Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi

Chương 82: Tra nam dùng tiền bịt miệng? Đụng trúng biên kịch vàng rồi!



Trong sự mong chờ của mọi người, Liễu Lả Lướt bước vào phòng bệnh.

Cô ta đã thay một chiếc áo thun trắng.

—— Đây là đồng phục mà tổ chương trình phát hôm qua khi chơi trò trốn tìm định vị WeChat, mái tóc dài gợn sóng cũng được b.úi gọn lên đỉnh đầu.

Thoạt nhìn qua, có chút giống phong cách của Tần Vãn Ngâm.

Vừa bước vào, cô ta liền ân cần đi tới trước giường bệnh.

Giọng điệu kích động nói: "Anh tỉnh rồi, thật tốt quá. Lúc ấy ở nơi hoang dã không có dụng cụ chuyên nghiệp, vết thương ở cẳng chân anh đừng để dính nước, nếu không sẽ để lại sẹo đấy."

Tống Mân: "Cô là?"

Vương đạo diễn nhanh nhảu: "Đây là ân nhân cứu mạng của cậu, Liễu Lả Lướt."

Tống Mân nhíu mày, nhìn chằm chằm vào mặt Liễu Lả Lướt: "Là cô giúp tôi hút nọc độc, còn giúp tôi băng bó?"

Liễu Lả Lướt gật đầu, vẻ mặt thánh thiện: "Chuyện qua rồi, anh có thể dưỡng thương cho tốt là được."

Tống Mân hít sâu một hơi: "Tôi bị rắn c.ắ.n vào chân, chứ không phải bị ưng mổ vào mắt. Ai cứu tôi, tôi tự biết rõ."

"Sao có thể chứ!" Vương đạo diễn vội vàng hòa giải, "Vị tiên sinh này, có thể lúc ấy cậu không tỉnh táo lắm. Lả Lướt chính là người cứu cậu, là cô ấy đã thông báo cho chúng tôi đầu tiên."

Tống Mân kiên quyết: "Cảm ơn các người đã đưa tôi đến bệnh viện, nhưng người giúp tôi hút nọc độc ở vết thương, xác thực không phải là cô ta."

[Tên đàn ông này bị bệnh à!]

[Nếu tôi là Lả Lướt, tôi thà cứu một khúc gỗ còn hơn!]

[Sao tôi cảm thấy người đàn ông này nhìn quen quen nhỉ...]

[Còn tưởng là kịch bản nữ chính 'Thiên kim thật toàn năng vả mặt đoàn sủng bạch nguyệt quang giả', nữ phụ mạo danh nhận công lao cứu nam phụ, cốt truyện đã đủ thái quá rồi, không ngờ cái này còn kỳ quái hơn! Ân nhân cứu mạng sờ sờ ngay trước mắt, thế mà hắn lại bảo không phải???]

Đúng lúc này, Tần Vãn Ngâm và Kỳ Hành đi tới.

Tần Vãn Ngâm mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, tóc tùy ý b.úi thấp sau đầu, có chút lộn xộn, nhưng không giấu được vẻ xinh đẹp nùng diễm.

Ánh mắt Tống Mân quét qua, lập tức nhận ra cô.

Nga

Hắn kích động xuống giường, cúi gập người trước Tần Vãn Ngâm một cái thật sâu: "Cảm ơn cô đã cứu tôi."

Vương đạo diễn: "?"

Các khách mời: "?"

Khán giả: "?"

[Tình huống gì đây?]

[Cái tên ngốc này, hắn nhận nhầm người rồi!]

[Có hay không một loại khả năng, người cứu người đàn ông này chính là Tần Vãn Ngâm!]

[Vãi chưởng! Đây chẳng phải là chân tướng vì sao tên bắt cóc bắt Liễu Lả Lướt chưa đủ, còn bắt thêm Tần Vãn Ngâm sao! Bởi vì Tần Vãn Ngâm mới là người biết y thuật!]

[Trí tưởng tượng của mấy người phong phú thật đấy, sao không đi viết kịch bản phim m.á.u ch.ó luôn đi?]

Kỳ Hành nhíu mày.

Xem ra Lả Lướt nói không sai, người đàn ông này quả nhiên là đã nhận tiền của Tần Vãn Ngâm.

Hắn lạnh giọng nói: "Vị tiên sinh này, nếu anh thiếu tiền tôi có thể cho anh, nhưng vì tiền mà cố ý nhận vơ người khác làm ân nhân cứu mạng, thật sự quá khiến người ta thất vọng."

Kỳ Hành chỉ vào Tần Vãn Ngâm, nói với Tống Mân:

"Cô ta cho anh bao nhiêu tiền, tôi cho anh gấp mười lần. Tôi chỉ cần anh nói một câu sự thật trước ống kính, chứ không phải là những lời dối trá hết bài này đến bài khác."

Tống Mân tức đến mức muốn bốc khói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người này thật sự không có chút giáo dưỡng nào!

Tống Mân hắn trước nay coi tiền tài như cỏ rác, tiền quyên góp từ thiện cũng lên đến hàng chục triệu, cần gì vì chút tiền lẻ mà nhận sai ân nhân cứu mạng!

Quả thực quá vô lý!

Máy đo nhịp tim phát ra tiếng kêu inh ỏi, Tống Mân bị những lời này chọc tức đến mức tối sầm mặt mũi.

"Lão Tống!"

Ngoài cửa, Trịnh đạo diễn lao vào.

Vừa rồi ông đứng ở cửa, đã nghe thấy tất cả.

Ông lạnh lùng nhìn về phía Kỳ Hành.

"Tống Mân là biên kịch vàng, tác phẩm đạt điểm Douban trên 8.5 hắn chiếm tận bốn bộ. Biết bao nhiêu người cầu cạnh kịch bản của hắn, đó thật sự là kịch bản 'một chữ ngàn vàng', sao có thể vì thiếu tiền mà cố ý diễn kịch? Tiểu Kỳ tổng, cậu thay vì nghi ngờ người khác, chi bằng quản cho tốt nghệ sĩ của cậu đi."

Nói xong, ông nhìn về phía Liễu Lả Lướt với ánh mắt đầy ẩn ý.

Trịnh Tây xuất hiện ở cửa phòng bệnh 309 không phải là trùng hợp.

Ông đến thành phố G chính là để thăm bạn tốt của mình, biên kịch Tống Mân.

Theo sự xuất hiện của Trịnh Tây, cục diện trong phòng bệnh nháy mắt đảo chiều.

Kỳ Hành cứng đờ tại chỗ.

Sắc mặt Liễu Lả Lướt khó coi cực điểm.

Các khách mời khác nghe tin chạy tới cũng đều mang sắc mặt khác nhau, nhưng ai cũng không dám mở miệng nói chuyện.

Chỉ có Vương đạo diễn kích động đến vỡ giọng vịt đực: "Trịnh đạo! Ngài là Trịnh Tây phải không! Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy người sống rồi!"

Tuy rằng Vương đạo diễn là một đạo diễn show giải trí, chuyên tạo ra những tình huống m.á.u ch.ó, thích gây mâu thuẫn và xung đột, nhưng cũng không ngăn cản việc hắn có thẩm mỹ bình thường.

Trịnh Tây, chính là trụ cột vững chắc của điện ảnh Hoa ngữ a!

Trịnh Tây liếc nhìn Tần Vãn Ngâm trong đám người, hắng giọng, cố ý nói với Vương đạo diễn: "Cậu biết tôi?"

Trên mặt Vương đạo diễn nổi lên rạng rỡ hồng hào: "Đương nhiên! Ngài chính là cây đại thụ của điện ảnh nước nhà mà!"

Trịnh Tây chỉnh lại vạt áo.

Ông không phải người hư vinh, nhưng lời này là ông cố ý để Tần Vãn Ngâm nghe.

Nghe thấy chưa, ông không phải kẻ đi tiếp thị hũ tro cốt, mà là đạo diễn đứng đắn đàng hoàng.

Quả nhiên, ông thấy miệng Tần Vãn Ngâm giật giật.

Trịnh Tây mỉm cười: "Tần tiểu thư, cô có vấn đề gì sao, có thể mạnh dạn đề xuất."

Tần Vãn Ngâm: "Mạo muội hỏi một chút, ông là người Hàn Quốc sao?"

Trịnh Tây khó hiểu, dùng giọng phổ thông pha tiếng Quảng nói: "Ta là người Hoa Quốc."

"Thế nhưng mà —— tại sao ông lại tên là Trịnh Tây Bát (Shibal) a?"

Trịnh Tây: "......"

Không khí lâm vào sự yên tĩnh quỷ dị.

Vương đạo diễn trợn tròn mắt, dùng sức lay Tần Vãn Ngâm, ra hiệu cho cô đừng nói nữa.

Trịnh Tây nghiến răng nghiến lợi rặn ra một câu: "Có hay không một loại khả năng tôi tên là Trịnh Tây, mà chữ 'đi' (ba) phía sau chỉ là trợ từ?"