[Ai định đi thành phố Q không, có thể tiện đường qua đón tôi đi cùng không? Tôi cảm thấy đi sau dịp Quốc tế Lao động là chuẩn nhất, sẽ không phải xếp hàng đông như thế này.]
[Cho tôi đi với, tôi cũng muốn nếm thử xem món đồ nướng được streamer khen nức nở là “trên đời có một, dưới đất không hai” này rốt cuộc có vị gì.]
Mộc Thiêm vẫn đang kỳ vọng rằng qua đợt Quốc tế Lao động sẽ được nhẹ nhõm hơn một chút, kết quả là vào lúc cậu không hề hay biết, rất nhiều cư dân mạng tỉnh khác đã bị cám dỗ đến mức muốn tới đây ăn đồ nướng ngay sau kỳ nghỉ lễ.
Tất nhiên, việc cậu không biết có lẽ cũng là chuyện tốt, ít nhất còn có chút hy vọng để mong chờ, nếu không mà để cậu biết hết Quốc tế Lao động vẫn phải tiếp tục nướng, nướng và nướng, thì e là cậu sẽ muốn đình công nghỉ việc ngay lập tức.
Kết thúc buổi bán hàng ngày hôm đó, Mộc Thiêm lái chiếc xe chậm rãi hướng về phía nhà. Nghĩ đến ngày mai lượng khách chắc chắn sẽ giảm đi nhiều, tâm trạng cậu vô thức thả lỏng, thậm chí còn khẽ ngâm nga một điệu hát.
Hôm nay cậu làm việc theo kiểu khá buông xuôi, đối với những lời bắt chuyện của du khách, cậu chỉ trả lời ngắn gọn nhất có thể, nên cổ họng không bị quá tải như hai ngày trước. Lúc này tự vui vẻ một mình, điệu nhạc cậu ngân nga nghe khá là êm tai.
Mộc Thiêm vừa hát vừa về đến nhà, cảm thấy không đói lắm nên không ăn thêm gì nữa mà tắm rửa xong liền lên giường đi ngủ ngay.
Vào những ngày không nghỉ ngơi, dù tối hôm trước ngủ muộn thế nào thì sáng hôm sau cậu vẫn sẽ thức dậy trước bảy giờ. Phần lớn thời gian cậu đều tự nấu bữa sáng, nhưng trong dịp Quốc tế Lao động khá mệt mỏi nên cậu cũng muốn lười một chút, vì vậy hôm nay cậu vẫn ra ngoài mua đồ ăn sáng.
Thời tiết tháng Năm không nóng không lạnh, Mộc Thiêm mặc một chiếc áo hoodie trắng đi thẳng tới tiệm ăn sáng quen thuộc để mua đồ.
“Cháu bây giờ nổi tiếng trên mạng thật rồi đấy, chú lướt thấy bao nhiêu video về cháu luôn.” Ông chủ tiệm ăn sáng không lạ gì cậu, thấy cậu tới liền cười nói.
Gần đây thành phố Q đang có chút sức nóng trên mạng, mà khởi nguồn của sức nóng đó chính là quầy Thi Mới Nướng. Cùng với việc du khách thi nhau chia sẻ video ăn đồ nướng và dùng đủ mọi lời hoa mỹ khen ngợi tay nghề của ông chủ, Mộc Thiêm cũng coi như đã có chút danh tiếng trên mạng xã hội.
Thời đại ngày nay, từ già đến trẻ ai nấy đều thích lướt video ngắn lúc rảnh rỗi. Cư dân xung quanh lướt thấy người mình quen biết trên mạng thì ít nhiều cũng thấy lạ lẫm và thú vị.
Ông chủ tiệm ăn sáng thì còn đỡ, chỉ tùy tiện trêu đùa cậu vài câu, bảo cậu giờ đã là người nổi tiếng. Nhưng có một vị khách cũng đang ăn sáng ở đó lại có phần thiếu chừng mực, nói mình cũng sống ở khu tập thể Hướng Dương và hỏi Mộc Thiêm liệu có thể cho người hàng xóm này nếm thử xem đồ nướng ngon đến mức nào không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mộc Thiêm coi như không nghe thấy, nhận lấy bữa sáng rồi trực tiếp quay lưng rời đi.
Sau khi cậu đi, vị khách trung niên vừa nói chuyện có lẽ thấy mất mặt, đen mặt đứng đó lầm bầm c.h.ử.i bới.
Ông chủ tiệm ăn sáng nghe thấy ông ta vừa phàn nàn vừa c.h.ử.i, quay lưng lại thầm đảo mắt một cái, nghĩ bụng ông ta nói ra được lời không biết xấu hổ như thế, còn trách người ta không thèm đếm xỉa đến mình, đúng là có bệnh.
Mộc Thiêm xách bữa sáng về đến dưới tầng, chưa kịp bước vào lối lên cầu thang đã bị ai đó gọi lại. Cậu thắc mắc quay đầu thì bắt gặp một khuôn mặt trông hơi quen. Đối phương chắc là cư dân trong khu, nhưng cậu không có ấn tượng sâu sắc, không nhớ rõ là ở tòa nào.
“Tôi ở tòa số Năm, qua đây là muốn hỏi cậu chút chuyện…”
Mộc Thiêm không có ấn tượng với người ta, nhưng người ta đã để ý cậu từ lâu. Hôm nay người này tìm cậu chẳng phải chuyện gì tốt đẹp, mà là hỏi cậu có dạy nghề nướng đồ không.
Trước đây gã lười ở tầng trên từng có lần hả hê nói rằng trong khu có người học theo cậu bày hàng bán đồ nướng, rõ ràng người đó chính là người ở tòa số Năm trước mặt này. Đối phương mở quầy đồ nướng bán được một thời gian, ngày nào cũng có khách, nếu làm ăn t.ử tế thì cũng kiếm được tiền.
Nhưng lòng người thường không biết đủ. Ban đầu có lẽ chỉ nghĩ kiếm được tiền là tốt rồi, sau khi kiếm được tiền lại bắt đầu muốn kiếm nhiều hơn nữa. Tay nghề nướng đồ của ông ta là bỏ ra vài trăm tệ đi học của người khác, trình độ chỉ ở mức bình thường, hằng ngày phải dựa vào việc lấy số lượng bù lợi nhuận mới kiếm được tiền.
Truyện của -Gió-
So sánh với giá cả đồ nướng nhà Mộc Thiêm, lại thấy cậu ngày nào cũng đông khách đến mức làm không xuể, gia đình tòa số Năm này ghen tị đến đỏ cả mắt. Đặc biệt là trong dịp Quốc tế Lao động, thấy nhà cậu không chỉ kinh doanh trực tiếp tốt mà trên mạng còn nổi tiếng khắp cả nước, nên nảy sinh ý định học nghề.
Việc kinh doanh của Mộc Thiêm tốt như vậy, vừa có sự nỗ lực của bản thân cậu, đồng thời cũng không thể thiếu sự giúp đỡ của hệ thống. Nếu không có những người thầy do hệ thống cung cấp, cũng như sự chênh lệch thời gian giữa không gian hệ thống và thực tế, cậu căn bản không thể học được tay nghề nướng đồ đỉnh cao như vậy. Đồng thời, đồ nướng nhà cậu được thực khách yêu thích, nguồn nguyên liệu do hệ thống cung cấp cũng chiếm một phần nguyên nhân không nhỏ.
Tất nhiên, ngay cả khi không có những nỗi lo trên, cậu cũng chẳng rảnh hơi mà tự dưng đi dạy nghề cho hàng xóm.
Sau khi Mộc Thiêm từ chối, đối phương vẫn không từ bỏ ý định, còn tỏ ý sẵn sàng bỏ ra năm nghìn tệ làm học phí.
“Tôi không biết dạy người khác.”
Mộc Thiêm biết rõ chỉ cần mình từ chối thì dù lấy lý do gì đối phương cũng sẽ không vừa lòng, nên cậu chỉ nói bừa một câu rồi rảo bước nhanh về nhà.