Quảng trường đêm Trung Thu đâu đâu cũng bán đèn l.ồ.ng, Mộc Thiêm lúc này tay cầm một chiếc đèn hoa sen màu xanh lục, trông rất hợp cảnh. Ban đầu cậu chỉ thấy đèn hoa sen đẹp, nhưng khi màn biểu diễn pháo hoa sắt chính thức bắt đầu, những tia lửa sắt rực rỡ bùng nở như cây lửa hoa bạc, đẹp đến mức chấn động lòng người.
“Oa~”
Khán giả xung quanh đồng thanh trầm trồ, Mộc Thiêm không thốt nên lời nhưng trong lòng cũng bị vẻ đẹp ấy làm cho kinh ngạc. Vốn dĩ ít khi quay video, lúc này cậu cũng không nhịn được mà cùng mọi người giơ điện thoại lên quay lại, cho đến khi buổi biểu diễn kết thúc vẫn còn thấy luyến tiếc.
Truyện của -Gió-
Chỉ riêng màn biểu diễn này thôi đã khiến Mộc Thiêm thấy đêm nay không đi uổng công, lúc chia tay mấy sinh viên, trên mặt cậu vẫn còn vương nụ cười.
Sau khi tạm biệt, nhóm sinh viên đi bắt taxi, còn Mộc Thiêm đi về phía chỗ đậu xe.
Cậu xách chiếc đèn hoa sen đi tới chỗ đậu xe thì thấy một chú ch.ó Golden to đang ngồi xổm cạnh xe mình, theo bản năng gọi: “Kim Tử?”
“Gâu!”
Chú ch.ó Golden sủa vang một tiếng, lập tức vẫy đuôi định nhào vào lòng cậu.
Cách đó không xa, một cô gái lên tiếng: “Chó nhà anh lúc nãy tự ngậm dây dắt chạy đi tìm khắp nơi, nhìn tội nghiệp lắm…”
Rõ ràng, cô ấy phát hiện chú ch.ó có vẻ bị lạc nên không yên tâm mà đi theo, rồi lầm tưởng Mộc Thiêm là chủ của nó.
“Cảm ơn cô, đây không phải ch.ó nhà tôi, nhưng tôi có quen chủ của nó.” Mộc Thiêm nói xong liền đặt đèn hoa sen lên xe, một tay vuốt ve trấn an Golden, tay kia lấy điện thoại ra liên lạc với chủ của nó.
Chủ của Golden khi biết ch.ó nhà mình đang ở chỗ cậu thì vừa nhẹ lòng vừa không nhịn được mà than vãn: “Thật quái quỷ, tôi ở ngay gần đây chưa đi xa, sao nó lạc mất mà lại tìm được anh chứ không tìm được tôi?”
“Nó tìm thấy xe của tôi, chắc là do trên xe còn vương lại mùi thơm.” Mộc Thiêm nói xong sực nhớ trong xe tuy không còn nguyên liệu đồ nướng, nhưng hình như vẫn còn ít thịt khô còn dư từ lần cho mèo ăn trước, thế là mở cửa xe lấy thịt khô ra.
Vậy nên khi chủ của Golden chạy tới, anh ta thấy ch.ó nhà mình đang vẫy đuôi, vui vẻ gặm thịt bò khô, hoàn toàn không có chút gì là lo lắng vì lạc mất chủ.
Anh ta định mắng nó vài câu, nhưng khi tiến lại gần ngửi thấy mùi thịt bò thơm nồng nàn lạ thường, lời định mắng lại biến thành: “Nó đang ăn cái gì đấy, cho tôi nếm thử với.”
“Thịt không bỏ muối đâu, anh chắc là muốn ăn chứ?” Mộc Thiêm đưa túi thịt đến trước mặt anh ta.
Vì là món ăn vặt làm cho mèo nên cậu không bỏ gia vị, nhưng nhờ chất lượng thịt bò tốt nên làm ra không hề có mùi hôi, thực tế người muốn ăn cũng có thể ăn, rất hợp để nhâm nhi mài răng.
Chủ của Golden giơ tay lấy một miếng, mới ăn thấy hơi nhạt, nhưng nhai kỹ vài lần thì vị thơm nguyên bản của thịt bò khiến anh ta cảm thấy càng nhai càng ra vị, không kìm được lấy thêm miếng nữa.
“Gâu gâu!” Chú Golden phát hiện chủ dám tranh thịt khô của mình, liền ngẩng đầu sủa phản đối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cũng có phải của mày đâu mà sủa.” Chủ của Golden vỗ vỗ đầu nó rồi hỏi: “Ngon phết, ông chủ mua ở đâu thế?”
“Tự tôi làm đấy.” Mộc Thiêm nói xong liền tìm một cái túi khác chia ra một nửa đưa cho anh ta, bảo là tặng cho chú ch.ó.
Chú Golden nghe thấy tên mình, liền nhanh nhảu há miệng ngậm lấy gói thịt bò khô trước khi chủ kịp đưa tay ra, vui đến mức đuôi vẫy tít mù.
“Ông chủ nhìn nó xem, giờ còn học được cả thói bảo vệ đồ ăn nữa!” Chủ của Golden mách lẻo.
Mộc Thiêm cười nói: “Lúc nãy nó chạy khắp nơi tìm anh cũng mệt rồi, anh đừng chấp nó nữa.”
Nói xong, cậu gửi đoạn video mà cô gái lúc nãy quay lại cho chủ của Golden. Trong video, chú Golden lớn ngậm dây dắt ngó nghiêng hai bên, lúc chạy lúc dừng, còn khịt mũi đ.á.n.h hơi khắp nơi, dáng vẻ rõ ràng là đang tìm chủ trông vừa đáng yêu vừa đáng thương.
Mộc Thiêm xem xong video còn thấy muốn ôm nó một cái, huống chi là chủ của nó.
“Lỗi tại tao, tại tao, không nên lơ đễnh buông tay lúc mua đồ. Ngày mai tao đưa đi ăn đồ nướng đền bù nhé?” Chủ của Golden nhìn dáng vẻ bơ vơ của ch.ó nhà mình trong video, nghĩ đến chuyện vạn nhất nó cứ thế mà lạc mất hoặc bị người ta bắt đi, trong lòng chỉ còn lại sự may mắn.
Còn Golden, khi nghe thấy hai chữ “đồ nướng”, nếu không phải vì đang ngậm túi thịt bò khô thì e là đã sủa vang lên vì sung sướng.
Giao được ch.ó lại tận tay chủ, Mộc Thiêm mới yên tâm, nhưng trước khi đi không quên nhắc một câu rằng ngày mai cậu không bày hàng, ngày kia muốn ăn đồ nướng thì phải đến Lễ hội Ẩm thực.
“Tôi biết rồi, cảm ơn ông chủ, ngày kia tôi chắc chắn sẽ đến sớm.”
Lúc Mộc Thiêm lái xe chuẩn bị rời đi, chú Golden đã tìm được chủ vẫn còn chút quyến luyến cậu, nó rúc vào trong xe cọ cọ cậu một hồi lâu mới chịu xuống xe đứng nhìn cậu đi xa.
Về đến nhà đã hơn chín giờ gần mười giờ, nhưng tâm trạng Mộc Thiêm rất tốt, nhất là khi nghĩ đến ngày mai được nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, lúc Khang Khang qua có xách theo một hộp bánh trung thu. Cậu nghĩ đến chuyện hôm qua vất vả lắm mới từ chối được bánh của khách, kết quả cuối cùng vẫn không thoát khỏi cái số phải ăn bánh trung thu, không khỏi thở dài.
Thôi vậy, chắc là sau lễ còn phải ăn bánh thêm mấy ngày nữa thì mới thực sự gọi là Tết Trung Thu...
Mộc Thiêm tự an ủi xong, tận dụng ngày nghỉ không bày hàng, buổi sáng đưa Khang Khang đi công viên chơi, buổi chiều dẫn anh đi dạo trung tâm thương mại.
Một ngày nghỉ lễ vui vẻ dần kết thúc, buổi tối Mộc Thiêm cũng không rảnh rỗi, nghĩ đến việc ngày mai phải đến Lễ hội Ẩm thực, trước khi ngủ cậu trực tiếp tiến vào không gian hệ thống.
Trong không gian hệ thống, hôm nay thầy người que dạy cậu làm món lươn nướng. Lúc mới bắt đầu sơ chế lươn, cậu luôn thấy thứ này trông hơi giống rắn, phải chuẩn bị tâm lý kỹ càng mới dám xuống tay.
Bỏ qua vẻ ngoài của lươn, đến khi thực sự nướng lên, dưới nhiệt độ cao của than củi, lươn được nướng đến mức lớp da cháy giòn, xương sần sật, cộng thêm việc phun giấm để khử mùi tanh và rắc gia vị để tăng hương thơm, món nướng ra có một mùi vị vô cùng độc đáo và lôi cuốn.
Ban đầu Mộc Thiêm còn nghĩ chắc nhiều khách hàng sẽ không dám ăn lươn, nhưng ngửi mùi hương ngày càng nồng nàn, cậu lại cảm thấy với bản tính sành ăn của thực khách, có khi họ thực sự sẵn lòng vượt qua nỗi sợ hãi để nếm thử.