Bản Giao Hưởng Của Ba Người

Chương 1



Editor: Trang Thảo.

 

Hôm nay Chung Diên Chi lại đến quán bar cưa gái. Chắc hẳn Chung Dụ sẽ phải trải qua một đêm chẳng dễ chịu gì.

 

Tôi không mời mà tới, lẻn vào phòng Chung Dụ. Tôi định nhân cơ hội này thực hiện nghĩa vụ vợ chồng với anh ta. Hình như Chung Dụ đã ngủ, tôi nhẹ nhàng cởi cúc áo ngủ của anh ta ra. Vừa mới nhìn thấy những đường nét cơ bắp săn chắc thì cổ tay tôi đã bị Chung Dụ túm c.h.ặ.t.

 

“Ai cho phép cô vào đây?”

 

Giọng điệu lạnh nhạt, chẳng nghe ra chút tình nghĩa của vợ chồng hợp pháp nào.

 

“Anh không khó chịu sao?” Tôi ngẩng đầu hỏi: “Tôi có thể giúp anh giải quyết...”

 

“Tránh xa tôi ra.”

 

Trong bóng tối, Chung Dụ mở to đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta quá mức bình tĩnh, mặt không đỏ, tim không loạn nhịp. Tôi bắt đầu hoài nghi liệu khả năng cộng cảm giữa anh ta và em trai có phải đã biến mất rồi không. Nếu không, với tính cách lăng nhăng của Chung Diên Chi, sao anh ta có thể ngồi yên như chẳng có chuyện gì thế này?

 

“Ra ngoài.” Chung Dụ lạnh lùng đuổi khách.

 

“Tôi không đi. Tôi là vợ anh, chúng ta đã kết hôn nửa năm rồi.”

 

“Đừng ép tôi phải gọi bảo vệ.”

 

Chung Dụ bóp lấy cằm tôi, đầu ngón tay anh ta lạnh lẽo, thể hiện sự chán ghét một cách tinh tế.

 

“Chung Dụ, anh không chạm vào tôi là vì Chung Diên Chi sao? Anh sợ cậu ta bên đó cũng...”

 

“Đừng tự suy diễn nữa.”

 

Anh ta đẩy tôi ra ngoài phòng. Đến lúc này, anh ta mới thoáng nhìn thấy bộ váy ngủ mỏng manh trên người tôi. Gương mặt Chung Dụ hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn, anh ta ghét nhất mấy trò này.

 

“Tư Dư Lộ, tôi cảnh cáo cô lần cuối. Chúng ta chỉ là hôn nhân liên minh, nên rạch ròi một chút. Nếu cô thực sự có nhu cầu, tôi có thể giới thiệu người đàn ông khác cho cô. Tôi sẽ không chạm vào cô, vì tôi không thể thích cô được.”

 

Lời của Chung Dụ thực sự rất tàn nhẫn. Trên thương trường anh ta thế nào thì ngoài đời cũng lạnh lùng y như vậy.

 

Ban đầu, khi biết hai anh em nhà họ Chung có sự cộng cảm về cảm xúc, tôi cứ ngỡ đó là lý do Chung Dụ sống c.h.ế.t không chịu chạm vào tôi. Đến giờ mới biết, tất cả đều do tôi tự đa tình. Khác với người em trai phóng túng, Chung Dụ mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng. Trước khi kết hôn với tôi, anh ta thậm chí chưa từng chạm vào một sợi tóc của phụ nữ.

 

Truyện dịch của Góc Ngôn Tình Của Thỏ (Trang Thảo) chỉ đăng tại Monkeyd. Các bạn đọc tại Monkeyd để ủng hộ nhà dịch nhé. Những trang khác đều là reup. Cảm ơn các bạn rất nhiều 🫰

 

Nhưng tôi không ngờ anh ta lại bảo tôi đi tìm người khác. Ánh mắt và giọng điệu khi anh ta đẩy tôi ra cứ như thể tôi là thứ gì đó vô cùng đáng ghét. Tôi đã mang theo cả tấm chân tình để gả cho người mình thầm thương trộm nhớ bao năm, cuối cùng lại rơi vào cảnh ngộ này.

 

Chung Dụ không nhìn tôi nữa, quay người định trở về phòng. Khoảnh khắc đó, tôi bỗng thông suốt. Tôi gọi anh ta lại: “Được.”

 

“Cái gì?” Anh ta kinh ngạc quay đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi nói: “Đề nghị lúc nãy của anh, tôi đồng ý.”

 

Chung Dụ không ngờ tôi lại nhận lời nhanh như vậy. Dù sao trước đây tôi cũng từng yêu anh ta đến thế mà. Hai người chuyển ra phòng khách để bàn bạc chuyện này.

 

“Tôi muốn tìm người đẹp trai, dáng chuẩn, cơ bụng sáu múi. Mấy loại dưa méo táo nứt tôi không ăn đâu.”

 

Sau khi nghe tôi đưa ra một loạt yêu cầu, Chung Dụ cuối cùng cũng ý thức được rằng câu nói cửa miệng của mình đã bị tôi xem là thật.

 

“Không dễ tìm đâu.”

Trang Thảo

 

“Tại sao?”

 

“Yêu cầu của cô cao quá.”

 

“Chung tổng bản lĩnh thông thiên, chẳng lẽ ngay cả một anh chàng đẹp trai cũng tìm không ra sao?”

 

Tôi vắt chéo chân, mỉm cười nhìn anh ta. Ánh mắt Chung Dụ lướt qua đôi chân tôi như bị bỏng, anh ta lập tức rũ mắt xuống, lướt danh sách liên lạc trên điện thoại.

 

“Hôm nay muộn rồi, tôi phải tìm từ từ.”

 

“Không cần đâu, có một người sẵn sàng đáp ứng đủ điều kiện đấy.”

 

“Ai?”

 

“Chung Diên Chi, em trai anh.”

 

Chung Dụ đương nhiên là không đồng ý.

 

Ngày hôm sau, tôi đặt ngay tờ đơn ly hôn lên bàn làm việc của anh ta. Chung Dụ cau mày: “Ý gì đây?”

 

“Anh còn phải hỏi sao?”

 

Tôi thờ ơ đáp: “Anh đã không thích tôi thì đường ai nấy đi thôi. Dù sao mục đích của cuộc hôn nhân liên minh này cũng đã đạt được, chi bằng trả lại tự do cho nhau.”

 

“Cô chắc chứ?”

 

“Chắc chắn.”

 

Anh ta lướt nhanh các điều khoản, cầm b.út bổ sung thêm mấy mục bồi thường cho tôi. Có vẻ như thấy có lỗi nên anh ta cho tiền rất hào phóng. Cuối cùng, anh ta ký tên. Trợ lý đứng bên cạnh muốn ngăn cũng không ngăn nổi. Đợi tôi rời đi, tôi nghe thấy giọng trợ lý sốt sắng vang lên: “Chung tổng, phu nhân rõ ràng đang giận dỗi anh mà. Ai cũng thấy cô ấy yêu anh đến nhường nào!”

 

Chung Dụ không mảy may lay động: “Chuẩn bị họp đi.”

 

Tôi nở một nụ cười tự giễu. Trước đây đúng là tôi rất thích Chung Dụ, nếu không đã chẳng gả cho anh ta. Nhưng tôi không có sở thích chịu ngược, anh ta đã không biết trân trọng thì thôi vậy.

 

Buổi tối, nhà họ Chung tổ chức gia yến. Trước khi kết thúc thời gian hòa giải ly hôn, chúng tôi tạm thời giấu người lớn. Chung Diên Chi hôm nay cũng có mặt. Cậu ta rất ít khi về nhà, lần cuối tôi gặp chắc cũng phải từ một tháng trước.