Tôi bĩu môi – lúc ba tôi vui, thì bảo tôi là “chiếc áo bông nhỏ” của ông; lúc ông giận lên thì lại bảo tôi toàn nói linh tinh.
Haiz… cái miệng của ba tôi, lừa người hơn cả quỷ.
-14-
“Chào viện trưởng ạ, cháu và Tiêu Nhiên là người yêu, đã quen nhau được hai năm rồi. Cháu hoàn toàn không biết quan hệ của chú và Tiêu Nhiên, hai đứa từng có chút hiểu lầm, nhưng giờ đã làm lành. Cháu đã nhiều lần muốn đến nhà chào hỏi, nhưng Tiêu Nhiên không cho phép…”
Lãng mạnTôi hừ nhẹ trong lòng – Hay quá ha, Thẩm Tiêu, giờ học được cách mách lẻo khéo léo rồi đấy!
Thẩm Tiêu vừa dứt lời, Kỳ Kỳ cũng lập tức chen vào:
“Chú ơi, là cháu mang thai, không liên quan gì đến Tiêu Nhiên cả. Hôm nay cậu ấy chỉ đi cùng cháu đến bệnh viện, trùng hợp gặp ba cháu nên cháu lỡ nói dối một chút để qua mặt ông ấy. Ai ngờ sau đó chú cũng đến, thế là tin sai sự thật truyền tới tai chú…”
Ba câu là Kỳ Kỳ nói rõ mọi việc.
Chuyện rối rắm giữa tôi – Kỳ Kỳ – Thẩm Tiêu xem như đã giải quyết xong.
Còn anh tôi á?
Anh ấy vừa kể xong chuyện của mình, ba tôi đã nổi máu lôi đình, mặt mày giận dữ.
Haha, chắc ba tôi cũng thấy anh tôi không xứng với chị Triệu Nguyệt.
Tuy anh tôi không bị xử tử tại chỗ, nhưng chắc chắn khó thoát khỏi án phạt nhỏ.
Còn chúng tôi thì… chẳng mấy ai quan tâm đến kết cục của anh ấy, bỏ mặc anh rồi rút lui trước.
Kỳ Kỳ định về nhà gọi điện cho nam thần ôn lại chuyện xưa, còn tôi thì lôi kéo Thẩm Tiêu về nhà anh ấy, định “tỏ tình” một phen.
Tôi uốn éo, cả người như không có xương, tựa vào vai Thẩm Tiêu làm nũng:
“Thẩm Tiêu~ anh cõng em đi~ Em đi không nổi nữa rồi…”
Thẩm Tiêu nở một nụ cười tà mị… à nhầm, dịu dàng mới đúng!
Tại dạo này tôi đọc tiểu thuyết tổng tài nhiều quá, hễ thấy ai cười là cứ tưởng họ “tà mị búng tay”.
Thẩm Tiêu xin nghỉ phép, nói là muốn “tính sổ” với tôi một trận.
Khoan nghĩ xa xôi, đừng tưởng bở, tính sổ đúng nghĩa đen luôn đó!