Hắn không biết nên thể hiện nét mặt gì, cũng không biết phải trả lời như thế nào.
Não bộ vẫn đang hoạt động từ nãy đến giờ của Nghiêm Tài Quân trong giây phút ấy đột ngột ngừng hoạt động. Đến độ không thể suy nghĩ thêm rằng Lâm Hạ quên thật hay giả quên để cố tình thăm dò mình.
Quên đi một phần quá khứ… thực sự điều này khó có thể tưởng tượng được.
Tuy hắn từng nghe nói có người có thể quên đi một đoạn tình cảm ngắn ngủi nhưng lại nhớ như in một chuyện khác…
Thấy Nghiêm Tài Quân không trả lời, Lâm Hạ cười khổ, lắc đầu.
“Sao có thể là cảnh sát Nghiêm được, chắc là tôi nhớ nhầm.”
Cô nhẹ nhàng qua loa che giấu chuyện này, ngược lại trả lời tiếp câu hỏi của Nghiêm Tài Quân đã bị chuyện của Triệu Hải Thâm cắt ngang trước đó.
“Triệu Mai không có mẹ từ nhỏ, mẹ em ấy mất từ mấy năm trước rồi. Trong nhà ngoại trừ ba em ấy ra còn có mấy đứa em gái.”
Cảm xúc Nghiêm Tài Quân rất phức tạp.
Hắn miễn cưỡng đè nén mọi suy nghĩ liên quan tới Lâm Hạ, tập trung vào công việc của mình.
Hắn hỏi: “Về mẹ của em Triệu Mai, cô có biết chuyện gì không?”
Lâm Hạ: “Thật ra tôi cũng không rõ, chỉ nghe loáng thoáng bà ấy vốn không phải người ở đây.”
“Không phải người ở đây?”
Đôi mày kiếm của Nghiêm Tài Quân nhíu chặt: “Vậy cô có biết bà ấy được chôn cất ở đâu không?”
Lâm Hạ lắc đầu: “Tôi không biết.”
Nghiêm Tài Quân gật đầu, bất ngờ dừng lại: “Cô giáo Lâm, em có tình nguyện giúp tôi một chuyện không?”
Lâm Hạ đi theo cũng đứng lại, ngón tay xoắn vào nhau.
Cô biết, vụ án của cha cô là do Nghiêm Tài Quân phụ trách, nhưng chi tiết như nào thì cô lại không rõ.
Thú thật, cô biết rõ đó là trách nhiệm của Nghiêm Tài Quân nhưng trong lòng vẫn có khúc mắc.
Trả lời câu hỏi điều tra là nghĩa vụ của mình, còn những chuyện khác thì không phải.
Lâm Hạ nhíu mày: “Cảnh sát Nghiêm, không được rồi, thứ lỗi vì tôi không thể trợ giúp.”
Nghiêm Tài Quân cũng đoán được đáp án của cô.
Hắn do dự vài giây rồi nói.
“Cô giáo Lâm, không dám giấu giếm cô, tôi đến nơi này vì muốn điều tra vụ án mua bán người.”
“Đối tượng lừa bán có cả phụ nữ, cũng có cả trẻ con. Mà thôn Triệu là nơi mà tôi nghi ngờ nhất.”
Nghiêm Tài Quân nhìn chăm chú vào cô: “Căn cứ vào suy đoán của tôi, mẹ của em Triệu Mai có lẽ chính là nữ sinh viên bị lừa bán hơn hai mươi năm trước….”
“Lâm Hạ.” Giọng hắn hơi nghẹn lại: “Tôi không ép buộc cô, nhưng ở đây, trừ cô ra thì tôi không biết nên tin vào người nào cả.”
Sự kinh ngạc hiện rõ trên mặt Lâm Hạ, không ngờ bí mật đằng sau thôn Triệu lại động trời như vậy.
Mặt cô trắng bệch: “Chuyện này… Anh có nói với hiệu trưởng chưa?”
Mặt Nghiêm Tài Quân trầm xuống: “Không có, tôi chỉ nói với ông ta đến để tra vụ án của học sinh chỗ này, ngày mai sẽ đi.”
Lúc này Lâm Hạ mới nhận thấy được tính nghiêm trọng của chuyện này.
Cô sắp xếp nhiều luồng suy nghĩ lại, những chi tiết bất thường lúc trước như đang xác thực suy đoán của cô.
Thảo nào dân làng ờ đây luôn duy trì cảnh giác đối với người ngoài.
Thảo nào khi cô có ý định đi thăm hỏi các gia đình lại bị hiệu trưởng ngăn cản.
Thảo nào tỉ lệ nam nữ được đến trường lại mất cân đối như thế.
Cô bỗng nhiên có chút dao động, dù nhà cô là kiểu gia đình “gà trống nuôi con”, nhưng từ đầu tới cuối ba đều cưng chiều cô và luôn cho cô thoải mái được tùy hứng, bốc đồng.
Nếu như không phải cô có cơ hội tới đây giảng dạy, cô sẽ không biết hóa ra bên ngoài có nhiều người ăn không đủ no mặc không đủ ấm.
Có nhiều người sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, luôn chờ đợi có một bàn tay nào đó cứu giúp họ.
Lâm Hạ im lặng suy tư, hỏi: “Anh muốn tôi giúp thế nào?”
Gương mặt lạnh như băng trong chớp mắt tan rã, mắt của Nghiêm Tài Quân ánh lên niềm vui: “Đầu tiên là phải trò chuyện với Triệu Mai, hỏi con bé ít chuyện trong nhà, nếu hỏi được vị trí bia mộ của mẹ con bé càng tốt.”
Chuyện tâm sự với học sinh đối với Lâm Hạ cũng không được tính là khó: “Được.”
Nói xong cô quay lưng muốn lên lớp tiếp.
Không ngờ cánh tay lại bị Nghiêm Tài Quân giữ lại: “Cô giáo Lâm có thể thêm phương thức liên lạc không?”
Lâm Hạ cảm thấy khó hiểu quay đầu lại.
Nghiêm Tài Quân càng giấu càng lộ: “Ý tôi là… Nếu như cô gặp nguy hiểm có thể gọi cho tôi.”