Bạch Tuyết Ca

Chương 116: Đêm tuyết



Hai tên ngục tốt đeo đao lên mình, đưa Châu Đàn trở lại chiếu ngục.

Ngục tốt họ Phương tay xách hình cụ dính máu, quay đầu nhìn lại một cái, hạ giọng nói với người bên cạnh: “Lưu đại ca, nói ra cũng lạ, vào chiếu ngục dưới thẩm tra của Thượng Tam Ti mà có ai còn nguyên vẹn trở ra đâu, hắn chắc là người đầu tiên đó. Huống hồ bên cạnh hắn còn có giai nhân bầu bạn… Chậc chậc.”

Lưu đại ca quay đầu nhìn lại một cái. Phạm nhân áo trắng được một người nữ tử xinh đẹp khoác áo choàng lớn màu đỏ dìu chặt, đi rất chậm.

Sau khi chịu hình đêm nay, người nữ tử này đột ngột xuất hiện, hơn nữa còn bất chấp quy tắc, nhất quyết phải dìu Châu Đàn trở về. Phải có hai ám vệ cầm kim bài thiên tử theo dõi từ xa phía sau, bọn họ mới dám cho phép.

Lưu đại ca nói: “Phương huynh đệ, ăn nói cho cẩn thận! Ngươi biết người đó là ai không?”

Ngục tốt họ Phương không lên tiếng, nghe Lưu đại ca nói thêm vài câu rồi mới kinh ngạc nói: “Ồ, lẽ nào là vị đó?”

Lưu đại ca gật gù: “Bệ hạ rốt cuộc cũng mủi lòng. Vừa rồi đã hạ chỉ dụ, ngày mai sẽ thả hắn về quê.”

Ngục tốt họ Phương nói: “Người mong hắn chết trong thiên hạ này không thiếu… Tên này mang đầy tiếng xấu, nay cũng coi như gặp phải báo ứng rồi.”

Hai người cách Châu Đàn và người nữ tử xinh đẹp kia rất xa, bước qua lớp tuyết đọng trên mặt đất, giọng nói liền bị nuốt chửng vào trong bức tường đỏ son.

Châu Đàn lại được khoác chiếc hạc sưởng Tống Thế Huyên tự tay khoác cho chàng. Khúc Du cởi áo choàng ra, đồng hành cùng chàng chậm rãi bước đi trong đêm tuyết tối tăm này.

Tuyết đã ngừng rơi nhưng đọng rất dày, thế nhưng trăng treo cao trên trời lại được tôn lên vẻ đẹp tuyệt trần kỳ lạ.

Khúc Du nắm chặt tay Châu Đàn. Tay chàng rất lạnh. Đêm nay lại chịu hình, đi lại có chút không vững, hơn nửa người dựa vào nàng.

Châu Đàn dùng chiếc hạc sưởng trắng đó ôm nàng vào lòng, thật lắm không nói một lời.

Môi chàng còn vương vết máu vừa rồi. Trên khuôn mặt trắng bệch, vết máu càng thêm tươi rói.

Đi được nửa đường, nàng cuối cùng cũng không nhịn được mở lời: “Tử Khiêm chỉ là không dám tin… trên đời này lại có người như chàng.”

Châu Đàn nghiêng đầu nhìn nàng một hồi, trong đôi mắt hổ phách đẹp đẽ không có chút cảm xúc nào.

Khúc Du tiếp tục nói: “Người không dám tin, thiếp cũng không dám tin… Trước khi quen chàng, thiếp chưa bao giờ dám nghĩ.”

Khúc Du cảm thấy cả đời mình chưa từng đi qua con đường nào dài hơn con đường trước mắt. Nàng vừa nói, nước mắt vừa rơi xuống hoàn toàn không kiểm soát được.

Trong màn lệ nhòa, nàng dường như lại thấy tiểu cung nữ với manh áo mỏng quỳ bên hành lang thật nhiều năm về trước.

Tiểu cung nữ siết chặt chiếc hạc sưởng trên người, bên cạnh là một chiếc vại đồng hứng nước mưa có chạm khắc hoa sen. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía nàng từng quỳ, đôi mắt trong trẻo như trăng sáng trên trời cao.

Mãi đến khi đi rất xa, Khúc Du quay đầu lại vẫn có thể thấy nàng đang chắp tay cầu nguyện dưới bóng tối của bức tường cung.

Châu Đàn đột nhiên đưa tay lau đi nước mắt cho nàng, giọng nói yếu ớt, mang theo vẻ bất đắc dĩ: “Đừng khóc nữa.”

Dường như muốn chọc nàng vui lên một chút, chàng ho một tiếng, gượng cười: “Nàng có đọc thơ của ta vào rất nhiều năm sau không?”

Khúc Du hoàn hồn, gật đầu lia lịa: “Đã đọc, từng bài một đều đã đọc.”

Châu Đàn nheo mắt gật đầu, có vẻ rất hài lòng: “Nàng trước đây hỏi ta, tại sao không tò mò sử sách sẽ ghi chép về ta thế nào. Giờ đây nàng nên hiểu, ghi chép trên sử sách thì có thể giả dối được… Nhưng những bài thơ đó thì không, nàng đọc rồi, sẽ tìm thấy sự thật.”

Chàng nhìn theo ánh mắt nàng về phía sau, chậm rãi nói: “Nàng không cần đau lòng vì ta. Tử Khiêm vẫn còn quá trẻ. Những sự thật đó… sẽ có một ngày người nhìn thấu.”

Khúc Du đứng giữa tuyết trắng, trơ mắt nhìn bóng dáng chàng biến mất trong chiếu ngục tối tăm, giống như một ảo giác mất mát.

Xung quanh tịch mịch, chỉ có tiếng tuyết tan rất khẽ.

Có ám vệ mang theo vẻ căng thẳng tiến lại gần, hạ giọng nói: “Phu nhân… để thuộc hạ đưa phu nhân hồi phủ.”

Nàng như không nghe thấy, quay người lại, nhìn thấy tiểu cung nữ năm đó quỳ bên cạnh vại nước mưa chạm khắc hoa sen vẫn đang run rẩy.

Ám vệ còn muốn khuyên thêm một câu, nhưng bị người khác bên cạnh ngăn lại, ra hiệu bằng mắt. Thế là bọn họ ngầm hiểu mà không theo sát nữa.

Khúc Du một mình bước về phía bình nước đó, đế giày giẫm lên lớp tuyết dày, phát ra tiếng sột soạt rất khẽ.

Tiểu cung nữ ngẩng đầu nhìn nàng, sắc mặt trắng như tuyết mới.

Nàng run rẩy hỏi: “Nguyện vọng của ta… đã thành hiện thực hết chưa?”

Khúc Du nở một nụ cười với nàng: “Người thân viên mãn, bằng hữu an khang, cả đời giữ được cốt cách kiêu hãnh mà ngươi mong cầu… và cả việc đời đời kiếp kiếp ở bên cạnh chàng, đều đã thành hiện thực rồi.”

A Liên ngừng run rẩy, nở một nụ cười rạng rỡ với nàng.

“Thật sao? Thật… thật tốt.”

Trong gió dường như có tấm lụa đỏ kia đang bay.

“Thê tử bình an thuận lợi, biển rộng sóng lớn vẫn giữ vững bản tâm. Nguyện vọng của chàng… cũng đều đã thành hiện thực rồi.”

Chỉ là các vị thần phật trên cao vừa từ bi lại vô tình, chưa bao giờ chịu ban ơn một sự viên mãn nào.

Ánh mắt Khúc Du đi theo tấm lụa đỏ đó, trong một khoảng lặng nghe thấy âm thanh tưởng tượng trong đầu.

“— Kiếp sau nàng đừng bệnh nữa… Ta nguyện ý thay nàng chịu bệnh tật quấn thân, yểu mệnh qua đời.”

“— Vậy thiếp cũng nguyện ý thay chàng lao tâm khổ tứ, chết rồi mới thôi.”

Nàng biến thành bươm bướm, cuối cùng có được sự tự do hằng mong ước. Nàng nhìn thấy sử sách đời sau ghi chép về chàng, chỉ là những dòng chữ đó đã biến dạng, tan nát, vỡ vụn như đêm xuân nhuốm máu, khốn khó như chàng một mình trải qua trong chiếu ngục rất lâu về trước.

Hành lang tối đen, ảo ảnh đã biến mất.

Khúc Du một mình loạng choạng vịn tường bước đi. Mỗi bước đi, nàng đều cảm nhận được nỗi đau như lăng trì.

Ám vệ theo sát nàng từ xa nghe thấy tiếng khóc xé lòng từ trong bóng tối u ám phía trước.

Khúc Du nắm chặt vạt áo trước của mình, có chút khó thở. Sự hoảng loạn mất mát níu chặt lồng ngực nàng, uất kết thành cục, không thể thoát ra được chút nào.

Kể từ khi đến đây, lần đầu tiên nàng trút bỏ cảm xúc một cách không kiềm chế, thỏa thích như thế.

Nhiều âm thanh khác ùa đến với nàng.

“Đừng vì thiếp… mà bỏ rơi thân thể và sức khỏe của chàng, vứt bỏ kẻ thù của chàng… Kiếp trước kiếp này, chàng đã làm quá nhiều cho thiếp, nhưng thiếp… Nhưng thiếp không có cách nào, thiếp không có cách nào… Dòng chảy lịch sử này quá bao la, thiếp vĩnh viễn không thể thay đổi được nó… vĩnh viễn không cứu được chàng!”

Có sao băng rơi xuống từ đỉnh tường thành.

Chính nàng, mặc chiếc áo khoác măng tô màu xanh lá, ngơ ngác ngẩng đầu lên từ trăm cuốn sử sách đã bị phủ bụi. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ nhỏ, chiếu sáng bụi bặm bay lượn trong không trung.

Từng hàng kệ sách xếp san sát, nàng bị chôn vùi sâu trong đó, không thấy ánh mặt trời.

Gió thổi tung các trang sách, nàng vô ích vươn tay ra, muốn cậy hết tất cả các chữ viết ra khỏi sử sách, cố gắng rất lâu, nhưng không thu hoạch được gì.

Cánh hoa hạnh bay lượn trong không trung, rơi đầy trên tóc nàng. Nàng nghe thấy chính mình long trọng hứa hẹn.

“Thiếp nhất định sẽ nghĩ ra cách để giúp chàng tìm lại được sự công bằng thuộc về mình.”

“Vậy thiếp cũng nguyện ý thay chàng lao tâm khổ tứ, chết rồi mới thôi… chỉ cần trên sử sách, chàng ở đó cùng với thiếp.”

Nàng nhìn thấy chính mình toàn thân dính máu, đứng trên cổng thành Biện Đô. Kiếp trước nàng nhảy xuống từ đây, mọi ý nguyện tan biến, chết rồi mới tìm được một chút tự do mong manh.

Giờ đây nhìn lại, trong mắt người nữ tử đó, ngọn lửa không khuất phục lại bùng cháy lên.

“Ngươi vẫn còn chuyện chưa làm xong, nhớ không?”

“Đừng chết, phải sống thật tốt.”



Lần nữa đi qua sông Thanh Khê, Châu Đàn không viết bài thơ tiếc thương thê tử đã khuất đó.

Trời rộng mây cao. Nhậm gia, Khúc gia, Cao Vân Nguyệt, Tô Triều Từ, Ngải Địch Thanh, Châu Ngạn cùng Châu Dương ẩn mình trong bóng tối, cùng với Đinh Hương và Chỉ Lăng đã lâu không gặp, đều đến tiễn từ xa.

Châu Đàn vén rèm ngoảnh lại nhìn, cúi đầu khẽ gật.

Xe ngựa chở hai người lần nữa rời khỏi Biện Đô. Tống Thế Huyên coi trọng Châu Đàn, không hề đoạt đi bất kỳ gia sản nào của chàng. Chỉ là lần này hai người đi nhẹ nhàng lại đơn giản, những gì có thể phân tán đều đã phân tán hết.

Vận ma ma và Đức thúc đã tới Lâm An sắp xếp từ trước. Thị nữ đi theo Khúc Du thì được nàng gửi đến chỗ Cao Vân Nguyệt. Xem ra đã không còn vướng bận gì nữa.

Khúc Du nghe tiếng xe ngựa chạy, chợt nhớ lại, lần trước rời đi, Tống Thế Huyên gửi đến một bức thư, nói: “Chờ đến năm sau việc chỉnh đốn càn khôn xong xuôi sẽ tới chúc thọ tiên sinh.”

Hắn đã không thất hứa. Mấy năm nay cứ đến sinh thần của Châu Đàn, hắn đều tự mình đến chúc mừng. Ngự Sử Đài dâng nhiều tấu chương nói hắn quá sủng tín Châu Đàn, hắn cũng bỏ qua nếu có thể bỏ qua.

Thế sự vô thường, chưa từng có ai nghĩ rằng, bọn họ lại đi đến bước đường này.

Không biết Châu Đàn có nghĩ đến chuyện này không, chàng nắm lấy tay nàng. Hai người im lặng một lúc, nghe thấy tiếng nước chảy róc rách ngoài rèm.

Khúc Du khẽ nói: “Là Thanh Khê.”

Vén rèm lên, quả nhiên, mưa phùn lờ mờ đang rơi xung quanh dòng Thanh Khê.

Trong mắt Châu Đàn dường như cũng phản chiếu làn sương mù của mưa phùn. Chàng “ừm” khẽ một tiếng, không nhìn ra ngoài. Vẫn là Khúc Du sờ lấy bút, chép ra bài thơ tiếc thương đó trên vách xe.

“Suối trong gột sạch mưa đầu,
Áo xưa lặng lẽ thả trôi nhịp sầu.
...
Chỉ còn xương lạnh dưới miền cỏ hoang.
Tuyết tan... ta cũng rời ngang,
Rồi trời đất sẽ sang trang một lần.” — Tít dịch thơ.Thấy nàng viết xong, Châu Đàn ngây người một lúc: “Đây là…”

“Nếu thiếp chết, lúc chàng rời khỏi Biện Đô về Lâm An sẽ viết bài thơ này bên bờ Thanh Khê.” Khúc Du bình tĩnh nói: “Chàng ví mình như tuyết, nói rằng sau khi mình tan chảy, trời đất sẽ đổi mới… E rằng vào lúc đó, chàng đã có ý muốn chết rồi phải không?”

Tay Châu Đàn run lên một cái, buộc mình dời mắt khỏi bài thơ: “May mắn… nàng vẫn còn sống.”

“Phải, thiếp vẫn còn sống, Châu Đàn, chàng nhìn thiếp đi.” Khúc Du lại gần hơn, hai tay ôm chặt lấy cổ chàng, đặt lên môi chàng một nụ hôn hơi chát đắng, trong giọng nói mang theo một hai phần nước mắt: “Bất kể chàng còn sống được bao lâu, thiếp chỉ hy vọng chàng có thể vui vẻ hơn trong những ngày còn lại, chàng ở bên cạnh thiếp, không cần nghĩ suy bất cứ điều gì. Tất cả những gì chàng muốn làm, thiếp chưa từng ngăn cản chàng… Chàng nợ thiếp, tất cả thời gian còn lại, đều phải bồi thường cho thiếp.”

Châu Đàn khàn giọng đồng ý: “Được.”

“Dù có sáng sống tối chết, ta cũng sẽ ở bên nàng.”

Khúc Du siết chặt vạt áo của chàng, ở nơi chàng không nhìn thấy, gượng gạo nở một nụ cười tái nhợt.