Bị Cả Nhà Xem Thành Bảo Mẫu, Quay Người Ta Liền Gả Cho Nhà Giàu

Chương 154



Ngay khi bước vào cổng, Lâm Tuyết Mai và Vương Kiến Đông vẫn còn đang bàn bạc. Nếu Kỷ Học Ninh còn không chịu đưa phí nuôi dưỡng, thì ngày cuối cùng họ sẽ đích thân đến tận nơi đòi.

Nghe Lâm Mỹ Lệ nói nhà họ Kỷ vừa g.i.ế.c được một con lợn rừng, bán đi kiếm không ít tiền, còn giữ lại một ít thịt. Rõ ràng có tiền có thịt mà vẫn không chịu đưa phí nuôi dưỡng? Tám phần là định quỵt! Thế nên hai vợ chồng quyết định đến tận nơi, không chỉ đòi tiền mà còn muốn lấy cả thịt. Nhân tiện, cũng phải cho Vương Ngọc Thanh một trận nên thân!

"Thứ tạp chủng này! Lại dám chạy về quê đánh nhau với trưởng bối, họ hàng? Thật mất hết thể diện của chúng ta!"

Nghĩ đến lời Lâm Mỹ Lệ kể hôm qua, hai người càng thêm tức tối. Nhất là khi ả ta còn bóng gió mỉa mai họ về cách dạy con gái. Từ trước đến nay, trước mặt họ hàng, hai vợ chồng vẫn luôn cao cao tại thượng. Thế mà bây giờ, vì đứa con gái bất hiếu kia mà mất sạch thể diện, nghĩ thôi cũng thấy hận đến nghiến răng!

Vậy mà vừa vào cửa, cảnh tượng trước mắt khiến họ sửng sốt.

Vương Ngọc Thanh đang ung dung ngồi ngay vị trí chủ tọa trong nhà chính.

Vương Ngọc Lan, bụng to vượt mặt, vội vàng chạy ra đón mẹ, vừa chỉ vào người trong nhà vừa kể lể:

"Mẹ! Con ngốc đó về rồi! Nó còn chỉ vào mặt con mắng chửi. Con khuyên cũng không được, mẹ phải dạy dỗ nó tử tế đi. Giờ nó không coi ai ra gì nữa rồi! Trên phố, nó còn đánh Yến Tử một trận nhừ tử!"

Lâm Tuyết Mai nghe xong, lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu, lập tức trợn mắt, gào lên:

"Ngốc nhị! Đồ tạp chủng! Mày về đúng lúc lắm! Về để ăn đòn! Mày gây bao nhiêu chuyện xấu xa, làm mất hết mặt mũi của tao! Còn dám đánh em gái ruột, mắng chị gái ruột? Đồ lòng lang dạ sói! Sao mày không c.h.ế.t quách đi cho rồi?!"

Nhưng trái ngược với sự phẫn nộ của bà ta, Vương Ngọc Thanh lại chẳng hề nao núng. Cô chỉ nhếch môi, giọng điệu thản nhiên:

"Bà già này còn chưa chết, sao tôi có thể c.h.ế.t được? Bà c.h.ế.t rồi, tôi còn phải thổi kèn đám ma bà, hát rằng: Hôm nay là một ngày tốt lành."

Cô thậm chí còn ngân nga vài câu:

"Hôm nay là một ngày tốt lành~

Mẹ tôi c.h.ế.t rồi mở tiệc lớn~

Rượu ngon thức ăn ngon bày lên bàn~

Ăn no uống say thật tuyệt vời~

Bà cười tôi cười mọi người cười~

Hí hí ha ha thật náo nhiệt~"

Lâm Tuyết Mai c.h.ế.t sững.

Bà ta tuy không hiểu bài hát này, nhưng cũng đủ tức đến mức thái dương giật giật, mặt mày méo mó vì phẫn nộ. Giọng the thé chói tai:

"Mấy ngày không gặp mà láo toét hẳn ra! Mày dám nguyền rủa tao chết?! Tao không đánh c.h.ế.t mày thì tao không phải Lâm Tuyết Mai!"

Dứt lời, bà ta lao lên như con thú dữ.

Nhưng còn chưa kịp chạm vào người Vương Ngọc Thanh, bà ta đã bị cô đá thẳng một cú vào bụng, ngã sõng soài xuống đất.

Vương Ngọc Lan giật b.ắ.n mình, theo phản xạ ôm chặt bụng, lùi lại vài bước. Cô ta sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, chỉ sợ mẹ đẻ ngã vào người mình, làm hỏng đứa con trai quý giá trong bụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Vương Kiến Đông cũng đờ ra, thậm chí vừa rồi ông ta còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra.

Chỉ có Kỷ Học Ninh vẫn ngồi trên ghế, nhưng ánh mắt đã trở nên âm trầm đáng sợ, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Tuyết Mai đang ôm bụng rên rỉ dưới đất.

Lâm Tuyết Mai ngồi đó, vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng phải mất vài giây mới hoàn hồn. Bà ta gào lên:

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Con khốn này! Đồ hỗn láo! Mày phản rồi hả? Dám động tay đánh cả mẹ mày?!"

Vương Ngọc Thanh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, giọng điệu lạnh nhạt như cười mà không phải cười:

"Chỉ cho bà đánh tôi, không cho tôi đánh bà à? Hơn nữa, tôi đây là tự vệ chính đáng."

Lâm Tuyết Mai tức điên:

"Bà đây là mẹ mày! Tao sống bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy đứa con gái nào dám đánh mẹ nó như mày!"

Ngọc Thanh nhếch mép, ánh mắt đầy trào phúng:

"Còn tôi sống từng này năm, cũng là lần đầu tiên thấy có người mẹ tàn nhẫn độc ác, không còn chút nhân tính nào như bà."

Lâm Tuyết Mai muốn lao lên tiếp tục đánh cô, nhưng cơn đau từ bụng truyền đến khiến bà ta khựng lại. Nhìn cô gái trước mặt, bà ta bỗng dưng có chút sợ hãi.

Người con gái này… đã không còn là quả hồng mềm để bà ta tùy ý bóp nặn nữa rồi. Cô trở nên vừa tàn nhẫn vừa điên cuồng. Chẳng lẽ đúng như lời Lâm Mỹ Lệ nói, bị ma nhập rồi?!

Bà ta lập tức quay sang Vương Kiến Đông, rống lên:

"Vương Kiến Đông! Ông còn đứng đực ra đó làm gì?! Nhìn con quỷ phá gia chi tử ông nuôi kìa! Nó dám đánh cả tôi!"

Vương Kiến Đông sực tỉnh, cúi xuống nhặt một khúc củi trên mặt đất, gầm lên:

"Ngốc nhị! Một tháng không bị đánh là ngứa da rồi hả? Hôm nay tao nhất định phải đánh gãy chân mày!"

Vẻ mặt ông ta hung dữ, lạnh lùng, không hề có lấy một chút tình cảm của người cha dành cho con gái.

Vương Ngọc Thanh nhìn ông ta, trong lòng chợt cười lạnh.

Nguyên chủ đã sống trong một gia đình như thế này suốt hơn hai mươi năm. Sao có thể không phát điên được chứ? Đối với một đứa trẻ, tình yêu đầu tiên trên đời là từ cha mẹ. Nhưng với cha mẹ này… đừng nói đến tình yêu, ngay cả một chút lương tri tối thiểu của con người cũng không có.

Cô vốn không định ra tay với hai người này, dù sao cũng đang dùng thân thể của nguyên chủ. Nhưng nếu họ đã muốn ra tay với cô trước, vậy thì… đừng trách cô không nể tình!

Nhưng còn chưa kịp hành động, một bóng người đã đột ngột đứng dậy.

Kỷ Học Ninh!

Hắn lao lên như gió, giật phăng khúc củi trên tay Vương Kiến Đông, ném mạnh xuống đất.

Sau đó, cơ thể cao lớn chắn ngay trước mặt Ngọc Thanh.

Khuôn mặt hắn lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén như dao. Giọng nói trầm thấp nhưng tràn đầy uy hiếp:

"Ông thử đánh cô ấy xem?"


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com