Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 203



Người ông cảm thấy đợi đến khi con bé trưởng thành, e là mình đã già đến mức răng chẳng còn để gặm móng giò nữa, nhưng cháu gái có hiếu như vậy, ông tự nhiên không thể nói lời mất hứng đó, mà mỉm cười gật đầu bảo sau này sẽ chờ để hưởng phúc của con bé.

“Sau này cháu nhất định phải để ông hưởng phúc, mua cho ông ba cái móng giò nướng, ăn một cái, nhìn một cái, còn một cái thì vứt đi.”

Ông nội vội vàng lắc đầu: “Ây, vứt đi thì lãng phí quá, không được phung phí đồ ăn.”

“Vậy thì ăn một cái, nhìn hai cái ạ.”

Nam Nam nói xong, chợt nghĩ đến việc đợi mình trưởng thành còn lâu lắm, mà trước mắt đã có cơ hội kiếm tiền, thế là cô bé nói: “Ông nội, bài tập của cháu làm xong hết rồi, ngày mai cháu đi cùng ông nhé.”

Cô bé cảm thấy ông nội vẫn còn quá ngại ngùng, nếu đổi lại là cô bé, vì cái số đó có thể đổi ra tiền, đương nhiên là càng bán được nhiều càng tốt. Chi phí thời gian cũng là chi phí, họ bỏ thời gian ra để giành số, người ta bỏ tiền ra mua, vốn dĩ là chuyện thuận mua vừa bán.

Ông nội tưởng cô bé vẫn chưa ăn đã thèm đồ nướng, trong lòng có chút áy náy vì không thể mang lại cuộc sống tốt hơn cho cháu gái, nghĩ bụng nếu ngày mai có thể lấy số đổi thêm chút đồ nướng cho con bé ăn cũng tốt, nên đã trực tiếp đồng ý.

Ngày hôm sau, hai ông cháu không có việc gì, ăn cơm trưa xong là đi thẳng đến phía Đại học Q.

Vốn dĩ ông nội thấy không cần đi sớm thế, dù sao hôm qua hơn hai giờ ông tới vẫn giành được số, nhưng Nam Nam cảm thấy cái số đó đã đắt hàng đến mức có người sẵn sàng bỏ tiền mua thì chắc chắn càng đi sớm càng tốt.

Thực tế chứng minh, bộ não trẻ trung lúc nào cũng nhạy bén hơn, Nam Nam nghĩ rất đúng. Khi cô bé và ông nội đến cổng Đại học Q, đã thấy ở đó có rất nhiều người.

Học sinh lớp năm đã có thể sử dụng điện thoại thành thạo, trước khi đi cô bé đã hỏi rõ cách lấy số như thế nào. Thấy ông nội đang bận nhặt vỏ chai gần đó, cô bé tự mình cầm điện thoại vào xếp hàng.

Khu tập thể Hướng Dương.

Truyện của -Gió-

Mộc Thiêm vẫn còn ở nhà, nhưng cậu đã thông qua video do các sinh viên chia sẻ trong nhóm đồ nướng mà thấy được cảnh tượng mọi người xếp hàng sớm trước cổng trường.

[Thủy Mộc: ...]

[Thủy Mộc: Mọi người không ăn cơm trưa sao?]

[Ha ha ha ha, ông chủ giờ cảm thấy thế nào? Có phải đang rất hoảng loạn không?]

[Không hiểu sao bạn còn cười nổi, nghĩ đến món sụn nướng mới của nhà ông chủ mà tôi vẫn chưa được ăn, tóm lại là tôi không cười nổi đâu.]

[Á á á! Lần đầu tiên thấy nghỉ lễ cũng chẳng tốt đẹp gì, ngày mai là ngày nghỉ cuối cùng rồi, du khách chắc đều về nhà hết rồi nhỉ? Ngày mai tôi có được ăn sụn nướng không đây?]

[Ông chủ, sụn nướng vị thế nào? Có ngon không?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Thủy Mộc: Sụn nướng dùng sụn heo tươi, nướng xong lớp vỏ hơi cháy cạnh. Vì tổng thể là sụn kèm thịt nên ăn không hề ngấy, vị tươi ngon giòn cay, ai thích ăn sụn chắc chắn sẽ thích.]

[Nghe thôi mà nước miếng đã ứa ra rồi, hu hu hu, tôi không muốn nhường du khách nữa, muốn đi xếp hàng ăn đồ nướng quá.]

[Chỉ cần cậu không chê thời gian xếp hàng dài thì cứ đi thôi, dù sao tôi cũng không đấu lại đám du khách đó đâu.]

[Muốn ăn sụn nướng, muốn ăn sườn cừu nướng, muốn ăn bắp...]

Mộc Thiêm thấy mọi người trong nhóm đều bị mình làm cho thèm thuồng, liền trực tiếp thoát khỏi nhóm đồ nướng.

Nhưng cho dù đã thoát nhóm, trong đầu cậu vẫn tràn ngập những đoạn video vừa xem được. Nghĩ đến việc mới giữa trưa đã có bao nhiêu người chờ đợi, cậu không dám tưởng tượng khi mình lái xe tới sẽ là cảnh tượng náo nhiệt đến nhường nào.

Có một khoảnh khắc, cậu thậm chí còn không muốn ra bày hàng nữa, hoặc không muốn bày hàng ở cổng Đại học Q.

Tất nhiên, bảo cậu thực sự cho bấy nhiêu người leo cây thì cậu không có gan đó. Thậm chí trước sự réo gọi dồn dập của vài du khách trong nhóm, cậu còn đi bày hàng sớm hơn một tiếng.

Chẳng còn cách nào khác, nếu không biết có nhiều người chờ đợi thì thôi, đằng này biết có người chờ từ tận trưa, cậu rốt cuộc vẫn là người dễ mủi lòng.

“Ông chủ tới rồi!”

Khi xe của Mộc Thiêm từ từ tiến về phía cổng Đại học Q, những du khách đang chờ sẵn lập tức trở nên xốn xang. Nếu không nhờ có các tình nguyện viên duy trì trật tự bên cạnh từ ngày thứ hai của kỳ nghỉ, e là đã xảy ra cảnh chen lấn hỗn loạn rồi.

Thấy vị trí đỗ xe cũ đã chật kín người, Mộc Thiêm đành phải tấp xe vào lề một lát. Cậu vừa nhóm lửa than, vừa nhìn đám đông bên ngoài tranh nhau lấy số.

“Mọi người đừng chen lấn, cẩn thận một chút.” Cậu lên tiếng nhắc nhở một câu, rồi bắt đầu xếp trước nguyên liệu lên bếp nướng, gương mặt hiện rõ vẻ bình thản, vô ưu vô lo như người đã đắc đạo.

“Ông chủ, sao anh lại mang cái vẻ mặt này? Không vui khi thấy chúng tôi sao?” Vị khách giành được vị trí đầu tiên sau khi gọi món xong không có việc gì làm, bèn lên tiếng hỏi một câu rõ rành rành.

Mộc Thiêm cúi đầu nhìn thực đơn anh ta vừa gọi, nói: “Anh thích ăn cay à? Thế để tôi cho thêm nhiều ớt nhé.”

Vị khách vốn không ăn được cay nhiều, chỉ gọi vị cay nhẹ, liền vội vàng xua tay: “Đừng đừng đừng, cay nhẹ là được rồi. Ông chủ anh mau nướng đi, tôi không làm phiền anh nữa.”

Mộc Thiêm nghe vậy thu hồi tầm mắt, cúi đầu tập trung phết dầu lên nguyên liệu, rồi lần lượt lật mặt từng xiên theo độ lửa của mỗi loại.

Khi thịt bắt đầu tiết mỡ, khoảnh khắc giọt dầu rơi xuống than củi tỏa ra một mùi hương rất đặc biệt. Đợi đến khi nguyên liệu hơi cháy cạnh, mùi thơm bốc ra từ bếp nướng lập tức tăng thêm một bậc. Tất nhiên, thơm nhất vẫn là lúc rắc gia vị xuống, hương vị đó thực sự có thể khiến người ta thèm đến phát điên.

Những vị khách ở cuối hàng còn có tâm trí tán gẫu, còn những người đứng hàng đầu ngửi thấy mùi hương nức mũi, nhìn bếp nướng đầy đủ sắc hương vị thì chẳng còn bụng dạ nào mà nói chuyện, tất cả đều dán mắt vào quá trình cậu làm đồ nướng.


">