm giác bị cảm xúc của người khác chi phối. Tuy nhiên nếu lần này không bật thì những dòng bình luận kia sẽ kéo dài mãi không thôi. Hơn hết, thật ra cô cũng chẳng muốn tự diễn phân đoạn “tình cảm sâu nặng” này chút nào.
Vì thế cô đã bật chế độ đó.
Những cảm xúc lạ lẫm lập tức tràn ngập trong lòng. Đây chính là cảm giác của Sở Điềm trong nguyên tác khi nhìn thấy con trai mình bị thương, cảm giác này giống như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim, cơn đau thắt đến đột ngột khiến nước mắt trào ra ngay tức khắc.
Đây là chuyện gì vậy…
Ngải Bối cảm thấy mình không thở nổi nữa, cảm giác này thậm chí còn khó chịu hơn cả khi cô phải lặn xuống dưới nước để trốn tránh nguy hiểm.
Cô không nhớ rõ mình đến hành tinh Rác từ lúc nào? Từ lúc 2 tuổi, 3 tuổi hay 4 tuổi? Chẳng có ai nuôi nấng cô cả, kể từ khi cô có ký ức đến nay, cô đã phải tự đi đào bới từ những lớp đất biến chất để tìm chút gì đó có thể ăn được. Nếu không phải vì những thực phẩm đó bị nhiễm phóng xạ nặng nề khiến những kẻ có năng lực cao chẳng thèm đoái hoài thì cô cũng chẳng có cơ hội chạm tới.
Mặc dù ở trong hoàn cảnh như thế nhưng những kẻ muốn tranh giành với cô vẫn cứ đông vô kể.
Có những nhân vật tầm cỡ khi đang vui vẻ muốn xem cảnh tượng “mèo hoang tranh mồi” sẽ ban phát chút đồ ăn còn dùng được để nhìn bọn họ tàn sát lẫn nhau. Đây chính là thú tiêu khiển của giới thượng lưu, hoàn toàn khác biệt với một xã hội có trật tự và quy tắc.
Và để tranh giành cơ hội sống sót cho mình, những đứa trẻ rách rưới thường sẽ lạnh lùng bóp nghẹt sự sống của kẻ khác.
Tuổi càng nhỏ lại càng lạnh lùng vô cảm.
Yêu là gì? Đau là gì? Và rốt cuộc cái c.h.ế.t…là gì?
Chẳng có ai nói cho họ biết và họ cũng chẳng cần biết. Đôi khi Ngải Bối cảm thấy bọn họ và những thứ bị nuốt vào bụng kia chẳng khác gì nhau, đều không có tên họ, chỉ có những mã số định danh và cuối cùng đều bị thối rữa như nhau trên mảnh đất ấy.
Sau khi trải qua một khoảng thời gian nhập vai ngắn ngủi và nhận thấy khán giả đã hài lòng, cô lập tức tắt chế độ đó đi.
Cảm giác này thực sự rất khó chịu.
Người của quản lý khách sạn được phái đến phòng phát thanh đã kịp thời phát hiện ra Dean còn Cao Lâm Tuyết không biết đã đi đâu. Họ chia ra một vài người đi tìm cô ta còn những người khác đi hỗ trợ sơ cứu. Khách sạn cũng có sẵn xe cứu thương túc trực nên họ lập tức đưa người tới bệnh viện.
Vì đã xảy ra chuyện tồi tệ như vậy nên hôn lễ trò cười này đành tạm dừng lại.
So với sự náo nhiệt và nhạy cảm ban đầu, hướng thảo luận hiện tại đã hoàn toàn thay đổi. Mặc dù cuộc đối thoại trên loa phát thanh không đề cập đến việc những bức ảnh là thật hay giả nhưng đã có người suy đoán rằng chúng có thể là sản phẩm photoshop. Thế nhưng điều gây rúng động hơn cả chính là hành vi trả thù của con gái nhà họ Cao hay chính là vị hôn thê cũ của Quý Diên Tranh, dường như vì chuyện này mà cô ta còn sát hại cả một đứa trẻ.
Vì nhà họ Quý có ý định nhận lại Dean sau khi hôn lễ kết thúc nên họ không vội công bố tin tức ngay tại buổi lễ. Mọi người chỉ biết có một đứa trẻ gặp chuyện chứ hoàn toàn không biết đứa trẻ đó là con của cô dâu, nếu không chắc chắn họ sẽ còn thêu dệt ra vô số phiên bản khác nữa.
Ngải Bối cắt phăng phần đuôi váy cưới dài lê thê rồi bước lên xe cứu thương.
Vì mất m.á.u quá nhiều nên Dean chỉ cảm thấy buồn ngủ và mệt rã rời nhưng cậu bé vẫn chưa ngất. Thấy Ngải Bối bước lên xe với gương mặt vô cảm, cậu bé thều thào hỏi: “Abey…Mẹ không vui sao?”
“Có người mắng mẹ.” Người vốn luôn giữ im lặng cho đến tận khi bước lên xe bỗng nhiên cất lời.
Cậu bé đã phá hỏng kế hoạch ban đầu của cô nhưng cô không trách cứ hay trả thù. Tại sao những người đó lại mắng nhiếc cô chỉ vì cô không rơi nước mắt chứ?
Dường như Dean nghe ra được sự uất ức trong lời nói của cô, cậu bé hỏi: “Là Mr.Ghost sao?”
“Ừ, bởi vì mẹ không khóc.” Cô tò mò hỏi: “Con cũng muốn thấy mẹ khóc à?”
Không khóc ư?
Mẹ không khóc vì mình bị thương nên mới bị người ta mắng sao? Dean biết rằng chỉ khi ở bên cạnh mình, Ngải Bối mới lộ ra chút dáng vẻ vốn có, cụ thể là qua vài cách nói chuyện kỳ lạ như lúc này đây.
Cậu bé vốn rất thông minh nên cũng dần hiểu ra những gì cô nói.
Tại sao lại muốn mẹ khóc?
Rốt cuộc những người đó là ai mà dường như lúc nào cũng đặt ra cho mẹ nhiều yêu câu như thế? Họ có biết về quá khứ của mẹ không? Hay đã từng sống chung với mẹ hoặc đã từng tìm hiểu xem mẹ là người như thế nào chưa? Chắc chắn họ không biết rằng việc Ngải Bối không cười, không khóc hay không diễn kịch trước mặt cậu bé đã là cách mẹ lo lắng và đau lòng rồi.
Tuy Abey luôn tỏ vẻ cậu bé chỉ là một món đồ chơi nhỏ nhưng cậu bé biết không phải như vậy.
Có lẽ chỉ là mẹ không biết cậu bé là gì trong cuộc đời của mình mà thôi.
Dường như mẹ bẩm sinh đã không biết rằng có một kiểu liên kết được thiết lập thông qua huyết thống, cũng không biết mình nên đóng vai trò gì trong mối quan hệ ấy và rốt cuộc cậu bé với mình có liên quan gì đến nhau.
Thế nhưng dù không biết nhưng mẹ vẫn luôn có những phản ứng theo bản năng như lúc xảy ra t.a.i n.ạ.n xe, mẹ đã che chở cho cậu và có lẽ chính mẹ cũng không nhận ra điểm này.
Dean không trả lời câu hỏi của cô mà chỉ yếu ớt nói: “Bọn họ thật là đáng ghét…”
Có lẽ Abey không thể hiện sự căng thẳng hay lo lắng giống như những người mẹ khác, thậm chí mẹ còn giống một đứa trẻ hơn cả cậu.
Thế nhưng những người đó chẳng hề hiểu Ngải Bối chút nào.
Cậu bé vẫn luôn nỗ lực trưởng thành hơn chỉ vì muốn bảo vệ một Abey độc nhất vô nhị của riêng mình.
“Ừ.”
Ngải Bối nhìn vào đôi mắt đang cố gồng để không lịm đi của cậu bé, dường như trong lòng cô vừa nhen nhóm thêm điều gì đó giống như sau khi trải qua một trải nghiệm nhập vai sâu sắc, cảm xúc ấy vẫn còn đọng lại đâu đó trong cơ thể cô.
Cô ngơ ngác chớp mắt rồi chẳng rõ vì cớ gì lại đưa tay xoa nhẹ đầu cậu bé.
Khi Ngải Bối đến bệnh viện, Quý Diên Tranh và Tống Thừa đã có mặt từ trước. Xe của Phàn Thiếu Dương bám sát ngay sau xe cấp cứu nên xuống xe gần như cùng lúc với cô.
“Sẽ không sao đâu.”
Anh ta khẽ ôm vai cô như một lời an ủi.
Hai người đến sớm đứng đằng kia lẳng lặng quan sát cảnh tượng này. Tống Thừa đã đành vì anh ta đã biết chuyện giữa cô và Phàn Thiếu Dương còn về Quý Diên Tranh, ngay khoảnh khắc cô đi qua, anh ta đột nhiên hỏi một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đây chính là sự tin tưởng mà em bảo anh phải trao cho sao?”
Dù đó chỉ đơn thuần là một cái chạm vai mang tính an ủi nhưng lại xảy ra ngay ại thời điểm nhạy cảm như thế này, bảo sao anh ta không khỏi suy diễn cho được.
Thế nhưng Quý Diên Tranh không hẳn là đã khẳng định giữa hai người có gì khuất tất, tuy nói là chất vấn nhưng chẳng thà bảo rằng anh ta đang hy vọng cô có thể đưa ra câu trả lời phủ nhận.
Tuy nhiên phản ứng của Ngải Bối hoàn toàn nằm ngoài dự tính của anh ta. Dường như đến tận lúc này cô mới dừng lại vì nhận ra sự hiện diện của anh ta. Người đàn ông trước mặt tựa như loài dã thú đang cố kìm nén cơn cuồng sát đầy nguy hiểm, vậy mà cô lại cứ thích lấy cỏ dại ra để trêu chọc nó.
“Xin lỗi, đã phụ sự tin tưởng của anh rồi.”
Cô nở nụ cười vui vẻ như thể đang thưởng thức điều gì đó thú vị: “Dù sao với một thứ mong manh dễ vỡ như vậy, có đ.á.n.h mất cũng chẳng tiếc.”
Cô dâu trong tà váy cưới trắng tinh khôi đã thu hút sự chú ý của không ít người xung quanh. Phàn Thiếu Dương vội che chở cho cô đi lên tầng, Tống Thừa cũng định đi theo nhưng vẫn khựng lại một chút, hạ giọng khuyên nhủ người bạn thân: “Cô ấy…Lần này cô ấy trở về đã thay đổi rất nhiều, cậu tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý trước đi.”
“Tớ đi trước đây.”
So với những rắc rối về mặt tình cảm, sự an nguy của Dean lúc này tự nhiên phải đặt lên hàng đầu.
Ngay cả khi những thông tin này bị lộ ra, Quý Diên Tranh vẫn chưa từng nghi ngờ về huyết thống của Dean vì đó là chuyện của 5 năm trước còn những bức ảnh kia đều là mới chụp gần đây. Ngay cả Tống Thừa cũng không hề nghĩ ngợi gì nhiều.
Người duy nhất có khả năng còn ôm mối nghi hoặc về chuyện này có lẽ là Phàn Thiếu Dương.
Vì ba người đàn ông không đi xe cấp cứu nên họ chẳng biết gì về tình trạng của Dean, mãi cho đến khi y tá vội vã chạy đến thông báo rằng tình hình đang rất nguy cấp.
“Cậu bé cần được truyền m.á.u nhưng đúng lúc gần đây lại có công trường xảy ra t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng khiến bệnh viện rơi vào tình trạng thiếu m.á.u khẩn cấp. Nếu bây giờ chờ điều phối từ kho m.á.u của các bệnh viện khác thì e là sẽ bỏ lỡ thời điểm cứu chữa vàng.”
“Nhóm m.á.u của thằng bé là gì?”
“Nhóm AB.”
Người sở hữu nhóm m.á.u AB là những người nhận nhiều nhóm m.á.u và Sở Điềm cũng mang nhóm m.á.u AB.
Phàn Thiếu Dương: “Lấy của tôi đi.”
Tống Thừa: “Của tôi cũng được.”
Quý Diên Tranh: “Tôi.”
Y tá do dự: “Cả ba anh đều là người nhà của bệnh nhân sao?”
Lúc này, Ngải Bối đi tới trước mặt y tá: “Là tôi.”
“Cô đi theo tôi trước đã.”
Y tá và Ngải Bối bước sang một bên nói chuyện. Từ góc độ của hai người, họ vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng cao lớn và hiên ngang của ba người đàn ông. Cô y tá liếc nhìn họ một lượt, sau khi giải thích tình hình xong thì lại hỏi Ngải Bối thêm một câu.
Ngải Bối lắc đầu.
Trong ánh mắt của y tá hiện lên vẻ kỳ lạ nhưng vì đã xác nhận lại với người nhà nên cô ấy cũng đồng ý.
Hiện kho m.á.u đang khan hiếm nên bệnh viện sẽ không từ chối người hiến m.á.u, vì thế cả ba người đều có cơ hội hiến m.á.u cho cậu bé.
Tuy Phàn Thiếu Dương là người tỉnh táo nhất trong ba người nhưng anh ta đã từng có thời gian gắn bó và rất yêu quý đứa trẻ này. Hơn nữa, lỡ đâu thằng bé là con của anh ta thì sao?
Mà ở một nơi cách Phàn Thiếu Dương không xa, Quý Diên Tranh và Tống Thừa bắt đầu nảy sinh tranh chấp.
“Cậu nói gì cơ?” Giọng của Quý Diên Tranh trầm xuống đầy lạnh lẽo.
Tuy Tống Thừa cảm thấy hổ thẹn nhưng anh ta cũng không hề nhượng bộ: “Dean là con của tớ.”
Quý Diên Tranh không tin lời Tống Thừa nói nên anh ta chỉ còn cách kể hết mọi chuyện bao gồm cả việc hai người từng gặp gỡ nhau ở thành phố lân cận vào lúc đó. Tống Thừa nói nửa chừng mới giật mình phản ứng lại. Anh ta cứ ngỡ cô chỉ bắt đầu mập mờ với Phàn Thiếu Dương từ khi mới về nước nhưng…
Khi ấy, cô cầm tài liệu của anh ta đi tìm Phàn Thiếu Dương, hai người thật sự không xảy ra chuyện gì sao?
Tống Thừa nhìn về Phàn Thiếu Dương, thật không ngờ Phàn Thiếu Dương cũng đang nhìn anh ta. Hai người đàn ông nhìn nhau, tim Tống Thừa bỗng hẫng đi một nhịp khi thấy nụ cười đầy ẩn ý của anh ta.
Thế nhưng Tống Thừa còn chưa kịp hỏi cho ra nhẽ thì Quý Diên Tranh đã gần như phát điên vì sự phản bội kép từ người mình yêu và người bạn thân nhất.
“Tống Thừa, sao cậu dám?” Đôi mắt Quý Diên Tranh đỏ ngầu vì giận dữ.
“Lúc đó, cô ấy cũng chỉ là một trong số những người tình của cậu nên tôi cứ tưởng…” Tống Thừa đang giải thích dở chừng thì đột nhiên khựng lại: “Hơn nữa, chính cậu cũng hiểu rõ mình đã đối xử với cô ấy như thế nào mà.”
“Vậy cậu có thể làm thế sao?”
“Quả thực chuyện này rất đột ngột, chính tớ cũng không ngờ cô ấy lại m.a.n.g t.h.a.i sau lần đó…”
Quý Diên Tranh cười lạnh: “Mang thai? Cậu tưởng mình là ai chứ? Nếu năm đó cô ấy m.a.n.g t.h.a.i của cậu thì chắc chắn sẽ sinh không nó ra. Dean là con của tôi.”
Tiếng tranh cãi của hai người đã thu hút cô y tá lúc nãy quay lại. Vừa nghe thấy nội dung tranh chấp giữa họ, cô ấy đổ mồ hôi như mưa.
“Hai người nói gì vậy? Rốt cuộc ai là bố của bé?”
“Tôi.”
“Là tôi.”
“Chưa biết chừng là tôi đấy.” Tổng giám đốc Phàn bỗng lên tiếng xen vào.
“Rốt cuộc các anh là ai vậy?” Cô y tá cuống đến mức mồ hôi vã ra như tắm. Khi thấy Ngải Bối ký xong bản cam kết đi tới, cô ấy gắt lên: “Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, người thân trực hệ không được truyền m.á.u trực tiếp vì làm vậy rất dễ gây ra biến chứng, sao cô lại để bố của đứa trẻ đi hiến m.á.u?”
Nghe vậy, cả ba người đàn ông đều sững sờ. Bình thường họ không tự đi hiến m.á.u, thậm chí trong gia đình còn có kho m.á.u riêng nên chưa từng biết đến những điều kiêng kị như thế này.
Y tá: “Rốt cuộc ai mới là bố của đứa trẻ? Tôi phải đi xác nhận ngay lập tức để bảo họ không được dùng túi m.á.u của người đó.”
Ngải Bối đến gần rồi nhìn bọn họ:
“Đứa trẻ không có quan hệ gì với bọn họ cả, cô cứ yên tâm.”