Bạn Trai Nguy Hiểm Trong Thế Giới Quỷ Dị

Chương 64



Nghe bốn chữ ấy, Đàm Việt phịch một cái ngồi bệt xuống đất. Y ôm lấy ngực, chỉ cảm thấy đến lượt bản thân choáng váng.

Có thể khẳng định rằng Quan Sơn là mỹ nam hàng thật giá thật, hoàn chỉnh đúng nghĩa giống đực. Nhưng ngài ấy lại không phải người, thậm chí còn biết dùng pháp thuật.

Thỏ đực thì có thể mang thai sao? Hình như là không. Thế nhưng Quan Sơn lại không đơn thuần chỉ là thỏ, đã nói là mang thai, vậy chắc chắn chính là mang thai.

Quan Sơn hỏi: "A Việt, tôi mang thai, cậu không vui sao?"

"Không phải là không vui, tôi rất vui, chỉ là lúc này hơi choáng." Vốn dĩ đã là ban đêm, cảm xúc càng dễ bị phóng đại, khiến người ta miên man suy nghĩ. Đàm Việt đưa tay lên, định tự tát mình một cái cho tỉnh táo, lại thấy cách đó quá nhục nhã, bèn quay sang dùng sức véo mạnh vào đùi.

Được rồi, đầu óc cuối cùng cũng tỉnh táo hơn. Đàm Việt nhìn ổ thỏ lông xù đã thành hình quá nửa, lại liếc sang hai vạch đỏ hết sức rõ ràng kia, dè dặt hỏi: "A Sơn, chúng ta sẽ có bao nhiêu đứa con vậy?"

Y mơ hồ nhớ rằng họ dường như đã từng có con, chỉ là số lượng quá nhiều, nhiều đến mức vượt quá sức chịu đựng của sinh mệnh y, khiến ký ức đó trở thành thứ mà đại não vô thức kháng cự mỗi khi chạm tới.

Thỏ dường như có hai t* c*ng, vì thế khả năng sinh sản đặc biệt mạnh, gần như là loài động vật có vú sinh sôi nhiều nhất trong tự nhiên. Đàm Việt lại một lần nữa cảm nhận được nỗi sợ bị hai chữ "con cái" chi phối.

Quan Sơn nhấc mắt nhìn Đàm Việt: "Không biết, nhưng chắc sẽ không nhiều đâu."

Rốt cuộc sinh mệnh nhiều hay ít vẫn phải xem hắn "nặn" ra thế nào, hiện tại hắn còn chưa cảm nhận được dấu hiệu nào của sinh mệnh trong cơ thể.

Đàm Việt thở phào nhẹ nhõm: "Ít thì tốt, ít sẽ đỡ vất vả."

Y âm thầm cầu nguyện, tốt nhất chỉ là con một, đừng là đa thai.

Đứng một lúc như vậy, Đàm Việt cảm thấy cả người toát mồ hôi lạnh, gió đêm thổi qua liền thấy hơi lạnh. Y không hề nghi ngờ lời Quan Sơn nói về việc mang thai, nếu đã là thật thì tuyệt đối không thể chăm sóc qua loa, nhất định phải thận trọng lại càng thận trọng.

Đàm Việt bế Quan Sơn như thể đang bế lão Phật gia, cẩn thận đặt đối phương ngồi vào trong ổ. Suốt cả quá trình, gương mặt tuấn tú của Đàm Việt căng thẳng, động tác có phần cứng nhắc, thần sắc trông vô cùng khẩn trương.

Thấy Đàm Việt bày ra dáng vẻ như lâm đại địch, Quan Sơn bật cười: "Chẳng phải cậu thích nhất là thỏ sao? Cậu còn không thích dáng vẻ trước kia của tôi, mà đặc biệt mê bộ lông xù xù. Vậy mà giờ lại mặt mày tối sầm thế này, chẳng lẽ những lời cậu nói thích đều là giả?"

Đàm Việt lập tức nói: "Tôi càng thích ngài hơn, vĩnh viễn chọn ngài, giữ người*......"

Rõ ràng lúc này Đàm Việt đang ở trong trạng thái căng thẳng tột độ, từ một người bình thường đầu óc linh hoạt biến thành một cái máy, chỉ cần bị kích hoạt từ khóa là sẽ theo bản năng tuôn ra câu trả lời có sẵn.

Bị Quan Sơn gõ nhẹ lên đầu một cái, Đàm Việt mới ngượng ngùng ngồi xổm xuống: "A Sơn, tôi thật sự quá căng thẳng, ngài để tôi từ từ bình tĩnh lại đã."

Quan Sơn biến trở lại hình người, nhưng vẫn giữ lại tai thỏ và đuôi thỏ. Hắn tự tay kéo dài chiếc đuôi phía sau, đặt quả cầu lông trắng tròn trịa vào lòng bàn tay Đàm Việt. Lông tơ khẽ khàng lướt qua lòng tay đối phương, mắt hắn khép hờ: "Tôi biến thành dáng này thì cậu sẽ đặc biệt hưng phấn. Lúc này, sự hưng phấn ấy có lấn át được căng thẳng của cậu không?"

Đàm Việt không có đủ ký ức, nhưng y nhớ rõ phản ứng của mình mỗi lần như vậy. So với hình thái loài rắn của Quan Sơn, chiếc đuôi thỏ rõ ràng dễ khiến y hưng phấn hơn.

"Làm gì có khoa trương như thế." Đàm Việt đỏ bừng mặt, vừa ngượng ngùng, nhưng quả thật đã không còn căng thẳng như trước.

"Cậu không nhớ, nhưng tôi nhớ. Cậu vốn đặc biệt thích như vậy, so với những dáng vẻ khác của tôi, còn thích hơn một chút."

Đàm Việt quả thực càng thích thỏ hơn, cũng không uổng công Quan Sơn sớm dùng thần lực của mình tạo ra một tấm thư mời Đoàn Xiếc Thú Kỳ Ảo.

Thần minh khẽ chạm vào ngực Đàm Việt: "Miệng thì không chịu thừa nhận, nhưng thân thể lại rất thành thật."

"Cục cưng, đừng trêu tôi nữa."

Đàm Việt hạ giọng khàn khàn, nhắc người yêu đừng tiếp tục trêu chọc bừa bãi, y không muốn từ một người máy lập tức biến thành cầm thú.

Y chỉ bị phong ấn ký ức, còn những phản ứng của cơ thể thì không hề bị ảnh hưởng. Vốn dĩ hai người đã cực kỳ hợp phách, giờ lại càng ăn ý đến mức không gì sánh được: chỉ cần một mệnh lệnh, một câu nói, thân thể đã tự nhiên đáp lại.

Thân thể trưởng thành của thanh niên sớm đã được rèn giũa qua hết lần này đến lần khác, trở nên thuần thục và nhạy cảm. Gần như chỉ cần chạm vào da thịt, chạm vào xương cốt của người yêu, là có thể quen đường quen lối tìm đúng chỗ, dùng tốc độ nhanh nhất khiến cả hai cùng sôi trào, leo l*n đ*nh kh*** c*m.

Đêm đã khuya, Quan Sơn lại đang trong trạng thái mang thai, dù có phản ứng cũng phải tự ép mình giữ lễ, cưỡng chế đè xuống cảm xúc.

"Tôi vốn dĩ đã rất thích ngài." Đàm Việt hôn Quan Sơn một cái, dùng cách bịt miệng đối phương để lái sang chuyện khác, cũng để phân tán sự chú ý của chính mình.

Không thể thực sự làm gì, nhưng hôn thêm vài cái cũng coi như giải cơn thèm.

Đàm Việt lại cúi xuống hôn lên gương mặt mềm mại, mát lạnh của người yêu một cái: "Thích chỗ này." Nơi bị Đàm Việt hôn từ trắng sứ chuyển sang hồng phớt, như đóa đào đầu xuân vừa hé nở, phấn trắng dịu dàng, đúng chỗ ngứa.

Rồi Đàm Việt lại hôn lên tai thỏ hơi rũ xuống một cái. Lớp lông mỏng manh, những mạch máu li ti bên dưới có thể nhìn thấy rõ ràng, tai thỏ bị hôn lập tức dựng thẳng lên. Đàm Việt xoa xoa một cái rồi buông ra: "Chỗ này cũng thích."

Cuối cùng, Đàm Việt khom lưng cúi đầu, vạch nhẹ áo ngủ, hôn lên cái bụng nhỏ trông như hơi nhô ra kia một cái: "Trên người ngài, chỗ nào tôi cũng thích."

Hôn một vòng xong, có thể cảm nhận rõ cơ bắp trên người Quan Sơn đã thả lỏng đi vài phần. Đàm Việt lúc này cũng dần dần bình ổn cảm xúc, khôi phục lý trí: "Ngài đang mang thai thì phải tự chăm sóc cho tốt. Cơ thể có chỗ nào không thoải mái, cứ gọi tôi bất cứ lúc nào, đừng sợ phiền. Thân thể tôi bây giờ rất khỏe."

Đàm Việt không phải nói quá. Thân thể y hiện tại quả thực rất tốt, không chỉ sức lực lớn, sức chịu đựng cũng mạnh, giống như có dùng mãi không hết sức trâu bò, khí huyết dồi dào, sinh lực tràn trề.

Theo lẽ thường, 18 tuổi là đỉnh cao thể chất của con người, 22 cũng vẫn ổn, đến 25 thì bắt đầu đi xuống dốc. Nhưng trên người Đàm Việt dường như hoàn toàn không có vấn đề ấy.

Chỉ cần ăn no bụng là được, căn bản không cần lo lắng mình sẽ ốm yếu héo hon, mang dáng vẻ nửa sống nửa chết.

Cứ thế một đường áp giải Quan Sơn trở lại giường, Đàm Việt đắp cho đối phương một lớp chăn mỏng, chỉnh điều hòa tăng thêm mấy độ, rồi còn lục trong ngăn kéo dưới tủ quần áo ra một đôi vớ.

Đàm Việt để Quan Sơn ngồi trên giường, bản thân nửa quỳ xuống, cẩn thận xỏ vớ cho người yêu. Đàm Việt dùng lực tay lớn khéo léo kéo giãn cổ vớ, làm cho miệng vớ ôm chân mà không bó, vừa giữ ấm lại không gây cảm giác vướng víu.

Còn về cái "ổ thỏ" kia: "Ngài đừng tự nhổ lông nữa, mỗi ngày tôi về sẽ chải cho ngài một lượt, lông tơ chải xuống để tôi gom lại làm, được không?"

Cái ổ thỏ kia rất lớn, nhưng Đàm Việt cũng không cách nào ngăn Quan Sơn xây tổ. Y cũng không định ngăn cản, chỉ là muốn chuẩn bị đầy đủ vật liệu, không thể để Quan Sơn tự làm khổ mình.

Xây tổ cũng không nhất thiết phải dùng lông thỏ. Y có thể lên trấn nhỏ mua một ít, tìm xem có loại bông mềm mại hay không, để sớm hoàn thành cái ổ, tránh cho Quan Sơn phải lo âu.

Thần minh khẽ đáp: "Ừ."

Nếu đã bị Đàm Việt nhìn thấy, cũng không cần nửa đêm lén dậy xây tổ nữa.

Đàm Việt ôm Quan Sơn vào lòng. Hai người nằm nghiêng ngủ, y cẩn thận vô cùng, nhẹ nhàng vỗ lưng đối phương, dịu dàng khe khẽ ngân nga một khúc hát ru quen thuộc: "Ngủ đi, ngủ đi, em là cục cưng của anh......"

Kỳ thật thần minh không cần ngủ, nhưng thấy Đàm Việt dỗ tận tâm như vậy, hắn liền nhắm mắt lại, để hơi thở mình mô phỏng ra trở nên nhẹ nhàng mềm mại.

Đêm ấy không ai thức giấc giữa chừng, một giấc ngủ thẳng tới khi hừng đông ló rạng.

Đàm Việt mở mắt ra, ngài thỏ vẫn ngoan ngoãn nằm trong vòng tay mình. Y thở phào nhẹ nhõm, nhẹ tay nhẹ chân ngồi dậy, rồi kéo rèm ra hơn một nửa.

Lúc này nắng vừa phải, nếu kéo hết rèm, trong phòng sẽ quá sáng, không tốt cho mắt.

Đàm Việt quay đầu lại, thấy Quan Sơn cũng đã tỉnh, ngồi ngây ra trên giường.

Đàm Việt dịu dàng hỏi: "Tôi làm ngài tỉnh à? Có muốn ngủ thêm một lát không, tôi đi chuẩn bị bữa sáng cho ngài."

Có khi ăn sáng, y dậy rất muộn, liền tùy tiện tự mình ăn chút gì đó, nhai mấy miếng bánh khô, rồi uống liền hai lít sữa bò.

Quan Sơn lắc đầu: "Không ngủ nữa."

"Vậy ngài dậy đi, đợi tôi một chút."

Nghĩ đến khẩu vị của Quan Sơn đã thay đổi rất nhiều, Đàm Việt chuẩn bị làm bữa sáng phong phú hơn một chút: cà rốt và bông cải xanh luộc, gà rán, thịt vịt, bò bít tết mềm mềm......

Trong bếp mấy cái nồi cùng lúc hoạt động, Đàm Việt vừa nấu vừa cho Quan Sơn nếm thử:

"Ngài thích món nào thì tôi làm nhiều hơn một chút."

Dù sao y ăn gì cũng được, khẩu vị đương nhiên phải chiều theo người yêu.

Một bữa sáng tốn khoảng một tiếng rưỡi, bát đĩa đều giao cho máy rửa chén xử lý.

Đàm Việt kiểm lại đồ dự trữ trong nhà, "Thị trấn động vật có siêu thị không? Hôm nay chúng ta ra ngoài dạo siêu thị nhé?"

Mấy ngày trước bọn họ còn khá tùy tiện, nhưng giờ Quan Sơn đã mang thai, dù sao cũng phải thu liễm lại đôi chút, không thể ngày nào cũng nằm trên giường. Hơn nữa thỏ sinh con hẳn là rất nhanh, trong nhà lại không có bất cứ đồ dùng trẻ con nào, còn phải ra ngoài mua sắm thêm.

Quan Sơn gật đầu: "Có."

Xét thấy có thể phải mua rất nhiều đồ mang về, khi ra ngoài hai người vẫn lái chiếc xe màu đỏ kia, xe vừa có chế độ tự động vừa có thể lái tay.

Lo ngại chế độ tự động sẽ tiêu hao "pháp lực", sau khi xác nhận thị trấn động vật không yêu cầu bằng lái bản địa, Đàm Việt ngồi vào ghế lái, còn quay đầu giúp người yêu ở ghế phụ thắt chặt dây an toàn.

Thị trấn động vật có một siêu thị dự trữ rất lớn. Dân cư trong trấn lên tới vài vạn, lại thuộc nhiều chủng loài khác nhau, khẩu vị không giống nhau, vì vậy nguyên liệu ở đây vô cùng phong phú, còn có không ít sản phẩm do cư dân trong trấn tự sản tự tiêu*, bảo đảm độ tươi tuyệt đối.

*"Tự sản tự tiêu" (自产自销) là thành ngữ gốc Hán, nghĩa là tự mình sản xuất rồi tự mình tiêu thụ, không qua trung gian.

Khi vào siêu thị, Đàm Việt đeo khẩu trang và đội mũ cho Quan Sơn, dù sao ngài thỏ cũng được xem là người nổi tiếng trong thị trấn động vật.

Che khuất đôi tai thỏ mang tính biểu trưng kia, chỉ lộ ra gương mặt người không có lớp lông xù xù, hẳn là sẽ không còn bao nhiêu người nhận ra.

Bản thân Đàm Việt cũng che chắn kín mít, hai người thay một bộ đồ đôi phong cách thường ngày, tránh bị fans quấy rầy.

"Trong nhà hết sữa rồi, lấy thêm sữa bò với sữa dê, sữa chua cũng lấy một ít."

"Thịt heo, thịt dê, thịt bò, thịt gà, với trứng gà nữa."

Chỉ riêng đồ ăn đã chất đầy hai xe mua sắm. Đàm Việt hỏi siêu thị có dịch vụ giao hàng miễn phí hay không, liền thanh toán trước hai xe, tạm gửi vào kho lạnh, hẹn buổi chiều giao tới nhà, rồi mới tiếp tục đi dạo cùng Quan Sơn.

Đàm Việt còn tiện tay lấy cho Quan Sơn một cây kẹo m*t, hỏi Quan Sơn có muốn ngồi nghỉ một lát không, nhưng Quan Sơn lắc đầu, kiên quyết đi cùng y: "Tôi không yếu ớt như cậu nghĩ đâu."

Tuy rất hưởng thụ sự che chở của đối phương, nhưng so với việc ngồi yên một chỗ nhìn Đàm Việt đi tới đi lui, hắn vẫn thích được đi cùng đối phương.

Với thần minh mà nói, dạo phố mua sắm vốn là chuyện khá nhàm chán, nhưng có việc gì là không nhàm chán đâu? Dù khô khan đến mấy, chỉ cần có Đàm Việt bên cạnh, mọi thứ đều trở nên thú vị hơn.

Quan Sơn ném vào xe một túi cà rốt: "Tôi thấy vậy là gần đủ rồi, còn thiếu gì thì cậu có thể đặt online."

Đàm Việt cảm thấy rất có đạo lý: "Vậy mình qua khu đồ dùng sinh hoạt xem thử, trong nhà khăn giấy hình như cũng sắp hết."

Y vốn ưa sạch sẽ, thậm chí có chút cầu toàn, nên giấy vệ sinh, giấy bếp trong nhà tiêu hao rất nhanh.

"Cái này đang khuyến mãi, lấy hai phần. Khăn lông, tấm lót nhỏ, bông......"

Lúc này Đàm Việt cũng không rảnh mà đau lòng tiền, đồ đạc các loại đều chọn loại tốt. Huống chi chủ yếu là Quan Sơn quẹt thẻ, mà Quan Sơn thì vô cùng giàu có.

Bọn họ hôm qua vừa mới đạt được thành công, theo tỷ lệ chia lợi nhuận của đoàn xiếc thú, Quan Sơn lại thu về một khoản Quỷ tệ khổng lồ, dù mua đến một phần tư siêu thị cũng không thành vấn đề.

Kỳ thực trợ thủ cũng có thể nhận một phần lợi nhuận, nhưng Đàm Việt không muốn, vẫn chỉ lấy mức lương cố định như trước. Dù sao ăn ở đều là của Quan Sơn, chỉ bỏ ra chút công sức làm việc nhà mà thôi, y đã thấy mình chiếm tiện nghi của người yêu rất lớn rồi.

Từ khu đồ dùng sinh hoạt sang khu dành riêng cho mẹ và bé, ở đây có đầy đủ các loại đồ đủ kiểu đủ mọi quy cách. Tuy cư dân trưởng thành trông không khác nhau là mấy, nhưng hình thái này vốn không phải nguyên hình hoàn chỉnh của họ.

Khi sinh con, nuôi con, họ đều sẽ trở về nguyên hình, trẻ mới sinh cũng có lớn có bé, hàng hóa bày biện rực rỡ muôn màu, khiến Đàm Việt nhìn đến hoa cả mắt.

"Bình sữa, ổ nhỏ chuyên dụng cho thỏ con......"

Cũng may siêu thị thiết kế rất chu đáo, dưới mỗi quy cách đồ dùng dành cho trẻ sơ sinh đều ghi rõ khuyến nghị giống loài nào, bao gồm cả số ngày tuổi phù hợp.

Đàm Việt mua trọn một xe đồ dùng cho thỏ con. Tuy Quan Sơn nói bọn nhỏ hẳn sẽ không nhiều, nhưng y vẫn nhịn không được mua tới 10 phần.

Buổi trưa Đàm Việt không nấu ăn, hai người dùng bữa tại nhà hàng động vật trong trấn, cố ý chọn một quán do thỏ mở. Nhà hàng rất lớn, gần 600 chỗ ngồi.

Đó là một nhà hàng gia đình, toàn bộ trang trí đều mang yếu tố thỏ đáng yêu: cà rốt, bàn chân thỏ, tai thỏ...

Màn hình TV trong nhà hàng thỏ liên tục phát những đoạn quảng cáo đầy màu sắc về thỏ ba thỏ mẹ, phong cách rất hoài cổ, tựa như xu hướng thịnh hành hơn 10 năm trước: "Chúng tôi có trang trại gia đình riêng, toàn bộ nguyên liệu đều tự sản tự tiêu, bảo đảm tuyệt đối tươi mới."

Trong nhà hàng có rất nhiều nhân viên phục vụ, tất cả đều đội loại mũ thỏ nhỏ màu đỏ, để lộ ra hai chiếc tai thỏ.

Đàm Việt hỏi thăm một chút, mới biết chú thỏ phục vụ họ tên là Thỏ 300, là đứa con thứ 300 của bà chủ nhà hàng.

Thỏ 300 đầy tự hào nói: "Gia tộc nhà tôi rất đông, tôi còn có 500 anh chị em nữa!"

Nghe đến con số này, Đàm Việt chỉ thấy trước mắt tối sầm, nụ cười cũng có phần gượng gạo.

Nhưng y nhìn lên TV thấy thỏ ba thỏ mẹ, lại liếc sang bà chủ nhà hàng hiện tại, nghĩ lại thì thỏ đúng là sinh rất nhiều, nhưng vì tốc độ sinh sản của chúng đặc biệt nhanh, nên thực ra cũng không đến mức quá đáng.

Nhưng để ở chung với Quan Sơn lâu thêm một chút, Đàm Việt cảm thấy mình nhất định phải áp dụng vài biện pháp tránh thai.

Từ chiều đến tối cho đến trước khi ra ngoài biểu diễn, Đàm Việt hầu như không làm gì khác, chủ yếu là sắp xếp lại toàn bộ số hàng đã mua buổi sáng.

Căn nhà này khác với nhà cũ ở chỗ có một kho chứa riêng, đủ để dự trữ lượng vật tư lớn. Y còn đang cân nhắc, sau này về nhà lớn có thể cải tạo một phần tầng hầm thành kho lạnh. Dù sao chờ khi đổi hết số Quỷ tệ tiền lương, về sau cũng sẽ không thiếu tiền.

Tối đến, hai người vẫn phải tiếp tục tham gia biểu diễn.

Xét đến việc Quan Sơn hiện giờ là "thai phu", tuy không đến mức phải cẩn thận như đối xử với đồ sứ, nhưng cũng không thể để người đang mang thai nhảy nhót lung tung.

Sau khi bàn bạc với Quan Sơn, Đàm Việt chủ động gánh phần lớn động tác, đến sớm phòng nghỉ để cùng Quan Sơn tập dượt trước.

Hôm nay đoàn xiếc thú cải cách một tiết mục mới. Mèo và chuột vốn dĩ ngày nào cũng diễn những nội dung na ná nhau, hôm nay đổi phong cách, thay trang phục, trình diễn một màn sân khấu kịch rượt đuổi nhau.

Tuy không rõ vì sao đoàn xiếc thú đột nhiên thay đổi tiết mục, nhưng hướng cải cách mới này hiển nhiên không còn mạo hiểm, k*ch th*ch như trước, đối với loài người mà nói là chuyện tốt.

Sau khi tiết mục kết thúc, thính phòng đoàn xiếc thú rơi vào một khoảnh khắc yên lặng. Bạch Tuyết và Phấn Phấn sắc mặt trắng bệch: chẳng lẽ họ biểu diễn thất bại rồi?

Thẩm Lam dùng sức vỗ tay: "Diễn hay lắm, thật tuyệt vời!"

Cô kéo người bên cạnh cùng vỗ: "Vỗ tay đi! Mau lên!"

Một số người địa phương được người giám hộ dẫn tới còn ngơ ngác một chút, rồi cũng liều mình vỗ tay theo, tạo nên bầu không khí vỗ tay vang dội như sấm.

Không ai muốn bị ngã chết. Nếu tiết mục của đoàn xiếc thú trở nên an toàn hơn, mọi người tự nhiên cũng an toàn hơn. Dù vẫn có một số nhân loại tâm tư vặn vẹo, đối với đồng loại đầy ác ý, muốn kéo người khác cùng chết, nhưng tiếng nói của họ quá nhỏ, nhanh chóng bị tiếng vỗ tay và reo hò ủng hộ lấn át.

Rất nhiều khán giả cũng không có thói quen tự suy nghĩ, thấy nhân loại được nuôi dưỡng của mình thích, liền thuận theo mà reo hò khen ngợi.

Thật ra tiết mục này quả thực không tệ: vừa có rượt đuổi, vừa có tình yêu, lại thêm yếu tố thiên địch, khiến người ta liên tưởng đến tiết mục hôm qua.

Hôm nay tới xem phần lớn là các cặp tình nhân, ai nấy đều khá hài lòng, chỉ là nhất thời chưa kịp thích nghi với sự thay đổi này.

Thấy Bạch Tuyết và Phấn Phấn biểu diễn thành công, sắc mặt tên hề trở nên rất khó coi, thậm chí trên sân khấu còn xảy ra một chút sơ suất, khiến khán phòng vang lên những tiếng khen ngược:

"Cút xuống đi! Chúng tôi muốn Đại Vệ Tuyết Nhĩ!"

Màn sân khấu khép lại rồi lại mở ra, ánh đèn rọi thẳng lên sân khấu. Người mặc trang phục lộng lẫy, Ảo thuật sư Đại Vệ Tuyết Nhĩ bước ra.

Hôm nay trang phục của họ khác hẳn thường ngày. Đại Vệ Tuyết Nhĩ đội một chiếc mũ đỏ để lộ đôi tai, còn trợ thủ Đàm Việt cũng ăn mặc theo phong cách tương tự.

Người dẫn chương trình Tiểu Đình kéo cao giọng: "Hôm nay, chủ đề tiết mục ảo thuật là - Kỳ Tích Hoán Trang!"

Sân khấu lần này được bài trí vô cùng duy mỹ và dụng tâm, bốn phía vang lên điệu tango lãng mạn mà cuồng nhiệt.

Đàm Việt bắt đầu biểu diễn, xoay người, nhảy lên... Mỗi khi đổi một động tác vũ đạo, trang phục trên người y lập tức biến đổi theo.

Chỉ cần phất nhẹ một mảnh vải màu, quần áo trên người Đàm Việt liền chuyển sang cùng tone.

Ngài Đại Vệ Tuyết Nhĩ trong vai "tiên nam giáo mẫu"*, chỉ cần chấm nhẹ cây đũa phép, đổi một màu sắc, Đàm Việt liền lập tức thay đổi trang phục.

*Tiên đỡ đầu phiên bản nam

Lần này sân khấu đã phát huy trọn vẹn ưu thế của tuấn nam mỹ nam. Ảo thuật tuy không quá mạo hiểm hay k*ch th*ch, nhưng đẹp, đẹp đến mức đặc biệt mê người.

Âm nhạc dồn dập, từng động tác vũ đạo đều được thiết kế hoàn hảo. Trang phục biến hóa đa dạng, từ mũ lông vũ, ghim cài đá quý, khăn tay, khuy măng-sét pha lê, khăn choàng lông cừu, đến khăn vuông rực rỡ sắc màu...

"Kỳ tích Việt Việt", trăm lần thay đổi trang phục, phong cách trang phục xuyên suốt từ cổ chí kim, thậm chí vượt tới tương lai, từng chi tiết đều được trau chuốt tỉ mỉ.

Không chỉ thay đổi phong cách theo thời không, tiết mục còn kết hợp các yếu tố động vật. Đàm Việt lần lượt hóa thân thành đủ loài: thỏ, mèo con, sói, bướm...

Trong lúc thay đổi trang phục, rất nhiều phụ kiện nhỏ được Đàm Việt ném xuống khán đài. Mỗi lần có khán giả nhận được, đều vang lên những tràng reo hò đầy phấn khích.

Đàm Việt quả thật rất giỏi. Một vài món trang sức nhỏ mang yếu tố riêng biệt còn được y chính xác ném về phía khán giả cùng chủng tộc, người nhận được quà hiển nhiên đều rất thích, thậm chí có người còn đứng lên để đón lấy.

Để tránh không khí chán ngắt, Đàm Việt vốn còn chuẩn bị sẵn hiệu ứng tiếng hoan hô giả ở hậu trường sân khấu, nhưng tình hình thực tế lại hoàn toàn không cần đến, không khí sôi động hơn nhiều so với dự đoán của y.

Vũ đạo kéo dài cho đến hồi kết. Trên người Đàm Việt, trang phục lại đổi về bộ lễ phục vương tử ban đầu. Y nắm tay Đại Vệ Tuyết Nhĩ, hai người song song cúi người, nhẹ nhàng cùng nhau hạ màn.

Nếu như buổi biểu diễn hôm qua mang phong cách sân khấu kịch cổ tích, thì buổi diễn hôm nay là một vở ca vũ kịch xuất sắc, thậm chí có thể coi là một màn trình diễn đổi trang phục đỉnh cao.

Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, loa lớn của đoàn xiếc thú lập tức vang lên: "Mọi người có thích tiết mục của chúng tôi không? Có thích màn biểu diễn của ngài Đại Vệ Tuyết Nhĩ, hay những bộ trang phục và phụ kiện đó không? Nếu thích, xin hãy gọi vào số điện thoại của đoàn xiếc thú chúng tôi để đặt mua sản phẩm nhé."

Đúng vậy, vở ca vũ kịch này không chỉ là một màn trình diễn sân khấu, mà thực chất còn là một buổi trình diễn thời trang kết hợp bán hàng. Ý tưởng này dĩ nhiên là do Đàm Việt nghĩ ra.

Còn về trang phục, tất cả đều do Đàm Việt thiết kế. Đó là những bản vẽ y tích lũy từ trước, nên kiểu dáng đã có sẵn.

Đừng hỏi vì sao chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi mà từng ấy bản thiết kế lại có thể biến thành hàng loạt bộ trang phục hoàn chỉnh. Hỏi thì chỉ có thể trả lời rằng đó là pháp thuật thần kỳ của ngài Đại Vệ Tuyết Nhĩ. Trên thực tế, quần áo thật chỉ có một bộ, những bộ còn lại đều là ảo thuật.

Nếu mục đích của ông chủ đoàn xiếc thú là kiếm thật nhiều Quỷ tệ, vậy thì cớ gì nhất định phải đi theo con đường đẫm máu và k*ch th*ch kia chứ.

Trấn nhỏ động vật là một thị trấn thương nghiệp đã khá phát triển, cư dân trông đều rất có lễ độ, ăn mặc chỉnh tề, phong thái nhã nhặn. Ngoại trừ diện mạo khác với con người, lối sinh hoạt về cơ bản không khác gì nhân loại.

Vạn vật đều có thể mang ra buôn bán. Muốn kiếm tiền, ngoài việc bán biểu diễn, còn có thể bán sản phẩm.

Họ đi theo con đường đặt trước: muốn đặt cùng mẫu thì đặt hàng trước, như vậy vừa không lỗ vốn, khách mua càng nhiều thì kiếm càng nhiều.

Còn chuyện sản xuất những món hàng nhỏ ấy thế nào, thì những con người bị nhốt trong lồng kia đều có đôi tay chân linh hoạt. Đàm Việt nghĩ, có lẽ có thể giúp họ tìm được một công việc ổn định lâu dài, đạp máy may dù sao cũng tốt hơn việc liên tục bị thương trong huấn luyện, rồi cuối cùng trở thành phế phẩm bị đào thải.

Tối nay y không lập tức rời đi cùng Quan Sơn, mà ở lại để xem cụ thể tình hình bán hàng.

May mắn thay, buổi biểu diễn vô cùng thành công. Cư dân thị trấn động vật tỏ ra vô cùng hứng thú với những bộ trang phục ấy, số đơn đặt hàng nhận được trong đêm nay nhiều đến kinh người, trực tiếp bùng nổ.

-

*Bản CV được dịch là "bảo đại", nếu đúng vậy thì theo như mình tìm hiểu, "bảo đại" là cách nói rút gọn, xuất phát từ cụm "bảo đại nhân, bỏ tiểu nhân" trong bối cảnh sinh nở ngày xưa, nghĩa là "giữ người lớn, không cần đứa nhỏ". Ở đây được dùng như một lời thề chọn lựa không do dự, chứ không phải nói về sinh nở theo nghĩa đen.