Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 222



“Trẻ con muốn ăn thì cứ cho nó ăn đi, ông phải biết là bao nhiêu người muốn ăn mà còn chẳng được kia kìa.”

Bố của Hinh Hinh nghe vậy thấy đối phương nói có phần quá lời, không nhịn được hỏi: “Quầy đồ nướng này ngon đến thế sao?”

“Chẳng lẽ bình thường ông không xem video ngắn à? Quán này là trần nhà của giới đồ nướng thành phố Q mình đấy, bao nhiêu người tỉnh khác còn lặn lội tới đây chỉ để ăn đồ nướng nhà anh ấy thôi.”

Trần nhà? Giới đồ nướng chúng tôi công nhận từ bao giờ thế?

Bố của Hinh Hinh thầm mỉa mai trong lòng, nhưng nghe đối phương nói xong bỗng nhiên phản ứng lại điều gì đó: “Đây có phải là cái quầy đồ nướng tên là Thi Mới Nướng không?”

“Đúng rồi, hóa ra ông cũng biết à!” Khách quen nói xong thấy hàng bắt đầu nhích lên, lập tức chẳng còn tâm trí đâu mà nói chuyện với ông nữa, vội vàng bước theo phía trước.

Bố của Hinh Hinh sở dĩ biết đến Thi Mới Nướng là vì trước đó có du khách đến tiệm ông ăn có nhắc tới, nói rằng Thi Mới Nướng khó xếp hàng quá nên mới tìm đến tiệm của ông để ăn.

Cho dù sau cùng người ta có khen đồ nướng ở thành phố Q vị đều khá ổn, nhưng cứ nghĩ đến việc đối phương vì không ăn được nhà khác mới chọn nhà mình, trong lòng ông vẫn thấy hơi khó chịu. Không ngờ hôm nay mình lại đi đến trước quầy hàng này, con gái còn nhất quyết đòi ăn bằng được.

“Hinh Hinh, hay là chúng mình về đi, bố đích thân nướng cho con ăn được không?” Ông cúi đầu ghé sát tai con gái nhỏ giọng thương lượng.

“Con không muốn.”

Hinh Hinh lắc đầu không chút do dự, phần vì càng đến gần quầy nướng, mùi thơm đó lại càng quyến rũ, phần vì từ khi bố cô mở tiệm làm ông chủ thì đã thuê thợ nướng rồi, bình thường chẳng mấy khi tự làm, cô không tin tưởng tay nghề của bố cho lắm.

Thấy không khuyên được con gái, bố của Hinh Hinh bắt đầu dùng ánh mắt khắt khe để soi xét quầy đồ nướng.

Nếu thực sự ngon như vậy thì sao đến giờ vẫn còn bày hàng rong, đáng lẽ phải kiếm đủ tiền để mở tiệm từ lâu rồi chứ...

Trong lúc ông thầm lầm bầm trong lòng thì cuối cùng cũng cùng con gái xếp hàng tới phía trước. Nhớ tới việc quầy hàng này bày ra cái chiêu trò phải giải đề mới được gọi món, ông lên tiếng: “Bố không giúp con giải đề đâu nhé.”

“Con vốn cũng chẳng trông cậy gì vào bố.” Hinh Hinh nhớ tới những lúc làm bài tập mà hỏi bố, mười câu ông sai hết tám, một câu dựa vào đoán mò, một câu thì dạy sai bét khiến cô bé bị giáo viên phê bình, cảm thấy nếu để ông giải đề thì đúng là khỏi ăn đồ nướng luôn cho rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đề nhà Mộc Thiêm không phải toàn bộ đều là đề khó, vận may của Hinh Hinh khá tốt, đúng lúc gặp phải đề cô bé biết làm, làm xong liền vội vàng gọi món ngay.

Người bố thấy vậy lập tức lại lẩm bẩm trong lòng, bảo đúng là chiêu trò làm hàng, chẳng dám ra đề quá khó.

“Bố muốn ăn gì ạ?” Phải nói con gái vẫn là người tinh tế, lúc này đang đứng đối diện bếp nướng, rõ ràng là sắp bị mùi thơm nức mũi làm cho thèm phát khóc, mà vẫn không quên hỏi bố một tiếng.

“Bố không ăn, con tự gọi đi.”

Ông nhìn những xiên nướng trên bếp với diện mạo hấp dẫn, mùi hương còn thèm người hơn, ngay cả muốn vạch lá tìm sâu cũng không tìm ra lỗi gì, ngược lại cơn thèm trong bụng còn bị khơi dậy, thế mà ngoài miệng vẫn cứ cứng đờ.

Truyện của -Gió-

Nói thật, có thể làm cho một thợ nướng lâu năm vốn dĩ khởi nghiệp bằng nghề nướng đồ, sớm đã ăn đồ nướng đến mức phát nôn mà vẫn bị thèm, thì đã đủ để chứng minh tay nghề của Mộc Thiêm.

Bố của Hinh Hinh nhân lúc con gái đang gọi món, ngẩng đầu quan sát chàng trai trẻ trong xe đồ nướng, nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, cùng là bán đồ nướng, sao mình lại bị khói than hun cho trông như già đi mười tuổi, còn cậu ta trông lại trẻ trung như thế.

“Này anh bạn, cậu sinh năm bao nhiêu thế?” Ông thực sự không kìm nén nổi trí tò mò, buột miệng hỏi.

Mộc Thiêm không nghĩ nhiều, vừa rắc gia vị lên bếp nướng vừa tùy tiện trả lời.

Vốn tưởng cậu chỉ là trông trẻ thôi, khi biết cậu mới hơn hai mươi tuổi, trẻ thật sự, bố của Hinh Hinh lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi: “Làm sao có thể? Thủ pháp của cậu trông còn điêu luyện hơn cả thợ nướng mười mấy hai mươi năm, chẳng lẽ cậu học nướng đồ từ trong bụng mẹ à!”

Phải biết rằng khi ông hơn hai mươi tuổi vẫn còn đang theo sư phụ học nghề, lúc đó việc vặt gì cũng phải làm, mỗi ngày xiên thịt đến mức tay muốn gãy lìa, cuối cùng đến hơn ba mươi tuổi mới học được nghề để tự đi bày hàng, mãi đến bốn mươi tuổi mới mở được tiệm đồ nướng.

Mộc Thiêm không hiểu sao ông ta lại kích động thế, ngẩng đầu nhìn ông ta hai cái rồi lại tiếp tục nướng đồ.

“Thơm quá đi mất...”

Vì nhà mở tiệm đồ nướng nên bình thường Hinh Hinh đi chơi với bạn, nghe bạn rủ đi ăn đồ nướng là lắc đầu ngay. Hôm nay đúng là hiếm khi lại nảy sinh hứng thú với món này. Cô bé nhìn từng món trên bếp đều trông đặc biệt hấp dẫn, thậm chí có chút lấp lánh, vừa cảm thán vừa cầm điện thoại lên chụp, chụp xong chia sẻ cho bạn thân, bảo rằng đã tìm được một quầy đồ nướng lần sau có thể cùng nhau đi ăn.

“Đồ nướng nhà này trông tuyệt thật đấy, thậm chí có chút giống món ăn phát sáng trong anime ẩm thực ấy, tớ nếm thử hộ các cậu trước, lần sau chúng mình cùng đi.”

Bố của Hinh Hinh nghe con gái khen đồ nướng nhà người ta thơm đã đành, còn gửi tin nhắn thoại giới thiệu cho bạn bè, cảm thấy trong lòng lạnh lẽo như tờ.


">