“Mấy người không nghe Tần Vãn Ngâm còn nói sao, Quý Thính Lâm thích Quý Hòa Tử… Tuy rằng bọn họ không có quan hệ huyết thống, nhưng sao tôi nghe cứ thấy ‘cấn cấn’ thế nào ấy nhỉ?”
“Tôi nhớ rõ Quý Thính Lâm trước đây từng cao điệu theo đuổi Tần Vãn Ngâm mà… Lúc đó Tần Vãn Ngâm không quyền không thế, chẳng lẽ ban đầu hắn muốn cưới đại một người vợ dễ bề kiểm soát, để tiện sau hôn nhân có thể ở bên em gái sao?”
“Trời ơi, chuyện này cũng quá loạn rồi…”
Những lời bàn tán đều lọt vào tai những người trong cuộc.
Quý Thính Lâm, người vừa giây trước còn đang khiêu khích, nghe vậy thì bước chân khựng lại.
Đôi giày da sang trọng dẫm trên t.h.ả.m đỏ, như bị đổ chì, không thể nhúc nhích.
Quý Hòa T.ử càng cảm thấy trong đầu như có sấm sét nổ vang.
Chuyện cô ta lo lắng nhất cuối cùng vẫn xảy ra.
Cô ta biết tình cảm của Quý Thính Lâm dành cho mình không phải là tình anh em đơn thuần.
Vì thế sau khi trọng sinh, cô ta đã lợi dụng tình cảm này, khiến anh trai cam tâm tình nguyện giúp đỡ mình.
Sự lợi dụng bí mật này vốn dĩ nên được che giấu dưới vỏ bọc tình thân, nhưng Tần Vãn Ngâm lại công khai nói toạc ra trước mặt mọi người, thậm chí còn công khai thân phận con nuôi của cô ta.
Quý Hòa T.ử c.ắ.n c.h.ặ.t răng: “Tần tiểu thư, tôi biết cô có thành kiến với tôi, nhưng lời này không thể nói bậy. Tôi và anh tôi chỉ có tình anh em, chứ không có cái loại ‘xấu xa’ như cô nói.”
“Xấu xa?” Tần Vãn Ngâm cười, ngước mắt nhìn về phía Quý Thính Lâm: “Quý công t.ử, anh nghe thấy rồi đấy, Quý Hòa T.ử tiểu thư nói tình cảm anh mơ ước với em gái nuôi là ‘xấu xa’.”
So với việc vạch trần bí mật của hắn trước mặt mọi người, những lời này của Quý Hòa T.ử hiển nhiên có sức sát thương lớn hơn một chút.
Quả nhiên, Quý Thính Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y, ánh mắt sắc bén quét về phía cô: “Tần Vãn Ngâm, cô nói bậy đủ chưa?”
Hắn quay người, đi trở lại bên cạnh cô: “Cô mà còn nói bậy nữa, tôi nhất định sẽ khiến cả giới giải trí phong sát cô.”
Không ít người ở đây cảm thấy tin tức nóng hổi này thật vớ vẩn.
Trong số họ, không ít người đã nhìn hai đứa trẻ này lớn lên. Khác với những anh chị em nhà người khác luôn cãi vã, anh em nhà họ Quý giống như anh trai và em gái trong truyện cổ tích, quan hệ luôn luôn thân thiết.
Quý Thính Lâm sao có thể có tình cảm vượt quá tình thân với Quý Hòa T.ử chứ?
Một bên, Kỳ phu nhân không khỏi kéo tay Tần Vãn Ngâm lại.
Bà hòa giải nói: “Vãn Ngâm, con có phải uống nhiều quá không, sao cứ nói mấy lời mê sảng vậy. Hôm nay là tiệc sinh nhật của Hạ phu nhân, con đừng làm loạn nữa.”
Hạ phu nhân lại nói: “Không sao đâu.”
Tin tức nóng hổi kích thích này đã thêm một nét rực rỡ đậm đà cho bữa tiệc sinh nhật tuổi 45 bình đạm của bà.
Bà rất thích.
Kỳ phu nhân: “……”
Tần Vãn Ngâm buông tay: “Nếu anh không có ý đồ gì với Quý Hòa T.ử tiểu thư, anh có thể thề.” Cô nhấn từng chữ một: “Nhưng Quý thiếu gia, anh có dám dùng người trong lòng mình ra mà thề không?”
Gân xanh trên thái dương Quý Thính Lâm giật giật, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
Ngay lúc này, Quý phu nhân bỗng nhiên bước nhanh đến trước mặt Hạ Xuân, vén tay áo cô lên.
Trên cánh tay cô có một vết bớt màu đỏ sẫm, trông như một ngọn đuốc đang cháy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nước mắt Quý phu nhân trào ra: “Đây là vết bớt con có từ khi mới sinh ra sao?”
Hạ Xuân mơ màng: “Vâng.”
Nước mắt Quý phu nhân chảy dài từ khóe mắt.
Nhiều năm như vậy, bà vẫn luôn cho rằng mình đã nhớ nhầm.
Ngày trước, sau khi sinh hạ cô con gái nhỏ, bà mệnh như chỉ mành treo chuông, nhưng vẫn cố gắng gượng nhìn thoáng qua sinh linh bé bỏng ấy. Bà nhớ rõ ràng trên cánh tay đứa bé có một vết bớt màu đỏ sẫm hình ngọn đuốc.
Thế nhưng cùng ngày bà được cứu sống, khi nhìn lại con gái lần nữa, vết bớt hình ngọn đuốc kia đã biến mất.
Bà từng nghi ngờ đây không phải con gái mình.
Nhưng nhân viên bệnh viện lại một mực khẳng định, đây chính là con gái bà.
Họ còn nói có thể là lúc đó bà bị xuất huyết nhiều, trong não sinh ra ảo giác, nhìn nhầm nếp nhăn trên người đứa bé hoặc vết m.á.u loãng dính vào thành vết bớt.
Dần dần, bà cũng cho rằng là mình hoa mắt, xuất hiện ảo giác.
Mà giờ đây, bà cuối cùng đã tìm thấy con gái mình.
Quý phu nhân nước mắt giàn giụa, kích động ôm lấy Hạ Xuân.
Con gái bà gầy gò, nhỏ bé đến vậy, bà không dám tưởng tượng mấy năm nay Hạ Xuân đã phải chịu đựng những cực khổ gì.
Hạ Xuân vẻ mặt mờ mịt.
Thế nhưng khi được ôm vào lòng, cảm nhận được mùi hương và hơi ấm đó, lòng cô khẽ động.
Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai ôm cô như vậy, một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ ập đến, quấn quanh tràn ngập trong đáy lòng.
Cô không biết Quý phu nhân rốt cuộc có phải mẹ ruột mình hay không, nhưng cô sẽ mãi mãi nhớ cái ôm ngày hôm nay.
Bên cạnh, những tiếng bàn tán sôi nổi vang lên.
“Mẫu t.ử liên tâm, nếu Hạ Xuân thật sự là thiên kim tiểu thư nhà họ Quý, thì đúng là một chuyện tốt.”
Nga
“Mấy người nói xem, Quý Hòa T.ử trước đây vu hãm Hạ Xuân, sợ không phải đã sớm biết thân phận của Hạ Xuân rồi cố ý vu hãm cô ấy sao?”
“Quý Thính Lâm sẽ không cũng biết chứ? Vì người trong lòng tiếp tục làm thiên kim hào môn, không tiếc vu hãm em gái ruột của mình sao?”
Sức tưởng tượng của quần chúng là vô hạn.
Phiên bản “não bổ” của họ còn “cẩu huyết” và kích thích hơn nhiều so với sự thật.
Những lời bàn tán không chút lưu tình lọt vào tai, như những nhát b.úa tạ gõ vào màng nhĩ Quý Hòa Tử, trở nên vô cùng bén nhọn và ch.ói tai.
Tại sao? Tại sao mọi chuyện lại biến thành ra nông nỗi này!
Cô ta oán hận nhìn về phía Tần Vãn Ngâm.
Chính cô ta đã hủy hoại tất cả của mình!
Quý Hòa T.ử như con lạc đà bị cọng rơm cuối cùng đè sụp, tấm lưng yếu ớt cong xuống, cô ta che tai lại rồi chạy khỏi sảnh tiệc.