Bà Hoàng nghe mà chưa hiểu rõ mọi chuyện, nhưng vẫn vỗ tay tán thành:
"Lão Nhị nhà họ Vương nói hay lắm! Tôi đồng ý! Ngày nào cũng khoe khoang này nọ, chẳng phải chỉ là một kế toán thôi sao? Những người từng cầm s.ú.n.g đánh đuổi quân xâm lược còn chưa khoe khoang như cô ta!"
Một cô gái trẻ bên cạnh bĩu môi:
"Sao có thể so sánh như vậy được chứ? Đúng là làm bẩn danh tiếng của những anh hùng thực sự!"
Chủ nhiệm khu phố, chủ nhiệm nhà máy và khoa trưởng đều gật đầu đồng tình.
Vương Ngọc Lan ôm bụng, sắc mặt tái mét, cô ta bắt đầu hoảng loạn.
Lâm Tuyết Mai và Vương Kiến Đông nãy giờ còn hy vọng cô con gái lớn mà họ tự hào nhất có thể dạy dỗ con sói mắt trắng này một bài học. Nhưng nửa ngày trôi qua, chẳng thấy cô ta nói được mấy câu ra hồn!
Kỷ Học Ninh vẫn lặng lẽ quan sát. Trong ánh mắt hắn ánh lên sự kinh ngạc. Người phụ nữ trước mặt không giống với những kẻ nông cạn vô tri mà hắn từng gặp. Cô ta có suy nghĩ, có chủ kiến, hiểu biết, cũng có cá tính riêng và quan trọng nhất là... dám phản kháng!
Vương Cường đứng bên cạnh bỗng chen vào:
"Cô nói cô uất ức, thế sao không kể luôn chuyện cô muốn lấy sổ hộ khẩu đi?"
Vương Ngọc Thanh liếc nhìn anh ta, giọng lạnh như băng:
"Ngày thường bớt chơi mạt chược đi, giỏi như vậy mà vẫn thua suốt, đúng là đáng ngại!"
Vương Cường tức thì ngậm miệng. Ai mà chẳng biết anh ta ham đánh mạt chược? Đánh thua còn đi vay mượn khắp nơi, giờ bị vạch mặt trước đám đông, chỉ còn nước cúi đầu câm lặng.
Vương Ngọc Thanh thu lại ánh mắt, quay sang nhìn thẳng vào Lâm Tuyết Mai và Vương Kiến Đông, từng lời từng chữ sắc bén như dao:
"Bây giờ, tôi sẽ lột trần bộ mặt thật của hai người! Để tất cả mọi người ở đây nhìn rõ xem hai người đã trọng nam khinh nữ, ngược đãi tôi thế nào!"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Lâm Tuyết Mai thoáng hoảng hốt nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn:
"Cô còn dám nói như thế? Cô không biết xấu hổ à? Tôi nuôi cô lớn, cho cô ăn, cho cô mặc, không mong cô báo hiếu, không cầu cô đền đáp, thế mà cô lại quay sang cắn ngược tôi một miếng? Công ơn dưỡng dục của cha mẹ to lớn hơn trời đấy!"
Vương Ngọc Thanh cười khẩy:
"Công ơn dưỡng dục của cha mẹ to lớn hơn trời? Nếu tất cả cha mẹ đều như hai người, thì tôi thà không có còn hơn!"
Lâm Tuyết Mai á khẩu.
Vương Kiến Đông cũng cứng đờ người.
Vương Ngọc Thanh không để họ có cơ hội phản bác, tiếp tục truy vấn:
"Có phải bà suốt ngày mở miệng ra là chửi tôi là đồ đê tiện không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
"Đúng hay không?"
"Có phải bà từng nói, nếu biết trước tôi là con gái, lúc sinh ra bà đã đạp c.h.ế.t tôi rồi không?"
"Có phải bà thỉnh thoảng lại bảo tôi đi c.h.ế.t đi không?"
"Bà cũng xứng đáng làm mẹ tôi à?"
Lâm Tuyết Mai run rẩy, sắc mặt trắng bệch.
"Tôi vô ơn bội nghĩa?" Vương Ngọc Thanh nhếch mép cười lạnh. "Bà quên rồi à? Năm đó, vì muốn sinh con trai, bà điên cuồng tin lời người khác, uống ‘thuốc chuyển thai’, kết quả sinh non! Nếu không nhờ ông nội của Kỷ Học Ninh tốt bụng đưa bà đến bệnh viện, tôi đã c.h.ế.t ngay lúc đó rồi!"
Đám đông xôn xao.
Lâm Tuyết Mai hoảng loạn nhìn quanh, chuyện bà ta uống thuốc để đổi con trai là bí mật lớn nhất đời bà ta! Sao Vương Ngọc Thanh lại biết?
Nhưng Vương Ngọc Thanh vẫn chưa dừng lại.
"Tôi vừa lọt lòng, bà nhìn thấy là con gái, liền muốn đạp c.h.ế.t tôi ngay lập tức! Cũng là ông nội Kỷ ngăn lại! Sau đó, ông ấy đề nghị đính hôn giữa tôi và Kỷ Học Ninh, bà mới miễn cưỡng giữ tôi lại, đúng không?"
"Những năm đầu đời, đồ ăn, quần áo của tôi đều do ông nội Kỷ mang đến! Nếu không có ông ấy, tôi có khi đã bị bà bỏ đói c.h.ế.t từ lâu!"
"Đến khi tôi năm tuổi, ông nội mất, ông nội Kỷ cũng nghèo, không còn giúp đỡ được nữa, bà liền cấm ông ấy vào thăm tôi! Bà còn nói gì? ‘Không có quà thì đừng vác mặt đến’! Bà có biết hai chữ ‘đạo đức’ viết thế nào không?"
Mọi người xung quanh đều nhao nhao bàn tán, nhìn Lâm Tuyết Mai với ánh mắt khinh bỉ.
Bà ta lắp bắp, nhưng không thể phản bác được.
Lửa giận trong lòng Vương Ngọc Thanh bùng lên, như ngọn lửa cháy dữ dội, không cách nào kìm nén. Cô bước lên, nhìn thẳng vào người đàn bà đã hành hạ mình suốt bao năm qua, giọng đầy căm phẫn:
"Năm tôi năm tuổi, tôi đã phải đứng trên ghế đẩu để nấu cơm cho cả nhà. Khi đó, tôi còn nhỏ, nấu không ngon, chỉ cần sai một chút là bà chửi mắng, đánh đập!"
"Tay tôi bị d.a.o cứa chảy m.á.u đầm đìa, bà không thèm băng bó, còn cố ý đánh mạnh vào vết thương!"
"Tôi chỉ cần khóc một tiếng, chỉ cần rên một câu, bà sẽ đánh tôi mạnh hơn, để tôi không dám khóc nữa!"
"Tôi chịu đói, chịu rét, làm trâu làm ngựa cho nhà này, nhưng cuối cùng, bà vẫn chỉ xem tôi như rác rưởi!"
Đám đông càng lúc càng xì xào lớn hơn.
Có người thở dài cảm thán.
Có người giận dữ phẫn nộ.
Có người lắc đầu chán ghét.
Lâm Tuyết Mai hoàn toàn hoảng loạn. Bà ta chưa từng nghĩ có một ngày, đứa con gái mà bà luôn khinh thường lại có thể đứng giữa đám đông, mạnh mẽ vạch trần tất cả tội lỗi của bà ta như thế này!