Bạn Trai Tôi Là Kẻ Độc Ác

Chương 1



Bà ngoại qua đời. Tôi dựa theo di chúc đưa tro cốt bà về quê an táng.



Đã năm năm trôi qua, đây lần đầu tiên tôi gọi điện về cho mẹ, thông báo cho bà tiền căn hậu quả và thời gian về nhà, nhờ bà giúp xem ngôi đất để chuẩn bị cho phần hạ huyệt.



Không ngờ, khi tôi ôm linh cữu bà ngoại về nhà thì trước mắt lại là cảnh mẹ, dì và hai mợ của tôi đang cùng nhau đ.á.n.h mạt chược trong mảnh sân rộng rãi.



Nhà bọn họ xây sát vách nhau, dùng chung một khoảng sân.



Những đồ dùng cần chuẩn bị cho tang lễ, một mống cũng chẳng có.



Cáu tiết, tôi bước đến đá lăn quay bàn mạt chược.



“Mẹ, chuyện con nhờ mẹ chuẩn bị đâu rồi?”



Bốn người phụ nữ nhăn nhó mặt mày, nhưng nhìn thấy hũ cốt trong tay tôi thì đành nhẫn nhịn.



Mợ hai nháy mắt với mẹ tôi, mẹ tôi lập tức bĩu môi: “Không phải bọn mẹ không định chuẩn bị, mà là vì cuối năm công trường mới kết toán lương cho ba con, chú con thì làm công bên ngoài chưa về nhà, hai mợ của con cũng căng thẳng lắm, chẳng phải sao?



À, mặc dù năm năm ròng tôi không về nhà, nhưng tôi hiểu khá rõ tình hình của bốn người trước mặt.



Cũng nhờ phước cô em gái đáng yêu thích khoe khoang của tôi cả đấy.



Cứ cách một khoảng thời gian, con bé sẽ dùng QQ - phương thức liên lạc duy nhất còn khả dụng giữa chúng tôi - để báo một tin gì đó.



“Chị, nhìn này, ba mua quà trưởng thành cho em này, là túi xách nhà Chanel đấy!”



“Mẹ mua bộ sưu tập son nhà T cho em nà!”



“Chị, em mua xe rồi, kkk, ba mẹ còn định mua một căn hộ cho em nữa, em yêu ba mẹ nhất trần đời!”







Em gái tôi nhỏ hơn tôi bốn tuổi, tốt nghiệp đại học rồi nhưng không có việc làm, thế là cứ ở lì trong nhà ăn bám gia đình.



Mua xe là chuyện mới xảy ra vào tháng trước.



Còn là mua đứt trong một lần luôn ấy.



Ồ, mua con xe cho nhỏ em thì không chớp mắt, còn soạn chút nghi lễ cho đám tang của bà ngoại thì đầu ngón tay bị co giật hả?



Hơn nữa…



Tôi nhìn thoáng qua mấy món trang sức bằng vàng trên người thím và hai mợ, sau đó thờ ơ dời mắt đi.



“Tiền làm đám là bao nhiêu? Con trả.”



Mẹ nhìn tôi từ trên xuống dưới, hiển nhiên ánh mắt đó là đang nghi ngờ khả năng chi trả khoản tiền này của tôi.



“Dựa theo tỉ giá thị trường mà bọn mẹ biết, ít nhất cũng phải năm vạn (*).”

(Miêu: 5 vạn NDT = khoảng 163 triệu VNĐ, trung bình thu nhập TQ là 24,74tr VNĐ/tháng, tức là tiền tang lễ gấp khoảng 6,6 lần thu nhập một người TQ bình thường)



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Được. Trong túi con có tiền mặt, vừa đủ năm vạn.”



Mẹ tôi bán tín bán nghi mở túi tôi ra, lúc nhìn thấy số tiền thì trợn ngược mắt.



“Có người chi tiền rồi, vậy thì bắt đầu chuẩn bị thôi!”



Tôi ôm tro cốt bà ngoại đứng giữa sân, nhìn đám người kia rốt cuộc cũng chịu nhấc tay nhấc chân vì bà ngoại, trong mắt chỉ còn lại sự lạnh lùng.

Năm tôi tốt nghiệp đại học, bà ngoại ngã gãy chân, hai người con trai và hai người con gái cưng của bà đều xem bà như củ khoai bỏng tay.



Không ai đưa bà đến bệnh viện, cứ để mặc bà nằm trong căn phòng cũ. Mỗi ngày, bốn người đó luân phiên đưa cơm thừa canh cặn cho bà, như thể cho ch.ó ăn vậy.



Nếu lũ người đó có việc phải ra ngoài thì bà bị bỏ đói.



Đám “người nhà” của tôi nhân cách thối tha, ỷ thế h.i.ế.p người. Ai sống thiện lành thì chắc chắn sẽ bị bọn họ chèn ép.



Lúc tôi về đến nhà, chân bà ngoại đã chảy mủ, sinh giòi, bên trong căn phòng nhỏ toàn mùi xú uế xộc vào mũi khiến tôi suýt thì ngất đi, thê t.h.ả.m đến mức chẳng nỡ nhìn.



Tôi bỏ ra chút tiền lương mọn của mình, còn vay thêm của người ta rồi đưa bà đến bệnh viện phẫu thuật, dù vậy cũng không thể giữ lại chân cho bà. Về sau tôi đưa bà ngoại rời quê. Bà sống cùng tôi trong thành phố nơi tôi đang làm việc, đến tận khi bà c.h.ế.t vì tuổi già.



Bà là người duy nhất tôi kính yêu trong cái nhà này.



Rất nhanh sau đó, một căn lán nhỏ được dựng giữa mảnh sân trống, trong căn lán là một linh đường vô cùng giản dị.



Lúc này tôi mới đặt tro cốt bà ngoại lên giữa mặt bàn, thắp nhang, đốt nến, rồi lại quỳ trên gối bồ đoàn, dập đầu ba cái với bà.



Vừa đứng dậy, bên tai chợt vang lên giọng nói của Cố Vân.



“Chị, cuối cùng chị cũng chịu về rồi à!”



Cố Vân từ ngoài bước vào, còn thân mật kéo tay tôi như thể chúng tôi thật sự là một cặp chị em tương thân tương ái vậy



Sau lưng nhỏ là ba tôi, bác cả, bác hai đang vào theo, còn có mấy người cùng thôn nữa.



Vẻ mặt của bọn họ không giống như tới dự tang, mà đến để xem con nhỏ ất ơ là tôi đây thì đúng hơn.



Quả nhiên, một bà thím nói: “Cố Lam, bây giờ mày cũng coi như có tiền rồi, chiếc xe đậu đằng trước là của mày phải không? Nghe nói cũng hơn một trăm vạn (*) đấy!”

(Miêu: 1tr nhân dân tệ, tầm 3.3 tỷ VNĐ)



Tôi thờ ơ đáp: “Ừm”.



Mẹ tôi trợn trừng mắt: “Hơn một trăm vạn???”



Cố Vân kéo cánh tay tôi, nũng nịu: “Chị, bây giờ chị nhiều tiền vậy hả? Hay là chị cũng mua cho em một chiếc siêu xe được không?”



Ánh mắt nhỏ nhìn tôi đầy mong đợi, nhưng tôi vẫn thấy được sự ghen tỵ và tham lam trong đôi mắt ấy.



Chà, hồi con nhỏ cướp đồ trong tay tôi, nhỏ hay nói câu gì nhất nhỉ?



—『 Cố Lam, chị mà xứng á?』

Tôi chợt thấy buồn nôn, thế nên vung tay tát nhỏ một cái.



“Cố Vân, mày trưởng thành rồi, có biết bây giờ đang là lúc nào không?”