“Thế chị bảo tìm shipper mua hộ rồi đóng gói mang về, em lại không chịu.” Người chị cảm thấy cô em này thật khó chiều, vừa thèm ăn lại vừa lắm chuyện.
“Nhưng mà đồ nướng đóng gói mang về hương vị và cảm giác khi ăn sẽ kém đi nhiều lắm, phải nướng ăn ngay tại chỗ mới ngon chứ!”
Truyện của -Gió-
“Thế tóm lại là em muốn thế nào?”
“Em muốn ăn đồ nướng…” Cô chớp chớp mắt nhìn chị mình, như thể tin chắc chị sẽ luôn có cách.
“Thật là chịu thua em luôn đấy.”
Người chị miệng thì chê bai, nhưng cuối cùng vẫn nghĩ ra một cách, đó là bỏ tiền thuê vài shipper giúp tìm kiếm, đồng thời hứa ngoài phí giao hàng, nếu ai tìm thấy xe đồ nướng sẽ có thêm một bao lì xì lớn.
Anh shipper nhận đơn thấy chuyện này cũng khá thú vị, liền chia sẻ ngay đơn hàng này vào nhóm đồng nghiệp, nhờ mọi người trong lúc chạy đơn thì chú ý xung quanh giúp, nếu tìm thấy xe đồ nướng thì tiền lì xì sẽ chia đều.
“Anh em ơi, có ai thấy xe đồ nướng quanh đây không?”
“Xe đồ nướng ông tìm không phải là quầy Thi Mới Nướng đấy chứ?” Một shipper khác bị hỏi liền hỏi vặn lại.
“Chẳng lẽ ông cũng nhận đơn tìm à?”
Hai anh shipper so điện thoại với nhau, phát hiện ra họ thực sự cùng nhận một kiểu đơn hàng như nhau, sau khi nhìn nhau một cái liền quyết định đi cùng cho có bạn.
“Dạo này cái xe đồ nướng này đúng là nổi đình nổi đám thật, cảm giác đi đâu tôi cũng nghe thấy người ta nhắc đến.”
“Nói làm tôi cũng thấy tò mò, rốt cuộc ngon đến mức nào. Nếu đơn này thành công, hay là nhận tiền lì xì xong anh em mình cũng vào nếm thử xem sao?”
“Chỉ là không biết nếu chúng ta cùng tìm thấy, khách sẽ cho một bao lì xì hay cho cả hai người đây.”
“Không sao, dù sao cũng là tiền bồi dưỡng thêm, bất kể được bao nhiêu, anh em mình cầm đi ăn bữa đồ nướng là thơm ngay.”
Hai anh shipper vừa tán dóc vừa không quên việc chính, tỏa ra tìm kiếm khắp xung quanh. Vận may của họ khá tốt, chạy qua hai con phố thì thực sự tìm thấy mục tiêu.
“Có phải chiếc xe màu xanh trắng đằng kia không?”
“Đúng rồi! Chính nó!”
Khi khách hàng đặt đơn, họ có đính kèm hình ảnh xe thịt nướng. Hai shipper đều có thị lực rất tốt, ngay khi chiếc xe màu xanh trắng xuất hiện trong tầm mắt, họ liền lập tức đuổi theo.
“Đừng chạy! Chờ một chút!”
Xe nhà Mộc Thiêm khi thực sự chạy thì tốc độ không hề chậm. Hai shipper sợ mất dấu nên vừa đuổi theo vừa hét lớn, đồng thời không quên gọi điện thông báo cho khách hàng.
Thật khéo làm sao, trong lúc họ đang đuổi theo xe thì phía đối diện lại có thêm một shipper khác đi tới, dường như cũng nhắm tới chiếc xe này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc đầu Mộc Thiêm không nhận ra các shipper phía sau đang đuổi theo mình, cậu còn tưởng họ chạy nhanh vì đơn hàng sắp quá hạn. Chỉ đến khi nghe thấy shipper đi từ phía trước tới dường như đang hét gọi mình, cậu mới tấp xe vào lề.
“Mọi người có việc gì không?”
Mộc Thiêm hơi thắc mắc, đang đoán xem có phải họ nhận đơn mua hộ hay không thì nghe họ nói là đang chạy việc vặt cho khách.
“Ông chủ, anh có thể đợi ở đây một lát không? Hoặc anh định đi đâu bày hàng thì cho chúng tôi xin địa chỉ cũng được.”
Mộc Thiêm thường xuyên gặp các shipper trên đường khi đi bán hàng, biết họ dầm mưa dãi nắng mỗi ngày rất vất vả, việc gì trong tầm tay có thể giúp họ hoàn thành đơn hàng thì cậu tự nhiên sẽ không từ chối.
Cậu quan sát xung quanh, thấy mình đang dừng ngay trước một trung tâm thương mại, cảm thấy bày hàng ở đây cũng không tệ. Nếu là trung tâm thương mại sầm uất thì Mộc Thiêm chắc chắn sẽ không chọn, nhưng đây là một khu thương mại cũ, rất nhiều cửa hàng đã đóng cửa, lượng người qua lại ít đến đáng thương, đối với cậu lại là một nơi lý tưởng.
“Tôi sẽ bày hàng ở ngay đây, các anh có thể báo địa chỉ cho khách rồi.”
“Cảm ơn ông chủ.”
Ba người shipper vui mừng chụp một bức ảnh chiếc xe của cậu rồi gửi ngay cho khách hàng.
“Tôi nhận được bao lì xì rồi, tận 50 tệ!”
“Tôi cũng nhận được! Cộng cả phí đơn này nữa là được gần 100 tệ rồi!”
“Tôi cũng có lì xì, vị khách này hào phóng thật đấy.”
Ba shipper khi phát hiện ra mình cùng nhận đơn của một người, cứ ngỡ khách chỉ lì xì cho một người hoặc chia đều bao lì xì lớn ra, không ngờ mỗi người đều có phần riêng.
“Anh bạn, có muốn ăn đồ nướng cùng không?”
“Thôi, mọi người ăn đi, tôi còn đơn khác phải chạy.”
Hai shipper lúc nãy đã hẹn nhau cùng ăn đồ nướng, giờ nhận được khoản tiền lì xì trên trời rơi xuống 50 tệ, họ quyết định nếm thử xem món đồ nướng này ngon đến mức nào mà khách hàng lại sẵn sàng chi nhiều tiền đến thế trước khi khách kịp đến.
Tiện miệng rủ thêm người shipper kia, nhưng anh ta do dự hai giây, cuối cùng vẫn không nỡ tiêu số tiền vừa mới kiếm được, nên đã khéo léo từ chối rồi lái xe rời đi.
“Mọi người muốn ăn gì thì tự giải đề để đặt món nhé.” Mộc Thiêm chào hỏi một tiếng rồi bắt đầu thêm than vào bếp nướng.
Về phần Khang Khang, tính tình hiếu kỳ, thấy trên xe của một shipper có cái chong ch.óng nhỏ đang quay, tò mò đưa tay ra chọc chọc.
“Em muốn không? Muốn thì anh cho này.” Cái chong ch.óng là do shipper nhặt được, thấy đẹp nên cắm vào xe, thấy Khang Khang thích thú liền tiện tay đưa cho.
Khang Khang hơi do dự không biết có nên nhận không, thì người shipper đã ấn thẳng cái chong ch.óng vào tay.
“Cảm ơn anh.” Khang Khang nhìn cái chong ch.óng trong tay cười rạng rỡ, cười xong liền giơ cao chong ch.óng chạy nhảy tung tăng quanh đó.