Tôi không nói dối. Ba năm trước, ngày tôi lấy được bằng lái, Thẩm Chấp đã tặng chiếc xe này cho tôi, nói là chọn chiếc xe tiện nghi này để tôi tập lái.
Về sau anh tặng tôi một chiếc Bentley, nhưng tôi sợ thế thì huênh hoang quá nên cứ để chiếc xe đó nằm im hít bụi trong bãi đỗ.
“Chồng chưa cưới?”
Chuyện tôi có chồng chưa cưới như thể chuyện gì tày trời lắm vậy. Mẹ tôi tiến tới trước mặt tôi, nghiêm mặt: “Cố Lam, từ nhỏ con đã không nghe lời như em con. Con nói thật cho mẹ biết, chồng chưa cưới của con bao nhiêu tuổi?”
Tôi đứng dậy phủi phủi đầu gối, cúi đầu nhìn mẹ.
“Mẹ muốn nghe đáp án thế nào?”
Mẹ tôi lại càng nhăn nhó hơn.
“Cố Lam, con đừng có nói chuyện kì quặc như vậy. Mẹ đang quan tâm con đấy. Đúng là nhà ta không dư dả gì, nhưng như thế không đồng nghĩa với việc mẹ cho phép con đi phá hoại gia đình người ta!”
Câu nói của mẹ tôi khiến cách nhìn của mọi người xung quanh về tôi cũng thay đổi theo.
Vậy mới nói, giang sơn dễ đổi, ch.ó tính khó dời.
Chắc chắn việc làm đúng đắn nhất đời tôi đấy là không bao giờ trông mong gì vào cái nhà này.
Tôi nhếch môi cười, sau đó lấy điện thoại ra.
Nói tôi phá hoại gia đình người khác á? Được thôi, để tôi làm mẫu cho bọn họ xem tôi phá như thế nào.
Tôi gọi cho Thẩm Chấp. Điện thoại vừa được kết nối thì mẹ tôi đã bắt đầu lôi kéo tay tôi và khuyên nhủ.
“Lam Lam à, nghe lời mẹ nói đi con. Nhanh chia tay với lão già đó đi. Chia tay xong về nhà, mẹ nhờ bà mối tìm đối tượng cho con.”
“Mặc dù việc làm của con… khiến mẹ chẳng còn cách nào gả con cho nhà có điều kiện tốt cả, nhưng tìm một người có tuổi hoặc từng ly hôn cũng được đấy.”
Tôi đảo mắt nhìn màn hình điện thoại và nhếch miệng. Chà, muốn nhìn vẻ mặt tức giận của Thẩm Chấp quá.
Tiếp đến, tôi bật loa ngoài.
Mẹ thấy hành động của tôi thì vội vàng áp miệng vào điện thoại.
“Sau này anh đừng liên lạc với Lam Lam nhà tôi nữa. Tôi không cho phép anh và Lam Lam nhà tôi kết hôn đâu.”
Ở đầu bên kia, Thẩm Chấp im lặng một lúc rồi mới lên tiếng.
“Xin lỗi thím, chuyện tôi kết hôn cùng Cố Lam, không cần sự đồng ý của ai cả.”
Giọng nói của anh rất êm tai, lại còn mang theo chút hơi lạnh, như dòng suối giữa núi rừng róc rách chảy qua lòng tôi, gợi lên từng trận lửa nóng.
Cho dù không biết mặt anh, nhưng chỉ nghe tiếng thôi cũng đủ biết anh không quá ba mươi lăm.
Vẻ mặt mẹ tôi hơi vi diệu, bà nhìn tôi, ngoài cười mà trong không cười: “Ờm… Lam Lam, rốt cuộc chồng chưa cưới của con bao nhiêu tuổi vậy?”
Tôi làm kí hiệu tay, một tay đưa “hai”, một tay đưa “tám”.
Còn bổ sung thêm: “Chưa lập gia đình.”
Mẹ tôi chỉ có thể lúng túng cười trừ: “Tốt, chưa lập gia đình thì tốt, chưa lập gia đình thì tốt…”
Trên mặt Cố Vân lóe lên vẻ ghen ghét, sau đó nhỏ tự ý mở miệng xen vào.
Vẫn là cái kiểu giọng chảy nước buồn nôn đó.
“Anh rể ạ? Em là Cố Vân. Anh đừng giận nha, chị em kể chuyện anh chị với mẹ, nhưng mà nói không rõ ràng lắm nên sinh ra chút hiểu lầm nho nhỏ. Anh rể đừng để bụng nha, xin anh đó, được hong được hong?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mắc ói ghê…
Đến nước này rồi mà vẫn còn muốn ụp nồi lên đầu chị mày.
Rõ ràng bọn họ tự suy diễn vô căn cứ, giờ lại thành tôi『kể không rõ ràng』.
Tôi tắt chế độ loa ngoài, sau đó vừa đi ra chỗ khác vừa an ủi Thẩm Chấp.
“Được rồi, đừng giận mà, chẳng lẽ ch.ó c.ắ.n anh mà anh c.ắ.n lại ch.ó được hả?”
Thẩm Chấp giận thật rồi, thế nên anh『 Gâu gâu 』 hai tiếng.
“Mắc gì không được?”
Tôi bị anh chọc cười, nào ngờ đang cười vui vẻ thì giọng anh chợt lạnh đi.
“Cố Lam, em đang ở đâu?”
… Hỏng.
Đừng thấy bình thường anh chiều chuộng tôi tới tận trời cao mà lầm. Chỉ tính đến chuyện tôi nhẹm việc bà ngoại đã qua đời thì tôi biết chắc anh sẽ không bỏ qua cho tôi đâu.
Sau khi dành vài giây để suy nghĩ, tôi quyết định giả bộ ấm ức, cố gắng ngụy tạo giọng điệu run run.
“Anh yêu, bà ngoại em mất rồi… Em đau lòng quá nên quên nói với anh… Em thề là em không cố ý…”
Nếu là bình thường thì anh đã vội dỗ tôi rồi.
Nhưng lần này anh chẳng thèm nhìn vào sự “đáng thương” của tôi.
“Cố Lam, em giỏi lắm.”
Tôi hoảng hốt. Không biết Thẩm Chấp định trừng phạt mình thế nào.
Lần trước tôi làm anh tức giận, anh “phạt” tôi nằm liệt giường ròng rã bảy ngày liền.
Lần này…
Đúng là không dám nghĩ tới mà.
Cũng may sau đó tôi chẳng còn rảnh để nghĩ đến hình phạt của Thẩm Chấp nữa. Sau ba ngày túc trực bên linh cữu, rốt cuộc bà ngoại tôi cũng được an nghỉ.
Kế tiếp chính là lo liệu vụ đãi khách.
Vì ở nông thôn nên tôi tìm một nhóm đầu bếp địa phương rồi đặt gói dịch vụ đắt nhất của họ với giá 1299 tệ* một bàn.
* Tầm 4,25 triệu VNĐ.
Ở nơi vùng sâu vùng xa này, cơ bản là chưa từng có ai dám chọn gói 1299 tệ, vậy nên bữa cơm này khiến không ít bà con cô bác trong thôn phải khen ngợi tôi trước mặt đấng sinh thành.
“Lam Lam thật là có tương lai. Lái xe sang, còn tổ chức tang lễ cho bà ngoại long trọng thế này! Nghe nói đến cả bia mộ cũng đâu một vạn tám* rồi đó!”
* Tầm 59 triệu.
“Sau này ông bà cứ chờ mà hưởng phúc đi nhé!”
Có người còn trộm hỏi tôi thu nhập một năm nhiều hay ít.
“Chẳng bao nhiêu đâu ạ, chỉ đủ lấp đầy dạ dày thôi.”