Lương tăng gấp đôi, còn có bảo hiểm và tiền thưởng cuối năm.
Thẩm Thanh Châu, ông chủ của tôi, giờ cũng đã trở thành... bạn trai tôi?
Mối quan hệ hơi phức tạp, tôi quyết định tạm thời vẫn gọi anh là Thẩm tiên sinh.
Cuộc sống của chúng tôi không có quá nhiều thay đổi sau khi lớp màn ngăn cách đã được gỡ bỏ.
Tôi vẫn dậy lúc sáu giờ sáng mỗi ngày, dẫn một đám ma tập thể d.ụ.c nhịp điệu.
Vẫn nghiên cứu thực đơn mỗi ngày, nỗ lực nuôi bọn họ sao cho "khỏe mạnh" hơn.
Chỉ là thỉnh thoảng, khi tôi đan áo len, Thẩm Thanh Châu sẽ ngồi bên cạnh tôi, lặng lẽ đọc sách. Ánh mặt trời rơi trên người anh và trên người tôi, ấm áp vô cùng.
Tiểu Triệt đã hoàn toàn biến thành một đứa nhóc mập mạp, đi đứng cứ lắc lư. Việc nó thích làm nhất bây giờ là sà vào lòng tôi, đòi tôi bế.
Tô Niệm dưới sự khích lệ của tôi đã bắt đầu thử tự thiết kế quần áo. Tuy rằng quần áo cô bé thiết kế luôn mang phong cách âm u, nhưng phải nói là khá độc đáo.
Nhạc Cầm đã không còn thỏa mãn với việc xem phim tâm lý gia đình nữa, bà ấy bắt đầu theo dõi các chương trình pháp luật, ngày nào cũng xem đến mức đầy phẫn nộ, miệng lẩm bẩm "Công lý có thể đến muộn, nhưng tuyệt đối không bao giờ vắng mặt".
Mọi thứ đều tốt đẹp như vậy.
Cho đến một ngày, một vị khách không mời mà đến.
Đó là một cụ già trông có vẻ tiên phong đạo cốt, tự xưng là sư phụ của Huyền Diệp, tên là Huyền Thông đạo trưởng.
Ông ta không đến để trả thù, mà là đến để... xin lỗi.
"Nghịch đồ dạy dỗ không nghiêm, mạo phạm Quỷ Vương đại nhân và vị... phu nhân này, lão đạo đặc biệt đến để tạ tội."
Thái độ của ông ta rất thấp, còn mang theo một đống quà cáp.
Tôi nhìn những chiếc hộp đóng gói tinh xảo kia, bên trong không phải là thực phẩm chức năng, mà là thứ gì đó như "gỗ sét đ.á.n.h trăm năm", “thạch nhũ nghìn năm", cảm giác thật kỳ quái.
Thẩm Thanh Châu chỉ dành cho ông ta một ánh mắt lạnh lùng, không nói gì.
Huyền Thông đạo trưởng cũng không để tâm, ánh mắt ông ta rơi trên người tôi.
Ông ta quan sát tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt từ nghi hoặc lúc đầu chuyển sang kinh ngạc, rồi bừng tỉnh đại ngộ, cuối cùng biến thành sự kính sợ sâu sắc.
Ông ta hướng về phía tôi, cung kính hành một đại lễ.
"Lão đạo có mắt không tròng, không nhận ra Thái Sơn, hóa ra là Thượng thần đang ở đây lịch kiếp. Trước đây có nhiều đắc tội, mong Thượng thần thứ lỗi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi: "???"
Thượng thần? Lịch kiếp?
Đây lại là kịch bản mới gì nữa sao?
Đôi lông mày của Thẩm Thanh Châu cũng nhíu lại.
Huyền Thông đạo trưởng thấy chúng tôi không hiểu, vội vàng giải thích: "Phu nhân, chẳng lẽ người không nhận ra sao? Trên người người có hào quang công đức chí thuần chí dương! Hào quang này, nếu không phải bậc đại từ bi, đại công đức thì không thể có được. Quỷ vật đến gần người như tắm gió xuân. Tà túy đến gần người như bị sét đ.á.n.h."
Ông ta chỉ tay về phía Thẩm Thanh Châu: "Quỷ Vương đại nhân tuy mạnh mẽ, nhưng lệ khí quấn thân, vốn dĩ vĩnh viễn không thể siêu thoát. Nhưng nhờ hào quang của người che chở, lệ khí ngày càng tan biến, hồn thể thanh minh, thậm chí có khả năng tái tạo thần hồn, bước vào luân hồi lần nữa."
Ông ta lại chỉ tay vào Huyền Diệp dưới đất (đúng vậy, lão ta lại bị Thẩm Thanh Châu lôi từ xó xỉnh nào đó ra làm giáo cụ trực quan rồi).
"Còn nghịch đồ của tôi tâm thuật bất chính, một thân tu vi đều là bàng môn tả đạo. Món đậu phụ Ma Bà của người... à không, là cơm canh mang theo hào quang công đức của người, đối với nó mà nói chính là kịch độc mạnh nhất. Một nồi đó đổ xuống, một nửa đạo hạnh của nó đã tan thành mây khói."
Tôi cúi đầu nhìn tay mình.
Hào quang? Sao tôi không thấy gì nhỉ?
Tôi chỉ thấy một bàn tay đầy vết chai.
"Đạo trưởng, ông có nhận nhầm người không?" Tôi mờ mịt hỏi.
"Không thể nhầm được, tuyệt đối không thể nhầm!" Huyền Thông đạo trưởng vẻ mặt khẳng định: “Kiểu thánh nhân sinh ra đã là thần nhưng lại không tự biết này, lão đạo từng thấy ghi chép trong cổ tịch. Người chính là sự tồn tại trong truyền thuyết đó! Người đến đây không phải tình cờ, mà là thiên ý! Là đến để độ hóa bọn họ!"
Tôi nghe mà lùng bùng lỗ tai.
Nhưng Thẩm Thanh Châu, hình như anh đã hiểu.
Anh nhìn tôi, trong đôi mắt thâm trầm ấy, bão tố đang hội tụ.
Hóa ra là vậy.
Anh cuối cùng đã hiểu tại sao bàn chải cạo gió của tôi có thể cạo sạch lệ khí của anh, tại sao cơm tôi nấu có thể nuôi dưỡng hồn thể của họ, tại sao sự hiện diện của tôi có thể biến căn nhà ma ám này thành một tổ ấm an lạc.
Không phải vì tay nghề nấu nướng của tôi tốt đến mức nào, cũng không phải vì sức lực của tôi lớn ra sao.
Mà là vì, bản thân tôi chính là một cái... BUG hình người di động, tịnh hóa tất cả mọi thứ mà không phân biệt đối tượng.