Tư thế và thần sắc như thể người tình đang thủ thỉ.
Nga
Nhưng lời thốt ra lại là lời của ác quỷ.
"Cô không biết sao, trò chơi này có một cái bug, chỉ cần người chơi c.h.ế.t trong game thì ngoài đời thực cũng sẽ c.h.ế.t theo."
Hắn nói, tàn nhẫn thưởng thức biểu cảm trên mặt Tần Vãn Ngâm.
"Hòa T.ử và cô không oán không thù, tại sao cô nhất định phải dồn con bé vào chỗ c.h.ế.t?"
"Sự nghiệp của con bé, tình thân của con bé, tất cả đều hủy hoại trong tay cô. Dựa vào đâu mà cô có thể không chút áy náy, thản nhiên tiếp tục tham gia show, không sợ hãi gì mà nhận được sự yêu thích của khán giả?"
"Con bé là em gái tôi, là người tôi thề sẽ bảo vệ. Giờ con bé sống không yên ổn, tôi cũng sẽ không để kẻ làm tổn thương con bé được sống tốt!"
Livestream vẫn đang tiếp tục.
Khán giả chấn động.
[Trời đất ơi! Tất cả chuyện này đều là do Quý Thính Lâm thiết kế!]
[Gà con (Quý Thính Lâm) cút đi!]
[Lục lão sư không lẽ c.h.ế.t thật sao!]
[Tổ chương trình ơi mau đi xem tình hình Lục lão sư đi! Giây trước tui còn cười nhe răng, giây sau đã bị phát d.a.o găm thế này!]
[Thằng cha điên này! Em gái ông đạo văn người khác, qua miệng ông sao em gái ông lại thành nạn nhân thế hả!]
[Ông tuyệt nhiên không nhắc một chữ nào đến chuyện em gái ông đạo văn luôn!]
[Quý Hòa T.ử giờ còn treo cái status trên Weibo kiểu "Đã đến lúc rời đi, giang hồ không lớn, luôn có phong ba, không thể tiếp tục mang đến thế giới của tôi cho các bạn nữa, may mắn được quen biết, không hẹn ngày gặp lại". Trà xanh hết chỗ nói, đạo văn còn bày đặt diễn sâu!]
[Đúng là đại điên phê! Cảnh sát ơi mau bắt hắn lại!]
Tần Vãn Ngâm nhìn Quý Thính Lâm đang điên cuồng, nhìn chằm chằm vào mặt hắn.
Muốn tìm ra một chút sơ hở nào đó chứng minh hắn đang nói dối.
Nhưng cô không tìm thấy.
Chuyện game có bug là thật.
Cô nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, giọng run rẩy: "Anh luôn biết chuyện này."
Quý Thính Lâm cười: "Đúng vậy. Lục Kiến Dạ c.h.ế.t rồi, sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa."
Giây tiếp theo, kiếm của Tần Vãn Ngâm đã c.h.é.m tới.
Quý Thính Lâm vung kiếm chắn trước trán.
Thanh kiếm trong tay phát ra tiếng kêu vang, chấn động đến mức cổ tay hắn tê dại.
Đồng t.ử hắn nháy mắt giãn ra, không phải vì kinh ngạc trước việc cô biết kiếm thuật.
Mà là kinh ngạc vì kiếm thuật của cô giống hệt mình.
Sao có thể...
Quý Thính Lâm không tin, gạt kiếm của Tần Vãn Ngâm ra, đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c cô.
Nhưng Tần Vãn Ngâm như đọc thấu suy nghĩ của hắn, chặn đứng động tác đó.
Chiêu thức quen thuộc.
Tất cả đều là những gì cô từng dạy hắn.
Quý Thính Lâm cứng họng: "Cô... rốt cuộc cô là ai..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -