Hai ngày sau, tại cửa hàng đồ cổ của nhà họ Liễu. Thấy thời hạn hai ngày đã tới, Liễu Lả Lướt và anh trai đứng trong tiệm chờ phú bà đến lấy hàng. Phú bà chưa thấy đâu, nhưng lại thấy người đàn ông ký gửi món Nhữ Diêu lần trước quay lại. Hắn mặc một chiếc áo khoác gió màu xám, ống quần dính bùn, trông cực kỳ sa sút.
Liễu Lả Lướt nhíu mày, lo lắng hắn sẽ đụng mặt người mua, định đưa cho hắn 500.000 tệ để mua đứt cái bình. Nhưng người đàn ông lại lắc đầu: "Không được, mấy ngày nay tôi bị lương tâm c.ắ.n rứt, đêm nào cũng không ngủ được. Cái bình Nhữ Diêu này không phải đồ cổ, tôi không thể lừa người khác được!"
Liễu Lả Lướt nghe vậy sắc mặt biến đổi. Cái bình này không thể lấy đi được, lấy đi rồi thì làm sao ăn nói với người mua đã đặt cọc 3 triệu?
Nga
Liễu Lả Lướt: "Anh nói nhà anh có người bệnh mà, thấy anh cũng tội nghiệp, chúng tôi trả anh 1 triệu để mua cái bình này."
Người đàn ông vẫn lắc đầu: "Càng không được, tôi đã lừa các người. Đây không phải bảo vật gia truyền gì cả, đây là đồ giả tôi mua ở chợ với giá 500 tệ thôi."
Anh cả nhà họ Liễu nhíu mày, kỹ thuật chế tác thế này sao có thể chỉ đáng giá 500 tệ? Người đàn ông khăng khăng đòi lấy lại cái bình. Người nhà họ Liễu đương nhiên là ngăn cản. Anh cả nhà họ Liễu thậm chí còn nảy ra ý định đen tối là đ.á.n.h ngất hắn rồi ném vào kho, không để hắn làm hỏng chuyện giao dịch.
Không ngờ, người đàn ông mang theo một chiếc b.úa nhỏ. Hắn như thể giám định sư nhập thân, "choảng" một phát vào cái bình. Cái bình sứ mỏng manh nháy mắt vỡ tan tành, rơi vãi đầy đất.
Đúng lúc này, người mua tới cửa. Thấy đống mảnh vỡ dưới đất, người phụ nữ sững sờ: "Đây chẳng phải là cái bình tôi định mua sao? Chuyện này là thế nào?"
Người đàn ông lên tiếng: "Xin lỗi, cái này là tôi ký gửi ở đây, giờ tôi không bán nữa..."
Người phụ nữ nghe vậy: "Hóa ra là anh ký gửi à. Có phải anh thấy 70 triệu là ít không? Không sao, tôi có thể tăng giá."
"Bao nhiêu cơ?" Người đàn ông kinh ngạc nhìn anh em nhà họ Liễu, "Các người thế mà dám bán cái đồ giả này với giá 70 triệu?"
Liễu Lả Lướt muốn bịt miệng hắn lại nhưng đã không kịp nữa rồi.
"Giả..." Người phụ nữ kinh ngạc, "Cái bình này là đồ giả sao?"
"..."
Hiện trường cực kỳ hỗn loạn. Nhà họ Liễu nhất thời cứng họng. Người phụ nữ sa sầm mặt mày, lấy bản hợp đồng ra: "Món Nhữ Diêu tôi muốn mua không còn nữa, vậy các người cứ theo hợp đồng mà bồi thường gấp mười lần đi. Nếu định quỵt nợ —— chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa."
Liễu Lả Lướt siết c.h.ặ.t lòng bàn tay. Danh tiếng nhà họ Liễu giờ không chịu nổi thêm đòn đả kích nào nữa. Cô lờ mờ nhận ra có gì đó không ổn, nhưng đầu óc đang rất loạn: "Đại tỷ, 30 triệu này chúng tôi có thể bồi thường."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"30 triệu cái gì?" Người phụ nữ lạnh mặt, "Tôi ra giá 70 triệu để mua cái bình, giờ bình không còn, lại còn là đồ dỏm, các người phải bồi thường cho tôi gấp mười lần con số 70 triệu đó."
Gấp mười lần của 70 triệu... là 700 triệu? Đối mặt với khoản nợ từ trên trời rơi xuống này, anh cả nhà họ Liễu nhíu mày. Hắn chỉ tay vào người phụ nữ: "Bà đây là tống tiền, tôi có thể mời luật sư kiện bà! Tống tiền là hành vi phạm pháp, câu nói vừa rồi của bà đã cấu thành tội tống tiền rồi đấy!"
Người phụ nữ không nói gì nữa, dường như bị dọa sợ. Liễu Lả Lướt thở phào nhẹ nhõm, định bụng trả lại 3 triệu tiền đặt cọc là xong chuyện. Nhưng người đàn ông dưới đất bỗng giơ điện thoại lên.
—— "Lão thiết ơi, chúng ta chơi là chơi thật nhé! Lần này các bạn bảo tôi mua một món đồ giả từ chợ đồ cổ rồi mang đến tiệm đồ cổ ký gửi, không ngờ lại có kẻ không biết xấu hổ dám bán đồ giả với giá 70 triệu! Hôm nay chúng ta phải trừng trị cái thói làm ăn bất chính này! Lần sau các bạn muốn tôi thử thách trò gì nữa thì cứ bình luận phía dưới nhé!"
Liễu Lả Lướt: "???"
Anh cả nhà họ Liễu: "???"
Người đàn ông nói tiếp: "Thực ra tôi là một blogger video ngắn, cảnh vừa rồi tôi đã quay lại hết rồi. Tôi sẽ đăng video này lên để các lão thiết khi đi mua đồ cổ phải mở to mắt ra, đừng để bị mấy thương gia vô lương tâm này lừa."
Trong lòng Liễu Lả Lướt chuông cảnh báo vang dội. Cô không rành giới võng hồng, nhưng nghe giọng điệu của người này, có vẻ hắn là một võng hồng có không ít fan.
"Vị tiên sinh này, vừa rồi là hiểu lầm, chúng ta có thể thương lượng lại. Anh quay video chẳng qua cũng vì muốn kiếm tiền, chúng tôi đưa tiền cho anh, anh đưa video cho chúng tôi."
Người đàn ông hừ lạnh một tiếng: "Đừng tưởng tôi không biết chiêu trò của các người, tôi mà nhận tiền là các người sẽ kiện tôi tội tống tiền ngay."
Thấy hắn cứng đầu không chịu nghe, Liễu Lả Lướt bất lực: "Vậy anh muốn thế nào?"
Người đàn ông vẻ mặt chính nghĩa: "Giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha, các người chỉ cần đảm bảo sau này không lừa gạt người tiêu dùng, và bồi thường gấp mười lần cho vị phu nhân này theo đúng hợp đồng, tôi sẽ xóa video."
Người phụ nữ kia cũng lên tiếng: "Tôi cũng chẳng thiếu chút tiền đó của các người, nhưng tôi không nuốt trôi cục tức này. 3 triệu tiền cọc trả lại đây ngay, vài ngày nữa tôi sẽ đến đòi tiền bồi thường gấp mười lần, nếu không tôi sẽ tìm truyền thông bóc phốt, xem cái tiệm này còn mặt mũi nào mà mở tiếp không!"
Nói xong, người phụ nữ nghênh ngang rời đi. Người đàn ông cũng rời đi ngay sau đó. Trong tiệm đồ cổ, một đống hỗn độn. Anh cả nhà họ Liễu siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, bỗng nhớ tới một vị đại lão đầu tư trong giới tài chính mà hắn mới quen gần đây. Đối phương nói có tin nội bộ, bảo là tuần này đồng tiền ảo "Gâu Gâu" sẽ tăng mạnh. Lúc đó hắn còn bán tín bán nghi, chỉ mua có mười mấy vạn tệ. Hắn lấy điện thoại ra xem, đồng tiền hắn mua giờ đã tăng gấp mười lần.
Trong mắt hắn hiện lên một tia mừng rỡ điên cuồng. Trước đó hắn còn do dự, giờ thì đã hạ quyết tâm. Hắn nắm lấy cánh tay Liễu Lả Lướt: "Em gái, em còn tiền không, anh trai sẽ kiếm lại gấp mười lần trả cho em!"