Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 248



Mọi chuyện đúng là trùng hợp như vậy, ngay lúc Mộc Thiêm đang nghi ngờ thì chính vị khách quen tối qua thì Thiến Thiến vừa vặn đi tới. Nhìn thấy cảnh tượng trước quầy đồ nướng, cô đầu tiên là sững sờ, sau đó vội vàng thanh minh: “Tôi không nói! Không phải tôi!”

“Cái gì cơ?” Bạn trai cô vẫn còn ngơ ngác, rõ ràng chưa hiểu tình hình hiện tại là thế nào.

Mộc Thiêm nhìn biểu cảm của Thiến Thiến thì chọn tin tưởng cô, chỉ đành vừa thở dài trong lòng vừa hỏi những người khác: “Sao mọi người tìm được đến đây?”

Vị khách dẫn đầu nhìn thấy trên thực đơn có món mì căn nướng yêu thích của mình thì không trả lời ngay mà thốt lên: “Hay lắm ông chủ nhé, anh lén lút bày hàng thì thôi đi, lại còn ra cả món mới nữa!”

Là một thực khách, đối với người đầu bếp có thể làm ra món ngon, dù miệng họ có phàn nàn gắt gao đến đâu thì cuối cùng cũng chỉ có thể chọn cách tha thứ. Đặc biệt là khi Mộc Thiêm xếp nguyên liệu lên bếp, quét chút dầu, mùi thơm bắt đầu tỏa ra, hội khách quen làm gì còn tâm trí mà trách móc cậu nữa, lập tức chia làm ba ngả bắt đầu tranh nhau xếp hàng.

“Lúc nãy anh rõ ràng đứng sau tôi, sao giờ lại chen lên trước thế?”

“Lúc nãy là lúc nãy, bây giờ là bây giờ, sao mà giống nhau được?”

“Sao lại không giống, tôi vẫn luôn đứng trước anh mà.”

“Ai bảo anh phản ứng chậm làm chi…”

Có hai vị khách nam tranh cãi một hồi bỗng hơi nóng nảy thật sự. Ngay lúc Mộc Thiêm định khuyên vài câu thì Khang Khang bỗng xáp lại gần vỗ tay: “Đánh nhau đi, đ.á.n.h nhau đi!”

“Khang Khang, không được làm thế.” Mộc Thiêm không ngờ anh lại nói những lời “ăn đòn” như vậy, vội vàng nhắc nhở.

Thế nhưng các vị khách lập tức bật cười thành tiếng, bao gồm cả hai người đàn ông vừa nãy. Mọi người đều là khách quen của Thi Mới Nướng, biết rõ tình trạng của Khang Khang, nhìn anh như nhìn một đứa trẻ nên đương nhiên sẽ không chấp nhặt.

“Khang Khang học cái đó ở đâu vậy? Ở bên ngoài đừng có tùy tiện nói câu đó nhé, không là người ta không đ.á.n.h nhau nữa mà quay sang đ.á.n.h Khang Khang luôn đấy.”

Nói thì nói vậy, nhưng nhờ có Khang Khang cắt ngang, chút tranh chấp giữa hai vị khách nam kia lập tức tan biến, họ cứ thế dựa theo vị trí hiện tại mà xếp hàng.

Khi Thiến Thiến và bạn trai xếp hàng sau chiếc máy tính bảng số 02, vị khách nữ đứng trước quay lại tán gẫu với cô, chuyện trò một hồi mới biết Thiến Thiến đã đến ăn từ tối qua.

“Hay lắm nhé, đều là thành viên trong nhóm chat mà cô lại dám ăn mảnh một mình.”

Thiến Thiến trực tiếp đổ lỗi: “Không trách tôi được, là ông chủ không cho tôi nói mà. Tôi cũng sợ lỡ nói ra rồi anh ấy lại đổi chỗ tiếp thì sao.”

Truyện của -Gió-

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bên trong xe đồ nướng, Mộc Thiêm đã xếp đầy nguyên liệu lên bếp nướng. Để hội khách quen không tiếp tục phàn nàn mình nữa, động tác của cậu cực kỳ tập trung và nghiêm túc.

“C.h.ế.t tiệt, cái thử thách này cảm giác còn không bằng giải đề!” Một vị khách vốn tưởng không phải giải đề là chuyện tốt, kết quả thử thách ngẫu nhiên lại bốc trúng yêu cầu phải đọc thuộc lòng một bài thơ.

“Đọc thơ thì có gì khó đâu, hồi đi học thuộc bao nhiêu là thơ, chẳng lẽ ông không nhớ nổi lấy một bài.”

Nhớ nổi hay không là một chuyện, nhưng đọc thơ giữa thanh thiên bạch nhật đối với một số người vẫn là một thử thách khó khăn. Anh ta do dự hai giây rồi đưa máy tính bảng cho người bạn đi cùng, bảo mình sẽ đợi lượt sau.

Người bạn kia thì không quan trọng thử thách này, cầm lấy máy tính bảng là đọc ngay bài “Tĩnh Dạ Tứ”, đọc xong liền gọi món: “Mì căn nướng chắc chắn phải làm một xiên rồi, cả bò viên nữa…”

Anh ta lầm bầm chọn món xong thì đưa máy tính bảng ra, kết quả là người vừa chê đọc thơ quá ngại ngùng kia lần này lại bốc trúng một đề cực khó: “C.h.ế.t tiệt, cái tay mình bốc kiểu gì thế này!”

Phát hiện ra thử thách ngẫu nhiên đôi khi không hề đơn giản hơn giải đề, hội khách quen hễ ai biết làm đề là đều chọn giải đề. Trong đám khách quen này không có mấy sinh viên, nhưng không biết có phải vì thường xuyên ăn đồ nướng nhà Mộc Thiêm, động não quen rồi nên trình độ nâng cao hay không, mà tỷ lệ giải đúng của họ cao hơn hẳn đám khách mới hôm qua.

“Ông chủ, anh cười cái gì thế?”

“Tôi có cười à?”

Mộc Thiêm chẳng thể nói là mình nhìn họ làm đề mà nhớ tới đám khách mới hôm qua, rồi suy nghĩ bay xa đến việc vận động trí não nhiều có thể phòng ngừa bệnh mất trí nhớ ở người già, cảm thấy bản thân về phương diện nào đó cũng coi như có công lao giảm tỷ lệ mắc bệnh này cho thành phố Q.

“Anh có cười mà.” Vị khách quen vừa nhìn thấy cậu cười khẳng định chắc nịch.

Mộc Thiêm vừa lần lượt lật mặt các nguyên liệu như đậu hũ khô, cá đù vàng, vừa lên tiếng: “Vậy chắc là vì thấy mọi người nên tôi vui quá thôi.”

“Dẹp đi nhé.”

Cậu không nói câu đó thì thôi, vừa nói ra là mọi người liền nhớ tới việc cậu lén lút bày hàng không thông báo, lập tức đồng thanh phản đối cậu.

“Có ăn đồ nướng nữa không đây?” Mộc Thiêm trực tiếp đóng hộp đồ nướng vừa ra lò đưa ra ngoài, chặn họng vị khách đứng đầu hàng. Mọi người lập tức thu lại tiếng phản đối, thầm nghĩ khi đồ nướng chưa vào miệng thì tốt nhất đừng đắc tội đầu bếp, lỡ cậu ấy rắc thêm vài nắm bột ớt thì khổ.

Hồi mới nghỉ hè thì bị du khách tranh giành, sau đó cậu lại nghỉ mấy ngày, cộng thêm hôm qua bày hàng không thông báo, nên ở đây ngoại trừ Thiến Thiến ra, rất nhiều người đã một tuần rồi chưa được ăn đồ nướng nhà cậu. Lúc này được ăn lại, ai nấy đều ngon đến mức lắc lư cả đầu.

Cá đù vàng nướng đúng là cháy thơm cực phẩm, không chỉ lớp da cá thấm đẫm gia vị mà ngay cả đuôi cá cũng được nướng giòn rụm, có thể nhai nát ăn luôn, kết hợp với vị cay nồng của gia vị đồ nướng thực sự tươi ngon đậm đà.

Xiên thịt thì càng miễn bàn, dù là thịt cừu, thịt bò hay thịt ba chỉ, vị đều cực kỳ xuất sắc, khiến người ta ăn rồi lại muốn ăn nữa.


">