Hóa ra, Bạch Tuyết biết Huyền Vưu và Nguyệt Bạch đã ở bên nhau mấy trăm năm, trong lòng sinh đố kỵ. Lại thêm việc Nguyệt Bạch sống trong chính cung, ngày ngày có người hầu hạ, nên khi Huyền Vưu không có mặt, Bạch Tuyết đã giả dạng thành Dương Tuyết, kéo Nguyệt Bạch đang nằm dưỡng bệnh xuống đất, đ.á.n.h đến mức thổ huyết.
Mà bởi vì trước đây Nguyệt Bạch từng áy náy với Dương Tuyết, nên nàng hoàn toàn không hề nghi ngờ, người đ.á.n.h mình hôm đó không phải là Dương Tuyết.
“Ngươi không biết đâu, cái Bạch Tuyết đó ỷ vào gương mặt kia, mỗi ngày ngang ngược cỡ nào!” Thanh Thanh tức tối, “Cô cô cũng thật là, Huyền Vưu rõ ràng là loại nam nhân tệ bạc như vậy mà vẫn còn ở bên hắn.”
“May mà ta với Đông Trúc đưa cô cô về đây, không thì còn phải chịu bao nhiêu ức h.i.ế.p nữa.”
Nghe đến đây, Dương Tuyết bỗng ý thức được một vấn đề.
Gương mặt hiện tại của nàng… quả thực rất đẹp, nhưng lại không phải gương mặt thật của nàng.
Ở kiếp trước, nàng tuy không xấu, nhưng so với dung nhan vừa kiều diễm vừa thanh thoát này thì kém xa. Nếu một ngày nào đó nàng trở lại diện mạo ban đầu… liệu Đại Thánh có bị dọa chạy mất không?
“Khụ… khụ khụ…” Tiếng ho của Nguyệt Bạch kéo nàng trở về thực tại.
Dương Tuyết lập tức ngồi xuống bên giường, thấy tình trạng của Nguyệt Bạch không hề lạc quan, liền đưa tay bắt mạch:
“Đừng kích động, ta sẽ cố hết sức cứu ngươi.”
“Khụ…” Nguyệt Bạch dùng khăn lau vết m.á.u nơi khóe miệng, cười yếu ớt:
“Không cần phí công đâu. Ta biết mình đã đến lúc tận số rồi. Cho dù có cứu được, cái giá chắc cũng chẳng khác nào lấy mạng đổi mạng. Bây giờ… ta cũng không còn gì để lưu luyến nữa, cứ như vậy mà biến mất… cũng tốt.”
“Đừng bỏ chúng ta lại, bà nội nhất định sẽ rất đau lòng… cô cô không muốn ở bên bà nội sao?”
Dương Tuyết sắc mặt trầm xuống.
Nàng gần như có thể cảm nhận rõ ràng, thân thể của Nguyệt Bạch đã suy kiệt đến cực hạn. Đại nạn đã đến, toàn thân chẳng còn bao nhiêu phần lành lặn, đủ loại bệnh tật chồng chất, đến cả tiên đan cũng không còn tác dụng bao nhiêu.
Nhưng… nàng có thiên thư.
Nếu tái lập linh khế, sinh mệnh của Nguyệt Bạch sẽ liên kết với nàng, có thể nhận được một phần năng lực từ nàng. Dù không thể hoàn toàn khỏi hẳn, nhưng ít nhất sẽ không c.h.ế.t.
Dương Tuyết nói rõ mọi chuyện với Nguyệt Bạch. Còn việc có chấp nhận hay không, vẫn phải do chính nàng ấy lựa chọn.
“Cô cô, nhận đi! Chuyện tốt thế này biết tìm đâu ra chứ!” Thanh Thanh vừa dứt lời,
Một bà lão tóc bạc trắng từ ngoài xông vào:
“Đương nhiên là nhận! Chỉ cần có thể sống, bất kể Dương cô nương dùng cách gì cứu con gái ta, chúng ta đều chấp nhận. Từ nay về sau, Thanh Khâu chính là chỗ dựa của ngươi!”
“Mẫu thân…” Nguyệt Bạch rơi nước mắt. Đến nông nỗi này, người duy nhất nàng thấy có lỗi… chính là mẫu thân mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
……
Tôn Ngộ Không đứng ngoài đợi đến sốt ruột, đi qua đi lại trước cửa suốt hai canh giờ, cuối cùng mới thấy Dương Tuyết bước ra.
“Tuyết Nhi!” Nghe tiếng cửa mở, hắn lập tức chạy tới, nắm lấy tay nàng.
“Cuối cùng cũng ra rồi! Nếu còn không ra, bản Đại Thánh đã xông vào xem cho rõ. Chuyện đơn giản như vậy, sao lại kéo dài lâu thế?”
Hắn biết kế hoạch của Dương Tuyết, cũng biết chuyện này vốn không mất bao lâu.
Thấy dáng vẻ sốt ruột của Đại Thánh, Dương Tuyết cười, làm nũng:
“Để Đại Thánh phải chờ lâu rồi. Khi về… ta nấu món ngon cho chàng, được không?”
“Ừ, được.” Nghe vậy, Tôn Ngộ Không lập tức nở nụ cười rạng rỡ, trong lòng nghĩ, đợi bao lâu cũng đáng.
Bà nội của Thanh Thanh, tức vị phụ nhân tóc bạc kia, chính là Hồ Đế của Thanh Khâu. Nhìn bà chỉ như bốn, năm mươi tuổi, nhưng thực tế đã hơn hai nghìn năm.
Bà cảm kích Dương Tuyết đã cứu sống Nguyệt Bạch, muốn trọng tạ, nhưng bị nàng khéo léo từ chối.
Dương Tuyết vốn ghét phiền phức. Ngay cả việc họ muốn vây quanh tiễn nàng rời đi, nàng cũng từ chối. Nàng chỉ muốn cùng Đại Thánh lặng lẽ rời khỏi nơi này.
Tình trạng của Nguyệt Bạch đã chuyển biến tốt. Uy lực của thiên thư quả thật kinh người, vậy mà có thể loại bỏ hơn một nửa bệnh căn trong người nàng ấy. Căn nguyên đã được giải quyết, phần còn lại chỉ cần tự dưỡng là ổn.
Dương Tuyết không để họ biết về sự tồn tại của thiên thư, tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Đứng dưới chân núi Đại Trạch, Tôn Ngộ Không có chút thất thần, nắm tay nàng, giọng trầm ấm:
“Tuyết Nhi muốn đi đâu?”
“Về Hoa Quả Sơn đi.” Dương Tuyết nhìn thấy vẻ lo lắng trong mắt hắn, khẽ cười: “Không ngờ cũng có ngày Đại Thánh mặt mày đầy ưu tư như vậy, hiếm thấy thật.”
“Lời thừa.” Tôn Ngộ Không gõ nhẹ lên trán nàng:
“Trước kia lão t.ử trời không sợ, đất không sợ, lên trời xuống đất, một thân một mình, dù có c.h.ế.t cũng chỉ là c.h.ế.t, chẳng có gì phải sợ. Nhưng giờ thì khác rồi. Bản Đại Thánh cũng có điểm yếu, cũng có thứ phải sợ, bắt đầu lo trước nghĩ sau… đương nhiên sẽ phiền lòng.”
“Còn nàng đấy, giờ lại thành ra chẳng sợ trời đất gì nữa.”
Dương Tuyết bật cười, vùi vào lòng hắn. Không biết từ lúc nào, mắt nàng đã nhòe đi, một chuỗi lệ nóng lặng lẽ trượt xuống.
Tôn Ngộ Không nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, tiện tay kết một pháp quyết:
“Tan!”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“Xong rồi, từ nay bọn họ sẽ không tùy tiện xuất hiện trước mặt nàng nữa.” Dám động tay động chân lên người nàng, cho dù là Quan Âm Bồ Tát, hắn cũng không để yên.
“Ngộ Không, Đường Tăng đối với chúng ta vô cùng quan trọng. Nếu hắn không trở về, Phật giáo Tây Thiên sẽ khó mà hưng thịnh. Ta hy vọng hai người các ngươi có thể theo ta một chuyến, thuyết phục hắn hồi tâm chuyển ý.”
Thấy bà hiếm khi lộ ra vẻ khó xử như vậy, Dương Tuyết bình tĩnh lên tiếng:
“Bồ Tát, người hiểu rõ Đường Tăng hơn ai hết. Nếu hắn không thể tự hòa giải với bản tâm của mình, thì dù có quay về… cũng chỉ khiến hắn càng không muốn đi Tây Thiên thỉnh kinh mà thôi.”