Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 205



“Mai về thì kịp đấy, nhưng đợi ông lái xe về đến nhà chắc cũng tối muộn rồi, ngày hôm sau lại phải đi làm, ông chịu nổi không?”

Hai người vừa là bạn vừa là đồng nghiệp, tranh thủ kỳ nghỉ Quốc tế Lao động đi du lịch bằng ô tô. Ban đầu kế hoạch là ăn xong đồ nướng thì lái xe về nhà, không ngờ bữa đồ nướng này lại khó ăn đến vậy.

Truyện của -Gió-

Nếu không đến quầy đồ nướng này, có lẽ họ đã bỏ cuộc về nhà luôn rồi. Nhưng người đã đến đây, ngửi mùi thơm chảy nước miếng này mà không ăn rồi về thì thật sự không cam tâm.

Nam Nam nhìn quanh một lượt, có lẽ cảm thấy hai người này trông hiền lành nên thử tiến lên hỏi thăm. Và khi đối phương hỏi cô bé muốn bao nhiêu tiền, cô bé đã rất thông minh hỏi ngược lại đối phương có thể trả bao nhiêu.

“Một... 200 tệ được không?” Chàng trai mặc áo sơ mi trắng ban đầu định nói 100, nhưng nhìn thấy ánh mắt mong chờ của cô bé, nghĩ lại mình cũng chẳng thiếu một hai trăm tệ này, mà đối phương có lẽ đang rất cần tiền, thế là anh ta đổi ý.

Nam Nam không ngờ cái số trong tay mình lại đáng giá nhiều tiền thế. Vốn dĩ cô bé nghĩ bán được 100 tệ là khá lắm rồi, thấy có người sẵn sàng trả 200, cô bé liền đưa thẻ gọi số cho họ ngay, đồng thời bảo đối phương phải dùng điện thoại của mình để giải đề.

“Vậy làm phiền cháu xếp hàng cùng bọn chú nhé.”

Hai chàng trai tính tình đều rất tốt, đặc biệt là người ban đầu còn đang phân vân nên về nhà ngay hay ở lại thêm một ngày, giờ không cần phải đắn đo nữa, tâm trạng họ càng thêm vui vẻ.

Khu đất trống gần cổng Đại học Q này, nhờ việc quầy Thi Mới Nướng thu hút lượng lớn du khách mà rất nhiều người bán hàng rong khác cũng ngửi thấy mùi tiền, chạy đến bày bán đủ thứ đồ bên cạnh. Không ít du khách đang chờ đồ nướng còn tranh thủ đi dạo mua sắm.

Ông nội Nam Nam nhặt một vòng quanh đó, nghĩ cháu gái ra ngoài lâu có lẽ sẽ khát, thấy rất nhiều cô gái trẻ đang mua trà sữa uống nên bèn móc ra một nắm tiền lẻ đi mua cho cháu gái một cốc.

Một cô gái cũng đang định mua trà sữa liếc thấy ông, bèn hỏi: “Ông ơi ông định mua trà sữa ạ?”

“Đúng thế, món nào ngon hơn cháu? Ông muốn mua một cốc cho cháu gái.”

“Món dưa hấu trân châu này ngon lắm ạ. Đúng lúc quán đang có khuyến mãi mua ly thứ hai giảm nửa giá, nếu ông mua thì có thể ghép đơn với cháu, chỉ cần trả một nửa tiền thôi.”

“Một nửa thì bao nhiêu tiền hả cháu?” Ông nội Nam Nam đưa nắm tiền lẻ trên tay cho cô gái.

Cô gái thấy cái bao tải đựng chai lọ bên cạnh ông, nghĩ bụng cả bao to thế này bán chưa chắc được mấy tệ, bèn chỉ lấy tượng trưng một tệ từ tay ông.

“Chỉ một tệ thôi à?” Ông nội Nam Nam không tin.

Ông tuy già nhưng không lú, chưa mua trà sữa bao giờ nhưng cũng từng thấy người ta uống, ít nhiều cũng biết trà sữa không hề rẻ.

“Trà sữa quán này không đắt đâu ông, cộng thêm đang khuyến mãi, với cả cháu còn có phiếu giảm giá nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô gái tìm đủ mọi lý do, cộng thêm nhân viên cửa hàng trà sữa cũng giúp phối hợp nên cuối cùng đã bán được cốc trà sữa cho cụ với giá một tệ.

Ông nội Nam Nam cầm cốc trà sữa trên tay, dù tiết kiệm như ông, thấy cốc trà sữa to thế mà bên trong có dưa hấu, có sữa, lại đựng trong chiếc cốc lớn thế kia, cũng cảm thấy một tệ mua là quá hời.

Ông cảm ơn cô gái rồi cầm trà sữa đi tìm cháu gái, rất nhanh đã thấy Nam Nam trước quầy đồ nướng.

“Nam Nam, lại đây, uống trà sữa này.”

“Ông ơi trà sữa ông lấy ở đâu ra thế?” Phản ứng đầu tiên của Nam Nam là món trà sữa này rất đắt.

“Ông vừa mua ở bên cạnh...”

Nam Nam nghe xong đoán ngay người ta chắc chắn đã bớt tiền cho ông nội rồi, nhưng nghe giọng ông vui vẻ nên cô bé cũng không vạch trần, mà vui vẻ uống trà sữa.

“Ông nếm thử đi, bên trong có nhiều dưa hấu lắm, ngon cực.”

“Ông không uống đâu, ông không thích đồ ngọt.”

Ông nội xua tay, cũng không hỏi số bán được bao nhiêu tiền, nói xong liền quay người tiếp tục đi tìm đồ ve chai gần đó.

Đợi ông đi khuất, hai chàng trai mua số nhìn nhau, nhân lúc cô bé cúi đầu tập trung uống trà sữa thì thì thầm: “Hay cho con bé thêm chút tiền nữa đi?”

“Nhỡ nó nghĩ mình bố thí thì sao, làm tổn thương lòng tự trọng của nó mất.”

“Cứ bảo là phí thêm vì nó đã dành thời gian chờ xếp hàng cùng bọn mình.”

“Lý do này được đấy...”

Điều kiện gia đình hai người này đều rất tốt, vừa tốt nghiệp đi làm thì người nhà đã chuẩn bị sẵn xe và nhà. Vì không thiếu tiền tiêu nên gặp những trường hợp thế này, tay họ phóng khoáng cực kỳ.

Họ bàn bạc xong không lâu, cuối cùng cũng xếp hàng đến vị trí đầu tiên. Khi thấy trước khi gọi món đúng là phải giải đề, họ không hề phản đối như vài vị khách khác mà còn cảm thấy rất thú vị.

“Đề này hơi khó à nha!” Chàng trai mặc áo sơ mi trắng không phải là không biết làm, chủ yếu là cảm thán ông chủ này lại dám chơi thật chứ không phải chọn mấy đề đơn giản qua loa. Từ đó có thể thấy sự tự tin vào tay nghề của ông chủ.

Nam Nam nghe anh ta nói vậy lại tưởng anh ta không biết làm, liền vươn cổ nhìn vào màn hình, muốn xem thử có giúp được gì không. Kết quả phát hiện mình căn bản là không biết làm.

Cô bé học ở trường thành tích rất tốt, nhưng thành tích tốt đến mấy thì vẫn chỉ là học sinh tiểu học, sao có thể làm được đề của cấp ba.


">