Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 189



[Oa, đông thật đấy, quá phóng đại rồi!]

[Thật sự ngon đến thế sao? Cứ cảm giác như là ông chủ thuê người đến làm chim mồi ấy, dù sao ngon đến mấy cũng chỉ là đồ nướng thôi mà, có phải thứ gì quý hiếm đâu, tóm lại là tôi thì tôi không bao giờ đi xếp hàng trước thế này.]

[Quán mạng là thế đấy, toàn do marketing mà ra thôi, tạo cảm giác như rất đắt hàng, thực tế chắc chỉ ngon hơn đồ nướng bình thường một chút xíu.]

[Không biết thì đừng nói bừa được không, dân địa phương khẳng định đồ nướng nhà anh ấy cực kỳ ngon. Khoảng cách giữa các quán khác và nhà anh ấy không chỉ ở hương vị mà còn ở vấn đề vệ sinh và độ tươi của nguyên liệu. Tôi dám khẳng định hương vị nhà anh ấy là đỉnh của ch.óp trong giới đồ nướng, độ tươi của nguyên liệu cũng chẳng mấy quán dám so bì đâu. Quan trọng nhất là thái độ của ông chủ với đồ nướng rất nghiêm túc, chưa bao giờ làm qua loa đại khái.]

[Vẫn còn nói không phải marketing à, hễ ai chê nhà này không tốt là lập tức có người nhảy vào phản bác, đúng chuẩn là có thủy quân mà.]

[Ngán thật sự, nếu ông chủ có tiền thì đã đi mua mặt bằng mở tiệm rồi, rảnh đâu mà đi thuê thủy quân? Bạn không tin thì thôi, dân địa phương bọn tôi đây còn đang ăn không đủ mỗi ngày đây này, tốt nhất là các bạn đừng có đến mà giành với bọn tôi.]

Nữ streamer thấy trong phòng livestream bắt đầu cãi vã, vội vàng lên tiếng: “Tôi đã tìm hiểu trước khi đến đây rồi, nghe nói quầy này bốn giờ chiều mới dọn hàng, giờ đã gần ba giờ rồi, đợi thêm chút nữa là ông chủ đến. Liệu có thực sự ngon hay không, lát nữa sẽ rõ ngay thôi.”

Vì quầy đồ nướng vẫn chưa đến, nữ streamer quay ống kính ra xung quanh để cho các fan thấy sự náo nhiệt ở khu vực này.

Trước đó còn có fan đồn đoán là ông chủ tự thuê người đến xếp hàng để tạo không khí đông đúc, nhưng khi dòng người ngày càng đông, nhìn đã thấy xếp thành một con rồng dài dằng dặc, những người vừa nãy còn nghi ngờ lập tức im bặt. Bởi vì ai có não cũng biết rằng thuê người xếp hàng là phải tốn tiền. Bạn có thể nghi ngờ người ta thuê mười mấy người, nhưng đây chỉ là một quầy đồ nướng vỉa hè, bảo ông chủ chịu chi tiền thuê tận năm sáu chục người đến xếp hàng thì trừ khi ông chủ bị chập mạch.

“May mà tôi đến sớm, chứ nhìn cái hàng dài thế kia là tôi thấy nhức đầu rồi.” Nữ streamer cảm thấy thật may mắn.

Ban đầu những vị khách đến trước đứng khá lộn xộn, nhưng thấy người phía sau ngày càng đông, những người đứng đầu bắt đầu cố ý đứng ngay ngắn lại để tránh những người đến sau có cơ hội chen ngang.

Bình thường quầy của Mộc Thiêm kinh doanh cũng rất tốt, nhưng khách hàng thường rải rác kéo đến, những người đến chờ trước đa phần là sinh viên trong trường không có tiết học. Thực sự chưa bao giờ có cảnh tượng như hôm nay: xe của cậu còn chưa tới mà khách hàng đã xếp thành hàng dài tại bãi đất trống. Thậm chí vì quá đông người, bảo vệ của trường cũng bị thu hút chạy ra xem.

Đến khi Mộc Thiêm cuối cùng cũng lái xe tới, từ xa cậu đã thấy cổng trường Đại học Q có rất đông người. Phản ứng đầu tiên của cậu là tưởng trường tổ chức hoạt động gì đó, mãi đến khi lái lại gần mới nhìn rõ là họ đang xếp hàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng lẽ là nhắm vào mình sao?

Mộc Thiêm thấy đông người như vậy không hề cảm thấy vui mừng, trái lại tim cậu còn hẫng một nhịp. Rõ ràng là cậu đã lờ mờ cảm nhận được, dịp Quốc tế Lao động năm nay dường như còn khoa trương hơn cả kỳ Quốc Khánh năm ngoái.

Cuối cùng cũng thấy cậu tới, các du khách đã chờ đợi từ lâu vô cùng phấn khích, vô thức muốn lấn lên phía trước. May mà có bảo vệ trường ở bên cạnh duy trì trật tự, cộng thêm trong hàng có không ít khách quen địa phương, nên không xảy ra sự hỗn loạn nào.

“Ông chủ, đề nhà anh có khó không? Khách tỉnh khác có được miễn giải đề không ạ?”

“Ông chủ, nghe nói nhà anh giới hạn số lượng mua? Tôi từ thành phố H tới, khó khăn lắm mới đến được một chuyến, có thể cho tôi mua nhiều thêm một chút không?”

Trái tim đang treo lơ lửng của Mộc Thiêm cuối cùng cũng c.h.ế.t hẳn. Cậu đeo khẩu trang t.ử tế rồi bắt đầu nhóm than, đồng thời không quên trả lời: “Thành thật xin lỗi, đặt món đều phải giải đề, mỗi lần chỉ được gọi mười phần đồ nướng thôi.”

Giải đề là quy định cứng của hệ thống, cậu chắc chắn không thể nới lỏng. Còn về giới hạn số lượng, thấy đông người xếp hàng như vậy, cậu chỉ hận không thể đổi giới hạn từ mười xuống năm để tránh việc người đứng sau không mua được lại hối thúc cậu tăng thêm nguyên liệu, làm sao có chuyện đồng ý cho người ta mua nhiều hơn.

“Ông chủ, xem ra hôm nay anh có việc để làm rồi đấy.” Người xếp hàng đầu tiên là khách quen, vừa cầm máy tính bảng giải đề vừa cười trêu chọc.

Mấy vị khách quen đầu tiên này đều là sinh viên trường Q. Ban đầu họ không định ra cổng chờ sớm, nhưng đúng lúc đi bên ngoài về thấy quá nhiều du khách, hỏi thăm mới biết tất cả đều nhắm vào đồ nướng, thế là họ quyết định xếp hàng luôn, nếu không sợ là lát nữa ông chủ ra thì họ xếp hàng cũng chẳng được ăn.

Cũng chính nhờ có các khách quen dẫn đầu nên du khách mới biết mà xếp hàng theo phía sau, nếu không họ chẳng biết bình thường quầy đồ nướng đặt ở vị trí nào, đợi đến khi xe tới mà ùa vào cùng lúc thì chắc làm Mộc Thiêm sợ khiếp vía mất.

Truyện của -Gió-

“Đông người quá…”

Mộc Thiêm nghe thấy tiếng của Khang Khang, liền quay đầu bảo: “Hay là anh cứ đi tìm Đậu Đậu chơi trước đi?”

Không trách Khang Khang lại cảm thán đông người, chủ yếu là vì trước đây trước quầy đồ nướng cùng một lúc cao nhất cũng chỉ vài chục người tụ tập. Nhưng hiện tại, cảm giác có đến hàng trăm người đang xếp hàng, nhìn ra xa đúng là náo nhiệt không thể náo nhiệt hơn.

Chính vì quá đông người, Mộc Thiêm sợ mình không để mắt được đến Khang Khang, cộng thêm du khách không hiểu rõ tình trạng của Khang Khang như khách quen, cậu lo lắng sẽ có người nhìn anh bằng ánh mắt kỳ thị, nên mới bảo anh đi tìm bạn chơi.


">