Du T.ử Chanh tức giận bất bình: "Thế cũng không thể bắt nạt người khác như vậy được."
"Ai bảo mẹ hắn là đại lão giới thời trang chứ? Nếu hôm nay cậu đắc tội con trai bà ấy, sau này đừng hòng chạm tay vào tài nguyên thời trang nào nữa!"
"Không lấy được thì thôi." Du T.ử Chanh không nói thêm lời nào, lao thẳng lên.
Nhìn thấy cảnh này, Tần Vãn Ngâm cảm thấy vô cùng an ủi.
Đứa nhỏ này lớn khôn rồi nha ~
Cũng may trợ lý của Hạ hội trưởng kịp thời chạy tới, tách thiếu gia nhà mình và đám người Muộn Liệt ra.
Hạ Minh Yến uất ức: "Anh kéo tôi làm gì! Là hắn đ.á.n.h tôi trước! Tôi không được đ.á.n.h lại chắc?"
Trợ lý thì thầm: "Thiếu gia, mấy vị này là khách quý do tiên sinh và phu nhân mời tới, không động vào được đâu."
Hạ Minh Yến ném gậy golf xuống, nhưng cơn giận vẫn chưa nguôi. Hắn hầm hầm đ.â.m sầm vào vai Muộn Liệt, đi xuống cầu thang xoắn ốc.
Vừa vặn chạm mặt Tần Vãn Ngâm.
Hắn gắt gỏng: "Tránh ra!"
Tần Vãn Ngâm cong mắt cười: "Hạ công t.ử cũng là fan của cuốn 《 Phượng Nghi 》 sao?"
Nhắc đến cuốn sách này, đôi mắt đỏ ngầu của Hạ Minh Yến mới bình tĩnh lại đôi chút.
Tần Vãn Ngâm vuốt cằm: "Thật ra tôi thấy phần khoa cử trong 《 Phượng Nghi 》 là một nét b.út hỏng, thiết lập nhân vật trước sau mâu thuẫn, không biết Hạ công t.ử thấy thế nào?"
Điều này lập tức thu hút sự chú ý của Hạ Minh Yến. Ánh mắt hắn sáng lên: "Cô cũng thấy vậy sao?"
Nga
Tần Vãn Ngâm thầm nghĩ, lúc trước Quý Hòa T.ử đạo nhái cuốn 《 Cung Đình Xuân 》, chép trước quên sau, dẫn đến đoạn khoa cử này bị OOC (lệch nhân thiết) nghiêm trọng. Mà trong bản gốc 《 Cung Đình Xuân 》, đoạn này lại được xử lý vô cùng tự nhiên.
Cô cười nói: "Vừa hay, tôi có một bản đã được đại tu toàn văn, Hạ công t.ử có muốn xem không?"
Hạ Minh Yến không những không từ chối mà còn chủ động đòi kết bạn WeChat. Chờ file gửi qua, Hạ Minh Yến mới đọc phần mở đầu đã bị cuốn hút ngay lập tức. Phiên bản này văn phong tinh tế hơn bản sơ khai rất nhiều, cảm giác nhập vai cũng cực mạnh.
Hắn như nhặt được bảo vật, rối rít cảm ơn Tần Vãn Ngâm.
Tần Vãn Ngâm lộ ra bản chất "cáo già": "Không khách khí, dù sao thì cái não lợn của anh tôi còn có diệu dụng khác."
Hạ Minh Yến: "???"
*
Trợ lý của Hạ hội trưởng để tạ lỗi đã chuẩn bị lễ phục cho Hạ Xuân. Tần Vãn Ngâm đứng ngoài phòng thay đồ chờ Hạ Xuân, nhìn ra cửa sổ thì thấy bóng dáng một nam một nữ, ánh mắt cô khẽ động.
Đó chẳng phải là bố mẹ của Hạ Xuân sao?
Chẳng cần nghĩ cũng biết, tám phần là do nhà họ Quý mời tới, muốn mượn buổi tiệc tối nay để công khai "vùi dập" Hạ Xuân chuyện đạo nhái. Thật là độc ác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Vãn Ngâm báo trước cho Hạ Xuân một tiếng.
Hạ Xuân nghe xong, chua xót lắc đầu: "Hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con. Đôi khi tôi thật sự nghi ngờ mình có phải con ruột của họ không nữa."
Để dỗ dành cô bạn, Tần Vãn Ngâm cười tủm tỉm nói: "Yên tâm, chuyện này có tôi lo. Vừa rồi tôi mới đưa bản 《 Cung Đình Xuân 》 đã chỉnh sửa cho Hạ Minh Yến xem, hắn còn khen phiên bản này hay hơn bản gốc bao nhiêu lần, tôi thật sự muốn xem vẻ mặt hắn lúc biết sự thật sẽ như thế nào."
Hạ Xuân phì cười, tâm trạng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Trở lại yến hội, Tần Vãn Ngâm cùng Hạ Xuân ăn bánh ngọt, bỗng nghe thấy hội các bà vợ bên cạnh đang bàn tán về việc nhà họ Kỳ gần đây đang gom hàng ổ cứng SSD (ổ cứng thể rắn).
Cô cứ ngỡ mình nghe nhầm, cười hì hì đi tới: "Các phu nhân đang nói về lưu trữ thể rắn sao?"
Các bà vợ không muốn tiếp chuyện cô, đồng loạt quay mặt đi. Nhưng Tần Vãn Ngâm chẳng hề thấy lạc lõng, còn cười hớn hở chen vào giữa: "Tôi nghe thấy hết rồi, các vị nói không lâu nữa giá ổ cứng SSD sẽ tăng vọt, nên muốn góp vốn ngay bây giờ để chờ tăng giá rồi thu hoạch đúng không?"
Kỳ phu nhân bất mãn: "Tần Vãn Ngâm, nghe lén người khác nói chuyện là gia giáo của cô đấy à?"
"A đúng đúng đúng." Tần Vãn Ngâm mặt dày vô đối, "Tôi đúng là không bằng gia giáo nhà họ Kỳ, trong lúc đính hôn thì đi tìm chân ái, còn làm ầm lên cho cả thiên hạ biết."
"..." Kỳ phu nhân tức đến nghẹn họng.
Tần Vãn Ngâm xua tay: "Thôi, không nhắc đến cái thứ xui xẻo đó nữa. Tôi muốn biết ai là người nói giá SSD sẽ tăng vậy? Quả thực là 'ngọa long phượng sồ' (thiên tài) mà!"
Kỳ phu nhân tưởng Tần Vãn Ngâm đang khen con trai mình, vênh mặt lên: "Là Tiểu Hành nói đấy."
Các bà vợ khác cũng nhao nhao phụ họa, không ngớt lời khen bà dạy con khéo, khiến nếp nhăn trên mặt Kỳ phu nhân giãn ra hết cỡ.
Tần Vãn Ngâm gật đầu lia lịa: "Kỳ Hành đúng là một 'đại thông minh', tiếc là tôi không có tiền, nếu không tôi cũng đầu tư vài vạn vào rồi."
Không có ý gì khác, chỉ là muốn trải nghiệm cảm giác ném tiền qua cửa sổ nó vị gì thôi.
Những người khác nghe vậy thì cười rộ lên.
"Chúng tôi rót vốn toàn tính bằng đơn vị chục triệu, vài vạn của cô còn chẳng đủ số lẻ."
"Nghe nói vị 'Tần Thủy Hoàng' đầu tư hơn một tỷ cho phòng thí nghiệm quang học kia, gần đây cũng định đầu tư vào SSD đấy!"
Tần Vãn Ngâm: "?"
Đừng nói bậy nha, bà đây không có!
Kỹ thuật SSD trong nước đã sớm dẫn đầu so với Nhật - Hàn, ép chi phí xuống mức tối thiểu. Qua một thời gian nữa khi sản xuất hàng loạt, giá cả sẽ tụt dốc không phanh, nhà họ Kỳ chỉ có nước lỗ đến cái nịt cũng không còn.
Chuyện thú vị thế này, cô thích xem nhất!
Tần Vãn Ngâm giả vờ tiếc nuối: "Cái này nhìn qua là biết kèo thơm chắc thắng rồi, giống như đi buôn đất những năm 2000 vậy. Tiếc là tôi nghèo quá, cảm giác như vừa đ.á.n.h mất một trăm tỷ vậy."
Các bà vợ nghe xong thấy quá có lý, lập tức chốt đầu tư thêm mười triệu nữa.