Bản Giao Hưởng Của Ba Người

Chương 3



Editor: Trang Thảo.

 

“Chưa mở nắp.” Chung Diên Chi vẫn giữ vẻ hung hăng như cũ: “Bạn tặng, đang định vứt đi.”

 

“Thế thì người bạn này của cậu hơi keo kiệt rồi đấy, chỉ tặng mỗi một lọ mứt.”

 

Tôi vặn mở nắp bình. Mùi việt quất chua ngọt lan tỏa khắp căn phòng. Tôi lại dùng đầu ngón tay quệt một chút mứt trên nắp, lần này trực tiếp chạm lên môi cậu ta.

 

“Thử không?”

 

Ánh mắt Chung Diên Chi tối lại. Im lặng một lúc, cậu ta hỏi: “Tại sao chị dâu lại chọn tôi?”

 

“Thích thì chọn thôi.”

 

“Có phải vì tôi và anh trai tôi cộng cảm không? Cô muốn trả thù anh ấy?”

 

Tôi tiến lên một bước, mỉm cười dịu dàng hỏi: “Vậy cậu có sẵn lòng phối hợp với tôi không?”

 

Chung Diên Chi không nói lời nào. Hương vị việt quất quẩn quanh trong không khí khiến mọi thứ trở nên ám muội. Cậu ta đã dùng hành động để trả lời tôi.

 

Chung Diên Chi bất chợt cúi đầu, ngậm lấy ngón tay tôi. Cậu ta nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi đưa đẩy, mút mát kỹ lưỡng, nhưng đôi mắt vẫn dán c.h.ặ.t lên người tôi. Đó là một đôi mắt tràn đầy tính chiếm hữu và xâm lược, giống như dã thú đã nhắm trúng con mồi.

 

Không biết qua bao lâu, điện thoại của cậu ta đổ chuông dồn dập. Giọng nói lo lắng của Chung Dụ truyền đến: “Chú đang ở cùng ai thế hả? Cô ấy xuất hiện rồi... Chung Diên Chi, cô ấy xuất hiện rồi!”

 

“Suỵt, đợi một chút nhé.”

 

Tôi thay Chung Diên Chi nghe máy: “Cậu ấy hiện giờ không rảnh để nói chuyện đâu.”

 

Cúp máy xong, tôi ném điện thoại sang một bên. Mặc cho Chung Dụ gọi lại bao nhiêu lần, chúng tôi cũng không thèm để ý.

 

Chung Diên Chi mút xong ngón tay liền cúi đầu hôn lên lòng bàn tay tôi. Thế vẫn chưa đủ, cậu ta nghiêng đầu, hôn dọc từ lòng bàn tay đến cổ tay, như thể đang dùng đôi môi để cảm nhận mạch đập của tôi.

 

Điện thoại của Chung Dụ lại reo lên lần nữa. Tiếng chuông vô cùng gấp gáp.

 

Chung Diên Chi nói: “Anh tôi cuống lên rồi.”

 

“Kệ anh ta.”

 

Cậu ta cười nhẹ: “Chị dâu, cô đoán xem giờ anh ấy đang làm gì?”

 

“Không biết.”

 

Đang tập trung họp hành? Hay đang đàm phán với đối tác? Tôi gần như có thể tưởng tượng ra gương mặt lạnh nhạt của Chung Dụ khi làm việc.

 

“Để tôi nói cho chị dâu biết nhé. Anh ấy chẳng làm được việc gì đâu, mọi thứ đều phải gián đoạn hết.”

 

“Tại sao?”

 

Chung Diên Chi kéo tay tôi đặt xuống dưới. Nóng đến đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Bởi vì hiện giờ anh ấy còn khó chịu hơn cả tôi nữa.”

 

Cộng cảm chính là ở điểm này. Không thể che giấu bất kỳ bí mật nào.

 

Thấy tôi thất thần, Chung Diên Chi ôm lấy eo tôi rồi hôn xuống. Nụ hôn của cậu ta rất tỉ mỉ, sau đó lại như trêu đùa mà l.i.ế.m nhẹ quanh vành tai tôi, khiến tôi ngứa ngáy vô cùng.

 

“Thích tôi hôn cô như thế này không?”

 

“Ừm...”

 

Nụ hôn khiến người ta gần như nghẹt thở. Khi cậu ta định tiến xa hơn, lý trí đã giúp tôi đẩy cậu ta ra: “Đi tắm đi.”

 

“Tắm chung nhé?”

 

“Tôi nghĩ chúng ta chưa thân thiết đến mức đó đâu.”

 

Chung Diên Chi cũng không ép buộc. Sau khi đòi thêm một nụ hôn nữa mới vào phòng tắm. Cậu ta tắm xong thì đến lượt tôi. Tôi vốn có thói quen tắm khá lâu. Vì ở đây không có quần áo của mình nên cuối cùng tôi chỉ quấn một chiếc khăn tắm rồi bước ra.

 

“Chung Diên Chi, cho tôi mượn một chiếc áo sơ mi...”

 

Lời còn chưa dứt, tôi đã nhận ra bầu không khí trong phòng khách có gì đó không ổn. Chung Dụ đã đến. Đôi mắt đen như đá quý của anh ta nhìn tôi trĩu nặng, giống như sự tĩnh lặng trước khi núi lửa phun trào.

 

Đáng lẽ hôm nay Chung Dụ phải đang đi công tác ở thành phố B bên cạnh mới đúng. Anh ta xuất hiện nhanh thế này thì chỉ có một khả năng: tài xế đã đạp lút ga, chấp nhận nguy cơ bị thu bằng lái để đưa anh ta đến đây.

 

Trang Thảo

“Anh đến đây làm gì?” Tôi lười biếng hỏi: “Muốn xem chiến sự à?”

 

Hai tay Chung Dụ siết c.h.ặ.t, khẽ run lên. Nhưng cuối cùng anh ta không nói gì, chỉ cởi áo khoác vest ra khoác lên người tôi. Ở khoảng cách gần, tôi nhìn thấy lòng bàn tay anh ta đã bị móng tay bấm đến rướm m.á.u.

 

Sau khi khoác áo cho tôi xong, Chung Dụ quay người đi về phía em trai, trực tiếp giáng cho cậu ta một cái tát. Cái tát này dùng không ít lực, Chung Diên Chi bị đ.á.n.h lệch mặt, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

 

“Chú sớm đã biết người anh tìm là cô ấy?”

 

“Phải.”

 

“Từ lúc nào?”

 

Chung Diên Chi bật cười: “Từ lúc em từ Anh trở về tham gia lễ đính hôn của hai người, nhìn thấy chị dâu lần đầu tiên... em đã biết rồi.”

 

“Tại sao không nói cho anh biết?”

 

“Thấy vui nên không muốn nói.”

 

Chung Dụ định giơ tay tát cái thứ hai nhưng bị tôi ngăn lại.

 

“Hai người đang nói cái gì thế?”

 

“Đơn giản mà nói thì...” Chung Diên Chi lên tiếng: “Anh trai tôi muốn thủ thân như ngọc vì ánh trăng sáng của mình, không ngờ ánh trăng đó lại chính là người gối ấp tay kề.”

 

Mọi chuyện thực ra không phức tạp. Khoảng thời gian Chung Diên Chi ở Anh, đua xe, uống rượu, cưa gái, thứ gì cậu ta cũng từng thử qua. Có một lần cậu ta uống say ở quán bar, thấy một cô gái người Trung Quốc khá vừa mắt liền ôm lấy rồi hôn nhẹ một cái. Cậu ta không phải lần đầu làm chuyện này nên tỉnh rượu xong là quên sạch sành sanh.