Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 264



Trong lúc một đám người trên mạng đang lên cơn thèm đồ nướng, Mộc Thiêm ở nhà lại đang bị tiếng ồn ào ở tầng trên làm cho mất ngủ, đành phải rời khỏi phòng ngủ, ra ghế sofa phòng khách ngủ tạm một đêm.

Hai tầng có thiết kế giống hệt nhau, gã lười chắc là chơi game trên điện thoại trong phòng ngủ nên phòng ngủ nhà Mộc Thiêm nghe rõ nhất. Đóng cửa phòng ngủ lại thì phòng khách cũng tạm ổn.

Ghế sofa chắc chắn không thể ngủ thoải mái bằng giường, sáng hôm sau mới sáu giờ Mộc Thiêm đã tỉnh dậy. Tắt quạt xong, cậu trực tiếp lấy một cây gậy trúc từ ban công vào phòng ngủ, bắt đầu gõ lên trần nhà.

Tùng, tùng tùng tùng, tùng tùng, tùng...

Tay trái cậu gõ loạn xạ lên trần nhà, tay phải mở điện thoại tiện thể lướt video. Khi lướt thấy các video liên quan đến mình, cậu thầm cảm thấy may mắn vì đã không đồng ý hôm nay lại đến phim trường. Ở phim trường thực khách đúng là khó vào, nhưng họ có thể đợi sẵn ở cổng, hễ cậu vừa đến là chắc chắn bị vây kín mít ngay.

Khi lướt video, Mộc Thiêm phát hiện tài khoản của mình nhận được rất nhiều tin nhắn riêng, chẳng cần xem cũng đoán được đại khái nội dung là gì, trong lòng thầm hy vọng kỳ nghỉ hè sớm kết thúc thì tốt hơn.

Truyện của -Gió-

Trong lúc cậu vừa lướt video vừa thay đổi hai tay để gõ lên trần nhà, thì ở phòng ngủ tầng trên, gã lười đến tận bốn giờ sáng mới nằm xuống ngủ bị tiếng động làm cho thức giấc, nhắm mắt c.h.ử.i rủa: “Thằng nào đấy, làm ồn cái…”

Lúc gã làm phiền người khác vào đêm muộn thì không thấy sao, nhưng đến lúc mình bị làm phiền khi đang ngủ thì lại rất tức giận. Chửi xong thấy tiếng động vẫn chưa ngừng, gã bực bội ngồi dậy, muốn nghe xem rốt cuộc tiếng ồn phát ra từ đâu.

“Thằng tầng dưới bị điên à? Sáng sớm ra gõ tường cái gì thế?”

Gã lười đứng ở cửa sổ phòng ngủ hét xuống tầng dưới. Hét xong, cơn buồn ngủ làm bước chân gã lảo đảo ngã lại xuống giường. Thế nhưng vừa nhắm mắt lại, tiếng gõ kịch liệt hơn đã khiến gã hoàn toàn không tài nào chợp mắt nổi.

Việc thức đêm khiến tâm trạng gã rất cáu kỉnh, nhưng cơn buồn ngủ lại làm gã không muốn cử động chút nào. Gã vớ lấy cái gối bịt c.h.ặ.t tai lại, nhưng cái gối làm sao chặn được tiếng động. Gã bực đến mức muốn xuống tầng đ.á.n.h người, nhưng chút tỉnh táo cuối cùng còn sót lại trong đầu nhắc gã nhớ về chuyện lần trước bị Khang Khang đ.á.n.h, biết rõ mình căn bản không đ.á.n.h lại hai thanh niên tầng dưới.

Thấy trong phòng ngủ không thể ngủ được, gã vừa c.h.ử.i thề vừa sập mạnh cửa phòng ra phòng khách, vì quá buồn ngủ nên nằm lăn luôn ra sàn nhà.

Dưới lầu, Mộc Thiêm nghe thấy tiếng sập cửa mạnh bạo, liền bỏ gậy trúc và điện thoại xuống, quay người đi vệ sinh cá nhân trước, sau đó vào bếp làm bữa sáng.

Buổi sáng mùa hè uống chút chè đậu xanh giúp thanh nhiệt giải mát, cậu nấu chè đậu xanh trước, sau đó lấy ít đậu đũa và thịt ra, định làm món mì hầm đậu đũa thịt sợi.

Khoảng hơn bảy giờ, vị thanh mát của chè đậu xanh và mùi thơm của mì hầm đậu đũa thịt sợi tỏa ra từ nhà bếp, khiến Khang Khang vốn đang ngủ lập tức lần theo mùi thơm chạy ra cửa bếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đi rửa mặt đ.á.n.h răng trước đã.” Mộc Thiêm lên tiếng nhắc nhở.

Hai mươi phút sau, bữa sáng được dọn lên bàn. Món mì hầm đậu đũa thịt sợi trông cực kỳ hấp dẫn, những sợi mì màu nước tương quyện cùng đậu đũa xanh mướt và thịt sợi màu nâu, nhìn thôi đã thấy thèm.

Khang Khang bưng bát bắt đầu ăn ngấu nghiến, nhìn dáng vẻ ăn của anh là biết ngon thế nào rồi. Sợi mì hấp chín có độ dai nhưng không bị khô, đặc biệt là kết hợp với thịt sợi tươi mềm và đậu đũa giòn ngọt, kết cấu vô cùng phong phú.

“Ăn chậm thôi.” Mộc Thiêm thấy anh ăn nhanh quá sợ bị nghẹn, vội đẩy bát chè đậu xanh đến bên tay anh.

Khang Khang uống hai ngụm chè đậu xanh rồi hỏi: “Bà nội không về nữa hả em trai?”

Món mì hầm đậu đũa thịt sợi này ngày trước là do bà nội dạy Mộc Thiêm làm, chẳng trách Khang Khang ăn vào lại chợt nhớ đến bà. Tâm trí anh vẫn là một đứa trẻ, nhưng vẻ ngoài thì chẳng khác gì người trưởng thành. Hồi bà nội mất, vợ chồng nhà họ Vưu đâu có dỗ dành anh như trẻ con, khi anh gào khóc đòi bà, họ trực tiếp bảo là bà nội c.h.ế.t rồi, muốn gặp bà thì phải đợi đến tiết Thanh minh đi tảo mộ.

Khang Khang biết bà nội đã c.h.ế.t, bố mẹ cũng đã c.h.ế.t, họ đều nằm trong đống đất, mọi người gọi những đống đất đó là mộ. Nhưng khi nhớ bà nội, anh vẫn thắc mắc tại sao bà nội không thể quay về.

Mộc Thiêm không biết nói sao với anh, chỉ đành gắp thêm thịt sợi trong bát mình cho anh: “Ăn thêm thịt đi.”

May mà Khang Khang vốn tính trẻ con, cảm xúc đến nhanh đi cũng nhanh, ăn xong bữa sáng anh không còn vướng mắc chuyện bà nội có về nữa hay không mà bắt đầu chơi đùa trong phòng khách.

Lầu trên, gã lười khó khăn lắm mới ngủ thiếp đi ở phòng khách lại bị làm cho thức giấc, cảm thấy đầu hơi đau, hơn nữa có lẽ do sàn nhà cứng nên người cũng thấy khó chịu.

Khang Khang đang chơi đá bóng, quả bóng đập vào tường phát ra tiếng “rầm rầm”. Vì là ban ngày không sợ làm phiền người khác nên anh vừa chơi vừa reo hò, mọi âm thanh đều truyền hết lên tầng trên.

Gã lười bị làm ồn đến mức không chịu nổi, trực tiếp mở cửa hùng hổ chạy xuống tầng, vừa đập cửa vừa gào lên bảo họ nhỏ tiếng lại, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của gã.

Mộc Thiêm chẳng thèm sợ gã, nghe thấy tiếng động liền trực tiếp mở cửa, đem đúng những lời gã nói lần trước trả lại: “Chúng tôi sinh hoạt trong nhà mình, liên quan gì đến anh. Thấy ồn thì có giỏi anh dọn đi mà ở.”

Bây giờ là ban ngày, cậu nói những lời này nghe còn danh chính ngôn thuận hơn cả gã lần trước.

“Mày cố ý đúng không? Được thôi! Mày đã thích thế thì tất cả đừng có mà ngủ nghê gì nữa. Dù sao tao cũng chẳng phải đi làm, đêm nào tao cũng quậy cho xem, mày đừng hòng mà ngủ ngon giấc!”


">