Tại phòng livestream T10, những “fan sự nghiệp” của Đóa hoa hồng phương Nam liên tục cập nhật thông báo bảng xếp hạng mới nhất.
[Lượt xem 700.000, đứng đầu bảng xếp hạng rồi.]
[Số lượng bình luận hơn 1.300.000, cũng giữ vị trí đầu bảng luôn.]
Mỗi khi cập nhật thông báo mới, khu vực bình luận lại tràn ngập tiếng reo hò và tán dương. Người dân liên hành tinh vốn có tâm lý sùng bái kẻ mạnh, việc theo đuổi một streamer được nhiều người công nhận khiến họ rất phấn khích, sau đó dần chuyển hóa thành những fan cuồng trung thành.
[Ngồi xuống, tất cả ngồi xuống, thao tác cơ bản thôi mà!]
[Tuy biết top 3 đều được thăng hạng nhưng ở hội trường của điểm cầu nhỏ bé này, Rose không chiếm được ngôi đầu thì thật không còn gì để nói.]
[Donate đâu hết rồi? Để giúp Rose leo bảng xếp hạng, tôi đã nạp không ít tiền đâu đấy.]
[Tổng số tiền donate hơn 3.000.000, đứng thứ 2 trên bảng xếp hạng donate.]
[Rose đứng thứ 2 ư?]
Trong các phòng livestream, những streamer kỳ cựu thường tắt mục bình luận hoặc thiết lập một số điều kiện nhất định để tránh bị ảnh hưởng khi làm nhiệm vụ. Chỉ những bình luận đạt điều kiện mới được lọc ra và xuất hiện trước mặt họ.
Còn một trường hợp nữa đó là khi số bình luận tăng vọt hơn 50% so với khoảng thời gian trước đó, hệ thống sẽ tự động hiển thị thông báo nhắc nhở với mục đích là để streamer kịp thời chú ý đến sự thay đổi cảm xúc của khán giả mà đưa ra những phản ứng linh hoạt.
Giống như lần Ngải Bối bị Phàn Thiếu Dương tóm vào cầu thang lối thoát hiểm.
Lúc này, Rose đang tận hưởng mối tình với “Quý Diên Tranh” của thế giới này. Một khi đã lựa chọn kịch bản yêu đương, cô ta hiểu rất rõ nhu cầu của khán giả. Tuy tình tiết có phần bình lặng hơn so với màn đấu thương trường gay cấn nhưng một cái kết trọn vẹn cả sự nghiệp lẫn tình yêu vẫn đủ làm hài lòng đa số người xem.
Khi phát hiện có người vượt qua mình, đây là lần đầu tiên Rose để mắt tới những dòng bình luận.
[Tôi vừa đi xem bảng xếp hạng donate, T77 là phòng livestream nào thế? Xem hay lắm à?]
[Tôi vừa từ bên T77 sang đây, dạo này bên đó đang có một đợt cao trào nhỏ, xem cũng khá ổn. Nhưng Rose cũng không cần lo đâu, streamer bên đó đang chơi chiêu giới hạn bình luận, phải donate từ 1000 tinh tệ trở lên mới được bình luận nên tiền donate mới tăng vọt như thế đấy. Tính tổng bảng thì Rose vẫn đứng đầu thôi!]
[Streamer tên gì?] Rose đột nhiên hỏi.
Chưa có ai kịp trả lời, trong phòng livestream đột nhiên đổ xuống một trận mưa sao băng. Hình ảnh mưa sao băng xuất hiện ngay tại hiện trường, che khuất cả khung hình đang phát sóng. Ngay sau đó, những dòng chữ lớn dần hiện ra.
["F=μ×Fn" đã tặng cho streamer Ngải Bối 1.000.000 tinh tệ, mời mọi người ghé thăn phòng livestream T77 để thưởng thức.]
Chỉ cần có người bắt được những ngôi sao băng đó, họ sẽ ngẫu nhiên nhận được một lượng tinh tệ nhất định. Đồng thời, người đó cũng sẽ bị hệ thống dịch chuyển thẳng sang phòng livestream T77. Đây chính là một trong những chiêu thức kéo người đầy bá đạo của các đại gia.
Trong phòng livestream của Rose, có tới 2.000.000 tinh tệ là do các fan đầu tàu của cô ta quyên góp nhằm giúp thu hút được một lượng khán giả nhất định ngay từ giai đoạn đầu của cuộc thi.
Toàn bộ bình luận trong phòng livestream T10 lập tức bị cơn mưa sao băng quét sạch.
Đợi đến khi trận mưa sao băng kết thúc, một lúc sau, bắt đầu có người gửi bình luận để trả lời câu hỏi của Rose.
[Ngải Bối.]
[Chính là cái phòng mà vừa nãy có đại gia ném mưa sao băng vào ấy.]
*
Cùng lúc đó, trong phòng livestream của Ngải Bối, lượng người mới gia nhập không ngừng tăng lên giống như nồi nước đang sôi sùng sục. Tất cả bọn họ đều bị trận mưa sao băng của F=μ×Fn thu hút mà kéo đến, tiện thể ở lại xem livestream luôn.
Thông thường, các streamer mới sẽ tích cực tương tác với khán giả để tăng độ gắn kết với fan. Thế nhưng Ngải Bối lại hiếm khi làm vậy, thậm chí cô còn rất ít nói.
Thế nhưng tính cách khác biệt của cô khi phản chiếu trong cốt truyện lại tạo nên sức hút mãnh liệt. Việc cô không nói lời nào chẳng những không làm nguội bầu không khí mà trái lại còn tăng thêm vẻ bí ẩn, thu hút một lượng lớn fan trung thành.
Đây là trận mưa sao băng đầu tiên xuất hiện trong phòng livestream của mình, cô không thể không lên tiếng được nữa rồi.
“Cảm ơn F nhé.” Cô lướt nhanh qua giáo trình hướng dẫn tương tác mà TITR cung cấp: “Bạn có muốn xem tình tiết đặc biệt nào không? Tôi có thể cân nhắc điều chỉnh kịch bản theo ý bạn.”
[ F=μ×Fn: Tôi không muốn xem gì khác, chỉ muốn xem cô thôi.]
Wow!
Đại gia phong lưu công khai thả thính streamer ngay trên sóng khiến cả phòng lập tức gào thét ầm ĩ cả lên.
[Cách xem livestream của người giàu đúng là đặc biệt thật đấy.]
[Tôi cũng vậy, chỉ muốn lặng lẽ ngắm nhìn Bối Bối giống như đại gia kia là đã cảm thấy hạnh phúc rồi, dù cho tôi chẳng bỏ ra đồng nào cả.]
[Sa sa: Nếu streamer có thể khiến cả Tống Thừa và Phàn Thiếu Dương động lòng thì tôi cũng sẽ tặng một trận mưa sao băng!]
Vừa dứt lời, lập tức có người theo sau:
[Khám phá bí ẩn sao Thổ: Trước đây khi đọc nguyên tác, tôi tức nổ đom đóm mắt vì gã đểu cáng với ả nữ phụ độc ác kia. Vừa nãy nhìn cái vẻ mặt của nữ phụ bị streamer dọa cho khiếp hồn khiếp vía mà hả dạ vô cùng. Nếu streamer tiếp tục hành hai kẻ này ra bã thì cứ hành một đứa là tôi sẽ tặng bạn một trận mưa sao băng!]
Lúc này, cả phòng livestream chính thức bùng nổ.
Chưa bàn đến Tống Thừa, chỉ riêng hình ảnh Phàn Thiếu Dương tựa mình bên mũi xe chờ Ngải Bối cùng với sự cợt nhả xen lẫn sự tàn nhẫn đã đủ khiến hàng loạt khán giả nữ phải quay cuồng đầu óc.
Xem livestream yêu đương để làm gì chứ? Đương nhiên là để ngắm đủ kiểu đàn ông cực phẩm mà ngoài đời thực chẳng bao giờ thấy rồi!
Khi làm nhiệm vụ, không phải streamer nào cũng hốt trọn ổ như Ngải Bối. Những người khác thường chỉ cho Phàn Thiếu Dương lên hình với tư cách là đối thủ của Quý Diên Tranh nên anh ta thường chỉ xuất hiện chớp nhoáng trong các cảnh quay thương trường rồi biến mất.
Chỉ riêng một vị tổng giám đốc thôi đã đủ khiến các streamer khốn đốn rồi, vậy mà còn muốn chế ngự cả ba người cùng lúc sao? Chuyện này không phải chỉ dựa vào trí tưởng tượng là làm được đâu.
Thế mà Ngải Bối đã làm được rồi.
Không ngờ T77 lại tung ra tính năng ba chọn một lập tức khiến chị em cảm thấy ngứa ngáy hết cả cõi lòng.
Còn Ngải Bối, người đang được kỳ vọng hết mức lại đang chuẩn bị sang chỗ Phàn Thiếu Dương để đón con.
Sở dĩ cô dám để Phàn Thiếu Dương chăm sóc Dean thay mình mà không sợ anh ta thừa cơ đi xét nghiệm DNA là vì cô đã hiểu thấu con người này. Mỗi người có một cá tính riêng biệt, cô nghi ngờ Quý Diên Tranh sẽ âm thầm đi làm giám định, thứ nhất là vì mức độ tình cảm giữa hai bên khiến khao khát kiểm chứng của anh ta cấp thiết hơn, thứ hai là vì phong cách làm việc cưỡng chế và độc đoán từ trước đến nay của đối phương.
Còn về Phàn Thiếu Dương, vốn dĩ cô và anh ta chẳng có chút tình cảm nào nên anh ta lại càng chẳng có cảm giác gì với đứa con trai từ trên trời rơi xuống này, có cũng được mà chẳng có cũng không sao. Thậm chí, Phàn Thiếu Dương cũng chẳng ngại để Tống Thừa biết “sự thật”, chỉ đơn giản là nhận lời gửi gắm của Ngải Bối mà thôi. Nếu Dean thực sự bị thương thì có lẽ anh ta sẽ làm đúng như lời mình nói nhưng một khi đã thốt ra những lời ấy như một câu đùa thì điều đó đã gián tiếp khẳng định thái độ của anh ta rồi.
Phàn Thiếu Dương sở hữu một tòa chung cư ngay trong nội thành, tự chọn cho mình một căn hộ ở tầng cao nhất để sống. Từ ô cửa sổ nhìn xuống, những mảng xanh mướt của cây cối điểm xuyết khiến cho khu vườn của chung cư hiện ra đầy sức sống.
Ngải Bối vừa đi vào trong vừa tranh thủ kiểm tra lại các tính năng của hệ thống livestream.
Quả thực hệ thống livestream có thiết lập “nhiệm vụ ngẫu hứng”. Để đảm bảo quyền lợi cho streamer, khán giả cần chuyển trước số tiền donate vào nền tảng và ghi rõ yêu cầu của mình. Nếu streamer thực hiện được thì số tiền đó sẽ thuộc về họ còn nếu không hoàn thành thì tiền sẽ được hoàn trả về tài khoản ban đầu.
Hiện tại đã có 3.000.000 tinh tệ từ các trận mưa sao băng đã được chuyển vào tài khoản trung gian trong phòng livestream của Ngải Bối.
Trên bảng danh sách, những nhiệm vụ trọng tâm được đ.á.n.h dấu đỏ ch.ót nằm chễm chệ ở vị trí ưu tiên còn phía dưới là một loạt nhiệm vụ nhỏ với số tiền donate không đáng kể mà Ngải Bối chẳng thèm để ý tới.
Với tư cách là một kẻ nhập cư liên hành tinh nghèo khổ, cô nghiêm túc nhẩm tính lại một lượt, 3.000.000 tinh tệ thực sự là một con số rất đáng để ra tay.
Khi quảng bá, công ty TITR đã đưa ra chế độ phân chia lợi nhuận là 20% thuộc về công ty và 80% thuộc về streamer. Thế nhưng trên thực tế, đó là một hợp đồng đi kèm điều kiện: chỉ những streamer cuối cùng lọt vào vòng chung kết mới có quyền chạm tay vào bản thỏa thuận đó.
Chế độ phân chia lợi nhuận cao ngất ngưởng đó thực chất là để giữ chân nhân tài.
Với một streamer nhỏ vô danh như Ngải Bối, khi chưa ký kết bất kỳ thỏa thuận đặc biệt nào, cô chỉ có thể nhận được mức phân chia một phần mười. Thật sự là khác biệt một trời một việc.
Với 1.000.000 tinh tệ, nếu tính theo mức 1/10 thì cô sẽ đút túi được 100.000. Số tiền đó đủ để chi trả chi phí sinh hoạt ăn ở đi lại trong một khoảng thời gian dài, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc cứ nhặt nhạnh vài trăm lẻ từ những dòng bình luận kia. Hơn nữa, hạn mức 1000 tinh tệ chỉ giới hạn theo ID, chỉ cần một tài khoản nạp đủ 1000 là có thể gửi bình luận không giới hạn. Nhìn thì có vẻ rất nhiều gửi nhưng số tiền thực nhận lại chẳng được bao nhiêu.
Cô hoàn toàn có thể nâng mức phí tham gia cao hơn nữa nhưng 1000 tinh tệ đã là ngưỡng chịu đựng tối đa mà cô dự tính. Nếu tăng thêm thì sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực đến các chỉ số dữ liệu của cuộc thi.
Chế độ “nhiệm vụ ngẫu hứng” này đã mở ra cho một cách thu nhập mới.
Vừa suy nghĩ, cô vừa vươn tay nhấn chuông cửa.
Cánh cửa mở ra, Phàn Thiếu Dương đã cởi áo vest bên ngoài, hai chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi cũng được nới lỏng để lộ yết hầu và xương quai xanh quyến rũ thấp thoáng. Chất vải mỏng nhẹ của chiếc sơ mi ôm sát những khối cơ bắp săn chắc trên tay, mỗi cử động giơ tay nhấc chân của anh ta đều toát lên sức hút hormone khiến người ta phải loạn nhịp tim.
Người đàn ông trông có vẻ hơi chật vật, vừa thấy cô liền thở phào nhẹ nhõm: “Cô đến đúng lúc lắm.”
“Sao vậy?”
“Thằng nhóc kia gặp ác mộng.”
Chạy đôn chạy đáo suốt cả ngày trời, nếu là những đứa trẻ khác thì đã ngủ thiếp trong lòng cha mẹ từ lâu rồi. Vậy mà Dean vẫn cố gồng mình để đấu khối rubik và đ.á.n.h cờ với anh ta suốt nửa ngày, sau đó mới lịch sự hỏi mượn chiếc giường của anh ta để đi ngủ.
Lúc này, tổng giám đốc Phàn đang hăng m.á.u mới sực nhớ ra thằng nhóc này vẫn còn nhỏ. Anh ta cứ ngỡ mình đang hạ mình chơi đùa cùng đứa trẻ nhưng ngờ đâu đối phương lại đang “chăm sóc” mình.
Điều này khiến trong lòng anh ta bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.
Về sau khi thằng bé chìm trong giấc ngủ say thì bỗng nhiên gặp ác mộng. Gương mặt nó tái nhợt, mồ hôi trên người vã ra liên tục.
Một người đàn ông vốn luôn ung dung trong cả sự nghiệp lẫn phụ nữ, nay là lần đầu tiên thấu hiểu cảm giác lúng túng đến mức chân tay luống cuống là cảm xúc như thế nào.
Vì trong căn hộ không có đôi dép trong nhà nào vừa cỡ chân phụ nữ nên anh ta đành đưa đôi dép của mình cho cô. Bàn chân của Ngải Bối nhỏ nên khi xỏ đôi dép to tướng trông như mọc thêm cái đuôi dài thượt phía sau, mỗi bước đi lại phát ra tiếng “loẹt quẹt” như trẻ con. Sau khi được giải phóng, Phản Thiếu Dương cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, nhìn cảnh tượng ấy không khỏi bật cười.
Trông cô không còn giống với lúc ở bên ngoài nữa.
Đương nhiên là phải khác rồi, nếu Ngải Bối mà nghe được tiếng lòng của Phàn Thiếu Dương thì cô nhất định sẽ nói cho anh ta biết rằng hiện tại anh ta đang đáng giá 1.000.000 rồi đấy, cho dù có phải chia đối với Tống Thừa thì cô vẫn nắm chắc trong tay 500.000.
Một người phụ nữ như hoa hồ điệp có thể tạo nên một đoạn tình thoáng qua nhưng một người đàn ông càng nguy hiểm thì lại càng không hy vọng nửa kia của mình cũng nguy hiểm và nằm ngoài tầm kiểm soát y như thế.
Cách bài trí trong phòng cũng y hệt con người anh ta, mang đậm phong cách Bắc Âu. Trước cửa sổ là một chiếc ghế sofa thư giãn, một cuốn sách đang đọc dở được đặt trên đó, có lẽ chủ nhân của nó vừa mới ngồi đây đọc. Dean đang ngủ say trên giường lớn, tấm chăn mềm mại được đắp cẩn thận trên người cậu bé.
Thế nhưng chẳng được bao lâu, thằng bé đã đạp chăn ra. Mái tóc đen ướt đẫm mồ hội, bết rồi lại rũ xuống dính c.h.ặ.t vào gò má trông vừa đáng thương lại đáng yêu.
Phàn Thiếu Dương dùng ánh mắt hỏi cô xem nên làm gì bây giờ.
Câu trả lời mà Ngải Bối dành cho anh ta chính là gọi Dean dậy.
“...Abey?”
Dean đưa tay dụi mắt, vẻ mặt dường như vẫn đang nửa tỉnh nửa mê. Nhịp tim của cậu bé hơi nhanh, bàn tay nhỏ bé vô thức đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ngải Bối có vẻ như không có cảm giác gì, cô chỉ nói: “Con gặp ác mộng.”
“Ồ.” Dean đáp lại bằng chất giọng mềm nhũn: “Chắc tại đổi giường nên con nằm không quen thôi.”
Cô khẽ xoa đầu thằng bé như một lời an ủi như thể chỉ cần làm vậy là xong. Dean cũng tỏ vẻ chuẩn bị nằm xuống ngủ tiếp.
Người đàn ông đang đứng ra ở đằng kia hỏi: “Xong rồi sao?”
Ngải Bối nháy mắt với anh ta như thể đang hỏi “Chứ không thì sao?”
Phàn Thiếu Dương hoàn toàn chịu thua cô rồi. Nghĩ lại thì người phụ nữ trước mắt này cũng quá ham chơi, quả thực chẳng có dáng vẻ gì của một người vợ hiền mẹ đảm cả, chỉ là không biết Dean được cô nuôi lớn thế nào bằng cách nào nữa.
Nhìn lại Dean, đôi mắt nhỏ của thằng nhóc vẫn còn hơi mơ màng. Vốn dĩ anh ta chưa từng ưa trẻ con nhưng những đứa trẻ hiểu chuyện lại thông minh luôn khiến người ta không thể ghét được, huống hồ thằng nhóc rất có khả năng là con trai của anh ta…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảm giác này không phải là không mới là. Nó khiến anh ta trở nên kiên nhẫn hơn.
Thủ đoạn của tổng giám đốc quả thực vô cùng lợi hại, cho đến tận tuổi này, vẫn chưa có người phụ nữ nào dám bế đứa trẻ đến tận cửa và khẳng định đó là con của anh ta.
Thôi bỏ đi.
Tổng giám đốc Phàn đích thân đi vắt một chiếc khăn nóng rồi lau sạch mồ hôi trên người Dean. Vì không có quần áo trẻ em nên anh ta lấy một chiếc áo tay ngắn từ trong tủ ra rồi mặc cho thằng bé như váy ngủ.
Anh ta chưa từng nuôi con bao giờ nhưng ít nhất cũng biết rằng nếu như cứ ngủ với bộ dáng ướt đẫm mồ hôi như thế thì rất dễ bị cảm.
[Mắt chữ O mồm chữ A, đây rốt cuộc là kịch bản thần tiên gì vậy?]
[Tôi cứ ngỡ ban nãy chủ phòng định diễn vai mẹ hiền vợ đảm để làm cảm động trái tim của tổng giám đốc chứ? Thế mà bây giờ???]
[Cuộc đời chính là như vậy, một khi gã tồi nhận ra người phụ nữ không thèm quản con cái nữa, anh ta sẽ tự biết mình phải thực hiện trách nhiệm. Phụ nữ cứ tưởng mình làm mọi thứ vẹn toàn, tận tâm tận lực thì sẽ khiến đàn ông cảm động nhưng thật ra chẳng thà cứ buông tay mặc kệ cho nhanh.]
[Cũng không hẳn, nếu là Quý Diên Tranh thì tôi đoán hướng đi sẽ không như thế này đâu. Không biết mọi người có chú ý không, dưới góc nhìn của chủ phòng, tôi phát hiện ánh nhìn của cô ấy từng dừng lại trên người tổng giám đốc Phàn, trên chiếc ghế sofa trong phòng ngủ và cả trên tấm chăn nữa.]
[Vậy thì sao, điều này có thể chứng minh được gì?]
[Động não chút đi các tình yêu của tôi ơi. Tại sao lúc tổng giám đốc Phàn mở cửa trông hơi lôi thôi? Trong phòng vừa xảy ra chuyện gì khiến anh ta phải vò đầu bứt tai à? Có chứ, Dean gặp ác mộng mà. Tiếp nhé, dù là phòng ngủ hay phòng khách đồ đạc đều rất ngăn nắp, duy chỉ có chiếc ghế sofa trong phòng ngủ là có một cuốn sách đặt úp xuống. Một người sạch sẽ như thế vậy mà có khách đến lại vẫn để sách ở đó, xác suất cao là trước khi Dean gặp ác mộng, anh ta đã luôn ngồi cạnh đó đọc sách. Điểm cuối cùng, tấm chăn trên người Dean được đắp dưới cổ và trên vai, đây là vị trí cực kỳ hợp lý, không làm đứa trẻ bị ngạt. Từ hành động Dean đạp chăn sau đó cũng thấy được, anh ta luôn chú ý đắp chăn cho thằng bé. Anh ta hoàn toàn có thể đi làm việc riêng của mình nhưng lại chọn ở bên cạnh Dean, điều này chứng minh cái gì? Đương nhiên chưa chắc các chi tiết trên đúng hết nhưng chỉ cần một hai cái đúng thôi, cũng đủ chứng minh người đàn ông này sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Tuyến đường chinh phục này hoàn toàn có thể đi tiếp.]
[Chuyện này cũng lạ thật đấy, trước đó anh ta còn chẳng màng đến an nguy của Dean mà tạo ra vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ, phản xạ thay đổi lớn cứ như bị “h.a.c.k nick” ấy.]
[Theo quan điểm cá nhân của tôi, có lẽ trước đó Dean chỉ là một ký hiệu đối với anh ta mà thôi. Với kiểu đàn ông này, khi phát lệnh truy sát hay tạo ra tai nạn, trong đầu họ không có bất kỳ hình ảnh sống động nào về việc chung sống với đối phương nên họ sẽ không cảm thấy mình tàn nhẫn.]
[Ơ, tôi vừa lạc vào phòng livestream kịch bản trinh thám đấy à?]
[Phòng livestream này đúng là ngọa hổ tàng long, xin bái lạy các đại thần đã soi chi tiết!]
[Đừng nói thế, tôi chỉ dựa vào kết quả để suy ngược lại, thậm chí còn tự quay video rồi tua chậm để xem nên mới dễ dàng hơn nhiều. Còn Bối Bối chỉ cần nhìn một cái đã nắm bắt được trạng thái, đó mới thực sự là lợi hại.]
“Cháu đói không?” Phàn Thiếu Dương hỏi Dean.
Dean vừa lắc đầu thì cái bụng đã phát ra tiếng “ục” phản chủ. Thằng nhóc đỏ bừng cả tai nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh: “Chỉ hơi đói thôi ạ.”
Phàn Thiếu Dương nhìn qua chỗ Ngải Bối thì thấy cô đang cầm cuốn sách anh ta đặt xuống để đọc, rõ là chẳng thể trông đợi được gì rồi.
Tổng giám đốc Phàn chỉ đành cởi khuy măng sét, xắn tay áo lên đi nấu cháo. Anh ta sống một mình nên những kỹ năng bếp núc cơ bản vẫn có. Anh ta không thích đồ ăn ngoài hay những món ăn đậm vị ở khách sạn nên khẩu vị khá thanh đạm, vì việc này mà Tống Thừa từng cười nhạo anh ta là dưỡng lão sớm.
Phàn Thiếu Dương cũng chẳng coi trọng lối sống ăn chơi trác táng của Tống Thừa, chơi thì chơi nhưng anh ta không muốn hạ thấp phong cách và làm giảm chất lượng cuộc sống của mình.
Đến khi anh ta bưng cháo bước vào cửa, trên giường đã có hai người đang nằm tựa đầu vào nhau ngủ say sưa.
Có lẽ cô chỉ định chợp mắt một lát, chưa cởi dép đã nằm nghiêng người ngủ, bắp chân hơi buông thõng nơi mép giường, mũi chân khẽ nhấc để đôi dép không chạm vào chăn.
Tiếng bước chân của Phàn Thiếu Dương đã làm người trên giường tỉnh giấc.
Ngải Bối mơ màng mở mắt, cô ngửi thấy mùi cháo thơm lừng liền quay sang đ.á.n.h thức Dean dậy. Thế nhưng cả hai mẹ con vẫn đang trong trạng thái lơ mơ, tổng giám đốc Phàn múc một thìa cháo rồi thốt lên một tiếng “A”. Lúc tỉnh táo, chắc chắn Dean sẽ không bao giờ làm vẻ ngốc nghếch này cũng vô thức “A” một tiếng ngoan ngoãn há cái miệng nhỏ ra.
Ngải Bối cũng vô thức mở miệng.
Đôi gò má cô ửng hồng, dáng vẻ ngái ngủ trông ngon mắt đến lạ thường. Khi đã tẩy đi lớp son đỏ rực, đôi môi cô nhạt màu hơn trông thật mong manh và vô hại.
Tổng giám đốc Phàn như bị ma xui quỷ khiến lại đưa thìa cháo lên đút cho cô trước.
Dean: “?” Cháo của cậu bé đâu?
Sau khi tỉnh táo hẳn, Dean tự cầm bát cháo lên ăn và nhìn Abey vẫn đang rúc trong vòng tay của Phàn Thiếu Dương chờ đút tận miệng, cậu nhóc đưa tay lên đỡ trán như người lớn.
Sau khi ăn cháo xong, cậu nhóc đã lấy lại tinh thần. Phàn Thiếu Dương mở tivi kênh thiếu nhi cho cậu bé xem.
Lúc này, Ngải Bối cảm thấy trên người đổ một lớp mồ hôi mỏng, cảm thấy không thoải mái lắm. Người đàn ông vừa mới đặt điều khiển xuống liền hỏi: “Đi tắm nhé?”
Ngải Bối đưa tay về phía anh ta, anh ta liền vớt người từ trên giường lên và bế đi.
Khi nhớ lại cảnh vừa rồi, tổng giám đốc Phàn hỏi: “Trước đây cô vẫn luôn chăm sóc thằng bé như vậy sao?”
Cô liếc mắt nhìn anh ta, không nói gì.
Lời này nghe có vài phần trách cứ, Phàn Thiếu Dương vừa mới nhướn mày định nói gì đó thì nghe thấy cô hỏi: “Anh có biết tại sao Dean lại gặp ác mộng không?”
“Không phải do không quen giường sao?”
“Làm gì có đứa trẻ nào không gặp ác mộng khi đã trải qua t.a.i n.ạ.n giao thông chứ?” Cô mỉa mai.
Phàn Thiếu Dương: “…”
Chẳng hiểu sao anh ta bỗng cảm thấy hai người họ như một cặp cha mẹ không trách nhiệm, chẳng ai thực sự chăm sóc t.ử tế cho đứa trẻ, vậy mà còn đứng đây chỉ trích lẫn nhau.
Nghĩ đến đây, trong lòng anh ta bỗng nảy sinh cảm giác vi diệu đến lạ.
“Vì sao cô lại quyết định sinh thằng bé?” Anh ta hỏi.
Người phụ nữ này nhảy xuống từ cánh tay anh ta, bước vào phòng tắm. Ngay lúc đóng cửa lại liền đáp một câu: “Thích thì sinh thôi.”
Phàn Thiếu Dương vô thức châm một điếu t.h.u.ố.c, nghe tiếng nước chảy xối xả từ bên trong cánh cửa, hiếm khi anh ta không có những suy tưởng ám muội.
Một người phụ nữ vốn ham chơi như cô lại cam lòng sinh con cho anh ta, điều này nói lên cái gì chứ?
Trái tim Phàn Thiếu Dương bỗng chốc xao động.
*
Vì sự cố “Tai nạn xe cộ” ngoài dự tính, Tống Thừa không dám nhắc lại chuyện giám định DNA trong một thời gian dài. Sau cảm giác sống sót sau tai nạn, những chuyện vụn vặt khác có thể gác lại.
Bên phía Quý Diên Tranh, sau khi giải quyết xong việc công ty, đúng lúc trùng vào sinh nhật của cha anh ta. Tuy không phải đại thọ nhưng nhà họ Quý vẫn tổ chức một buổi tiệc mời những đối tác làm ăn đến để tiện bàn bạc hợp tác và duy trì quan hệ. Cha anh ta đã giao quyền điều hành cho anh ta từ lâu nên anh ta cần đứng ra giám sát cho buổi tiệc lần này, nhất thời không có thời gian liên lạc với Ngải Bối.
Trái lại, Phàn Thiếu Dương lại gửi tin nhắn hỏi cô: “Tống Thừa có mời cô đi cùng tới bữa tiệc nhà họ Quý không?”
“Không.”
“Cô đi cùng tôi chứ?”
Mặc dù hai nhà Phàn - Quý luôn đấu đá và cạnh tranh gay gắt nhưng trên thương trường, không có kẻ thù vĩnh viễn mà chỉ có lợi ích vĩnh cửu. Tuy cùng chung định hướng lớn nên khó tránh khỏi những lúc tranh giành địa bàn nhưng ở một số lĩnh vực, họ vẫn có thể thông qua hợp tác để đạt mục tiêu đôi bên cùng có lợi.
Bởi vậy hai nhà vẫn luôn giữ kẽ rất tốt ngoài mặt nên anh ta nhận được thiệp mời cũng là chuyện thường tình.
Đối với lời mời mang tính thăm dò của Phàn Thiếu Dương, người phụ nữ dứt khoát đưa ra phản hồi.
“Không cần đâu.”
Phàn Thiếu Dương chỉ nghĩ rằng cô không định tham gia buổi tiệc nên cũng không gượng ép.
Nào ngờ người phụ nữ vừa mới nói “Không cần đâu” lại xuất hiện ở buổi tiệc. Cô diện một chiếc váy dài trễ vai thuộc dòng Haute Couture xuân hè của một thương hiệu lớn, những đóa cúc trắng họa mi nở rộ từ phần n.g.ự.c kéo dài xuống đôi chân thon. Trên tà váy điểm xuyết hai ba bông hoa tựa như những sợi lông vũ trắng tinh khôi. Đôi chân ẩn hiện dưới lớp voan tắng lại càng tôn lên khí chất thanh thuần và thoát tục.
Cô khoác tay Tống Thừa, diễn trọn vai vị hôn thê đầy chuẩn mực.
Bàn tay đang cầm ly rượu vang của tổng giám đốc Phàn bỗng siết c.h.ặ.t, chất lỏng bên trong chao nghiêng. Khi người khác hỏi anh ta có chuyện gì, anh ta chỉ cười đáp một câu “Xin lỗi, tôi xin phép” rồi sải bước tiến về phía Ngải Bối.
Khi phản hồi Phàn Thiếu Dương, Ngải Bối đã nói thật vì quả thực Tống Thừa không phải người mời cô mà là Quý Diên Tranh.
Chỉ là sát giờ bữa tiệc, do áp lực từ gia đình nên bạn đời đi cùng anh ta đã đổi thành vị hôn thê Cao Lâm Tuyết. Vì thế, cô tự nhiên được đẩy sang người bạn thân của anh ta để giải vây.
Đối với việc này, Tống Thừa cầu còn không được nên suốt dọc đường đi, anh ta cứ hỏi han ân cần và săn sóc chu đáo đến mức không thể chê.
“Làm gì thế? Vụng trộm ngay dưới mí mắt chính thất thấy kích thích lắm sao?” Cô chẳng hề khách sáo chút nào.
“Sao có thể chứ…” Người đàn ông vừa mới nghiêm giọng phản đối được nửa câu đã xoay người nhún vai đầy vẻ cợt nhả: “Cũng có kích thích thật đấy nhưng cũng đâu phải chưa từng thử qua.”
Lẽ nào cùng chơi đùa với một người phụ nữ khiến họ cảm thấy mới mẻ lắm sao?
Nếu không thì năm đó Tống Thừa cũng chẳng c.ắ.n câu nhanh đến thế, rồi dứt khoát lên giường với Sở Điềm.
Mặc dù cô của hiện tại quả thực không còn như trước, bất kể là đối với người bạn thân kia hay anh ta nhưng việc anh ta đối tốt với cô lúc này, có một nửa vẫn là vì lời hứa chịu trách nhiệm lần trước.
Trong đầu Tống thiếu gia không hề có khái niệm về từ ngữ đó nhưng hành động thực tế thể hiện ra lại là nỗ lực quan tâm hết mình, chăm sóc bạn đồng hành.
Dù sao anh ta cũng phải thể hiện bằng hành động thực tế thì mới xứng đáng với lời hứa mà mình từng thốt ra chứ?
Ngải Bối nhìn thấu suy nghĩ của Tống Thừa nên thẳng thừng nói: “Dean chẳng có quan hệ gì với anh cả, bớt đến đây nịnh nọt lấy lòng đi.”
Tống thiếu gia không hành động gì. Nếu không phải của anh ta thì chẳng lẽ là của cậu bạn thân kia chắc? Nếu không phải chính anh ta từng ngủ với cô thì chắc đã tin sái cổ rồi.
Tống Thừa cũng chẳng màng đến chuyện hợp tác làm ăn, anh ta gạt đi những lời chào hỏi của đám đông, đích thân đi lấy bánh ngọt cho cô.
Ngay lúc ấy, Ngải Bối cảm nhận được có ánh nhìn đang theo dõi mình. Men theo hướng đó, cô thấy Cao Lâm Tuyết đang đứng cạnh Quý Diên Tranh nhưng chẳng rõ vì lẽ gì mà cô ta lại nhìn chằm chằm về phía cô.
Khi bị cô phát hiện, Cao Lâm Tuyết vội rụt rè tránh né nhưng dường như sực nhớ ra điều gì đó mà lại rướn cao cổ đầy kiêu hãnh. Có điều ánh mắt cô ta vẫn hơi lấp lửng không yên, chưa đợi Ngải Bối kịp phản ứng gì đã vội ngoảnh mặt sang chỗ khác.
Ngải Bối l.i.ế.m nhẹ khóe môi, đôi mắt khẽ rủ xuống, trong khi còn đang mải suy nghĩ thì bất chợt đ.â.m sầm vào ai đó.
Lồng n.g.ự.c rộng lớn và rắn chắc của người đàn ông khiến sống mũi cô va trúng đau đến mức hơi cay. Cô nghe thấy giọng nói trầm thấp vang lên từ đỉnh đầu: “Khi nào cô mới định hủy hôn với nhà anh ta?”
Mùi hương quen thuộc, giọng nói thân quen.
Người phụ nữ đã khôi phục dáng vẻ ban đầu cứ như thể bộ dạng ngây ngô khi ở nhà anh ta chỉ là ảo giác vậy. Cô hờ hững buông một câu: “Chẳng phải tôi đã nói từ lần trước rồi sao? Không cần thiết.”
“Tổng giám đốc Phàn có cần tôi nói lại lần nữa không?”
Thái độ hiển nhiên đó của cô khiến anh ta nheo lại đôi mắt đen sâu thẳm: “Vậy là cô định dắt con trai tôi đi gả cho tên đó sao?”
“Tổng giám đốc Phàn nói đùa gì vậy, ai bảo Dean là con của anh?”
Tốc độ lật mặt của cô còn nhanh hơn cả anh ta nữa. Phàn Thiếu Dương làm sao quên được lần trước cô mở miệng nhờ vả anh ta ngàn vạn lần đừng để Tống Thừa đi giám định DNA của Dean.
“Nếu như thằng bé không phải con của tôi thì tại sao cô lại không để Tống Thừa đi giám định DNA?”
“Thế nhưng cũng đâu nhất định là của anh, nhỡ đâu…lại là của tổng giám đốc Quý Diên Tranh thì sao?” Nụ cười trên khuôn mặt cô rạng rỡ đến ch.ói mắt.
Nghĩ đến lần đầu tiên hai người gặp mặt, cô cũng từng nhắc tới chuyện này, nếu như anh ta không đồng ý thì cô sẽ đi tìm Quý Diên Tranh.
Ngải Bối nhìn thấy Tống Thừa đang tiến lại gần, khi cô vừa định đi về phía anh ta thì đã bị người đàn ông đang nổi trận lôi đình kia túm c.h.ặ.t lấy tay.
“Anh làm cái gì thế hả?” Tống Thừa sải bước lao tới.
Phàn Thiếu Dương liếc nhìn Tống Thừa rồi chợt bật cười, giọng điệu đầy vẻ nguy hiểm: “Rốt cuộc tổng giám đốc Tống có biết vị hôn thê của mình đã làm những gì sau lưng anh không?”