Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Chương 10



Nước mắt của Lâm Hạ chưa kịp khô, cả khuôn mặt là nỗi bàng hoàng kinh ngạc: “Nghiêm Tài Quân, anh đang làm cái gì thế?!”

Nghiêm Tài Quân lấy ra giấy tờ chứng nhận: “Thẩm Chấp Hòa liên quan tới tội hối lộ, là đối tượng bị bắt tiếp theo.”

Lời nói như con dao khoét sâu vào trái tim hoang tàn của Lâm Hạ, cô mù mờ nhìn về phía Thẩm Chấp Hòa.

Thấy anh ngầm thừa nhận mà cúi đầu xuống: “Xin lỗi Hạ Hạ, anh vẫn không thể giúp em nhìn thấy chủ tịch Lâm được.”

Lâm Hạ giật mình, cuối cùng cô đã hiểu mấy ngày Thẩm Chấp Hòa biến mất là để làm gì.

Cô nghẹn ngào lắc đầu: “Anh không hề có lỗi gì với em cả…”

Thẩm Chấp Hòa bị áp giải, chật vật đến không thể nhìn nỗi, nhưng khi nhìn về phía Lâm Hạ lại nở nụ cười dịu dàng: “Đừng lo lắng, anh…”

Anh ấy còn muốn nói thêm cái gì đấy, lại bị công an Hải Thành mạnh bạo áp giải lên xe.

Nghiêm Tài Quân nhìn thoáng qua bia mộ của vợ chồng nhà họ Lâm, lúc đi ngang qua Lâm Hạ có nói: “Hãy nén bi thương.”

Sau đó vội vàng lên xe, nhanh chóng đuổi theo sau.

Đèn đỏ của phía sau ô tô khiến mắt Lâm Hạ nhức nhối, cơn gió mùa đông rét buốt thổi bay tia ấm áp cuối cùng. 

Lúc này đây, Lâm Hạ hoàn toàn rơi vào cảnh cửa nát nhà tan, lẻ loi đơn côi một mình.

Cô đứng cứng ngắc một chỗ trước mộ ba mẹ, lau hết nước mắt trên mặt, sau đó đi tìm Tần Hoài…

Buổi chiều ba ngày sau, cuối cùng Lâm Hạ mới nhìn thấy Thẩm Chấp Hòa.

Một tấm thủy tinh dày ngăn cách giữa hai người, mắt của Thẩm Chấp Hòa thâm quầng, cằm lún phún râu ria. 

Lâm Hạ mấp máy đôi môi khô khốc: “Anh Chấp Hòa, em tìm luật sư Tần rồi, anh ta sẽ giúp anh…”

Thẩm Chấp Hòa lắc đầu: “Hạ Hạ, làm ra những việc này là anh đã biết trước hậu quả sẽ ra sao, chẳng qua chỉ là năm năm tù giam…So với những cái này anh càng lo cho em hơn. Anh chuẩn bị sẵn vé máy bay đi Pháp cho em, em rời khỏi Nghiêm Tài Quân mà sống cho tốt, chờ anh ra tù sẽ tìm em sau.”

Chỉ năm năm tù giam mà thôi? Sao anh ấy nói một cách bâng quơ như không có chuyện gì vậy?

Đầu mũi của Lâm Hạ cay cay: “Anh Chấp Hòa, em không bỏ anh lại đâu…”

Tay Thẩm Chấp Hòa đặt lên tấm kính mà khắc họa lại khuôn mặt của Lâm Hạ: “Nghe anh lần này có được không?”

Cách tấm kính, đối mặt với ánh mắt lo lắng của anh, cuối cùng Lâm Hạ vừa rưng rưng nước mắt vừa gật đầu: “Được, em đồng ý với anh.”

Lúc này, bên tai vang lên lời thúc giục của giám thị: “Hết giờ thăm hỏi rồi.”

Lâm Hạ nhìn Thẩm Chấp Hòa bị lôi đi cho đến khi không thấy được bóng dáng của anh ấy nữa mới đứng dậy rời đi.

Bên ngoài nhà giam, ánh nắng chói chang, băng tuyết tan đi.

Lâm Hạ chợt nhớ về cuộc gọi cuối cùng của ba, cũng là khuyên cô sống tốt.

Cô sẽ nghe lời mọi người, rời khỏi nơi này, sau đó cố sống thật tốt, 

Chỉ là trước khi rời đi, cô còn một chuyện phải làm…đó là quên đi Nghiêm Tài Quân.

Suy nghĩ vừa dứt, tiếng Nghiêm Tài Quân đã truyền đến tai cô: “Lâm Hạ.”

Lâm Hạ quay đầu nhìn hắn, trong mắt đã không nổi lên gợn sóng nào nữa: “Cảnh sát Nghiêm, còn có việc gì nữa sao?”

Xưng hô xa lạ khiến Nghiêm Tài Quân cảm thấy không vui, đôi mày kiếm chau lại: “Bắt Thẩm Chấp Hòa vào ngày đó là do tôi không biết hôm đó cũng là ngày ba cô hạ táng.”

“Anh không biết? Biết rồi các anh có bắt lúc khác không?” Lâm Hạ hỏi lại.

Nghiêm Tài Quân im lặng không biết nói gì, sau đó kiên định nói: “Sẽ không.”

Lâm Hạ đã sớm biết rõ đáp án từ lâu, lòng cô giờ đây như tro nguội: “Vậy cần gì phải giải thích? Anh có nhiệm vụ chức trách của anh, tôi không trách làm gì, cũng…không thể yêu anh thêm lần nào nữa.”

“Nghiêm Tài Quân, về sau…đừng gặp lại nữa.”

Nói xong Lâm Hạ sải bước rời đi.

Nghiêm Tài Quân nhìn theo bóng lưng của cô, tay vô thức xoa lên phần ngực như bị kim đâm, không hiểu tại sao lại đau nhức khó chịu đến vậy.

Trở về khách sạn, Lâm Hạ cầm vé máy bay do Thẩm Chấp Hòa chuẩn bị, đi tới văn phòng tư vấn tâm lý.

Bên trong phòng tư vấn, Lâm Hạ đi thẳng vào vấn đề: “Bác sĩ, tôi muốn bác sĩ giúp tôi một việc…”

“Giúp tôi…quên đi một người.”

Mỗi người đều có bí mật của riêng mình, bác sĩ cũng không hỏi nhiều mà đồng ý.

Lâm Hạ nằm ở ghế sô pha, chậm rãi nhắm mắt lại.

Những chuyện trải qua cùng Nghiêm Tài Quân tựa như một cuốn phim chiếu nhanh trong đầu, sau đó hóa thành giọt nước lặng lẽ rơi nơi khóe mắt.

Nghiêm Tài Quân, như điều anh muốn, tôi cuối cùng cũng quên anh rồi…

Cùng lúc, trong phòng thẩm vấn ở đồn công an.

Tim Nghiêm Tài Quân như bị cái gì đâm phải, không thể làm lơ cảm giác khó chịu kỳ lạ đó. 

Hắn nhìn Thẩm Chấp Hòa, lúc đầu muốn hỏi chuyện hối lộ nhưng không hiểu sao lời ra tới miệng lại thay đổi: “Anh có quan hệ như thế nào với Lâm Hạ?” 

Gương mặt bình tĩnh của Thẩm Chấp Hòa biến sắc, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm: “Nghiêm Tài Quân, mày có tư cách gì để nhắc đến em ấy?”

“Nếu không phải vì mày, tao và Hạ Hạ đã kết hôn từ lâu, em ấy cũng không cần phải trải qua nhiều chuyện đau khổ như thế!”

Sắc mặt của Nghiêm Tài Quân tối sầm lại, bút trong tay rắc một tiếng gãy làm đôi.

Cảm nhận được cơn tức giận của Nghiêm Tài Quân, Nghiêm Phương Niệm vội đè cánh tay hắn lại: “Anh, để em làm đi.”

Mặt Nghiêm Tài Quân lạnh tanh, đứng dậy, đóng sầm cửa mà đi.

Ngoài hành lang, lòng hắn cứ lo lắng bồn chồn không yên. Hiếm khi hắn hút điếu thuốc, tới gần cửa sổ nhìn vào đêm đen.

Không biết bây giờ Lâm Hạ đang làm gì.

Ma xui quỷ khiến, Nghiêm Tài Quân lôi điện thoại ra gọi Lâm Hạ.

Không ngờ gọi mấy lần đều không được, các phương thức liên hệ khác đều bị cho vào danh sách đen.

Nghiêm Tài Quân nhíu mày, gọi cấp dưới đi ngang qua lại: “Điều tra Lâm Hạ đi.”

Cấp dưới không rõ ý hắn lắm: “Không phải mọi thứ liên quan tới cô ta đã điều tra rồi sao? Vì sao cần phải điều tra nữa?”

Vì sao?

Nghiêm Tài Quân không nói được, cuối cùng hắn dập tắt đầu điếu thuốc: “Thôi bỏ đi, không cần tra nữa.”

Sau đó quay người xuống tầng, hòa mình vào bóng tối vô tận.