Hoàng hậu nghiêng đầu, “Muội muội dạo này ngủ không ngon giấc sao?
Bản cung thấy quầng mắt muội có chút thâm."
Nụ cười trên môi Thục phi cứng đờ trong chốc lát:
“Lao lòng nương nương lo lắng.
Thần thiếp quả thực có chút mất ngủ."
“Thế thì không được rồi."
Hoàng hậu từ trong tay áo lấy ra một chiếc hộp sứ nhỏ, đẩy qua, “Đây là An Thần Hương do bản cung mới điều chế.
Muội cầm lấy mà dùng, đêm đến thắp lên, bảo đảm sẽ ngủ ngon giấc."
Tất cả phi tần bên bàn tiệc đều nhìn sang, ánh mắt có hâm mộ, có đố kỵ.
Thục phi nhìn chằm chằm vào chiếc hộp đó, khóe miệng giật giật.
“Thần thiếp... tạ ơn nương nương ban thưởng."
Khoảnh khắc tay bà ta vươn ra nhận chiếc hộp, ta nhìn thấy bà ta đang run rẩy.
Gió lại thổi tới.
Tay áo của hoàng hậu bị gió hất lên một góc, lộ ra một đoạn cổ tay.
Một thứ màu sắc trắng bệch, tuyệt không giống như người sống.
Đồng t.ử ta co rụt lại mạnh mẽ.
Trên đoạn cổ tay đó có một vệt đốm màu đỏ thẫm.
Không lớn, chỉ bằng đồng tiền xu, rìa mép ngả màu đen, giấu dưới cửa tay áo, chỉ lộ ra một tích tắc liền bị bà ta kéo xuống che đi.
Nhưng một tích tắc đó là quá đủ rồi.
Ta nhìn thấy rõ mồn một.
Đó chính là thứ dấu vết sau khi những bánh son phấn hư hỏng trong tiệm của cha ta bôi lên da — ban đầu là phát đỏ, sau đó sạm đi, cuối cùng là th/ối r/ữa ra từng mảng từng mảng.
Trước kia ta không hiểu vì sao có người lại bôi son phấn hỏng lên mặt.
Bây giờ thì ta đã thông suốt rồi.
Bà ta đang che đậy một thứ gì đó.
Dùng hương, dùng phấn, dùng lớp son dày cộm.
Sự th/ối r/ữa đang rỉ ra từ bên dưới lớp da thịt.
Hoàng hậu lại cười.
Điệu cười treo trên gương mặt trắng bệch bất thường, đôi môi đỏ như m/áu:
“Thục phi muội muội sao không mở ra xem thử?
Bản cung đặc biệt vì muội mà điều chế, bên trong có thêm trầm hương, bạch chỉ, cam tùng...
đều là những vị an thần."
Thục phi nghiến răng mở hộp ra.
Mùi hương xộc thẳng ra ngoài.
Ngọt.
Nồng.
Bên dưới là một luồng mùi tanh tưởi thoang thoảng.
Sắc mặt Thục phi “xoạt" một cái trắng bệch như tờ giấy.
“Làm sao vậy?"
Hoàng hậu ân cần rướn người sang, “Không thích sao?
Sắc mặt muội muội sao lại khó coi đến thế..."
“Không, không có..."
Thục phi đậy nắp hộp lại, tay run đến mức suýt không cầm nổi, “Thần thiếp rất thích.
Đa tạ nương nương."
Hoàng hậu vỗ vỗ lên mu bàn tay bà ta, đầu ngón tay lạnh ngắt.
“Thích là tốt rồi."
Khoảnh khắc bà ta thu tay về, ta đã nhìn thấy.
Trong kẽ móng tay của bàn tay còn lại của bà ta có dính những mẩu vụn màu đỏ thẫm.
Giống như son phấn, mà lại không giống.
Thứ đó dính trên ngón tay trắng bệch đến mức trong suốt của bà ta, đung đưa lúc tỏ lúc mờ.
Trăng đã treo giữa đỉnh đầu, yến tiệc tan.
Các vị nương nương các cung túm năm tụm ba đi ra ngoài, ta đi sau lưng Thục phi, đôi chân vẫn còn bủn rủn.
Thục phi đi rất chậm, bàn tay nắm chiếc hộp sứ nổi cả gân xanh.
“Tây Bối."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà ta trầm giọng gọi ta.
“Nô tỳ có mặt."
“Ngươi vừa rồi..."
Thục phi khựng lại, “Nhìn thấy cái gì?"
Cổ họng ta thắt c.h.ặ.t lại:
“Nô tỳ... cái gì cũng không nhìn thấy."
Thục phi không nói gì.
Bà ta đi được một đoạn, bỗng nhiên đứng khựng lại, quay ngoắt đầu nhìn chằm chằm vào ta.
Dưới ánh trăng, gương mặt bà ta trắng bệch như quỷ mị: