Đại Bàng Tinh trở về. Vừa đặt chân tới Sư Đà Lĩnh, nghe tin hai vị huynh trưởng đã bị hai vị Bồ Tát mang đi, hắn lập tức nổi giận đùng đùng!
Khi nghe tiểu yêu phía dưới bẩm báo rằng kẻ gây ra tất cả vẫn đang ung dung ở lại Sư Đà Lĩnh của chúng, hắn như một thùng t.h.u.ố.c nổ bị châm lửa, giơ tay bổ một chưởng, đ.á.n.h vỡ cổng lớn của Sư Đà Lĩnh.
“Ầm—” một tiếng vang rền, cả Sư Đà Lĩnh chấn động, đất rung núi chuyển.
Dương Tuyết và Tôn Ngộ Không đang ôm nhau ngủ, bỗng giật mình tỉnh giấc. Hai người ngủ nguyên y phục, chợt thấy đối phương cũng tỉnh dậy từ cơn mộng, không khỏi nhìn nhau mỉm cười.
Tôn Ngộ Không lập tức xoay người, che giấu sự khác thường của bản thân:
“Ta… ta ra ngoài xem một chút.”
Dương Tuyết nhìn theo bóng dáng hắn như chạy trối c.h.ế.t, gọi:
“Đại Thánh, đợi ta với!”
“……” Để tránh bị nàng bắt gặp dáng vẻ lúng túng, Tôn Ngộ Không nhanh ch.óng biến mất khỏi tầm mắt nàng.
Dương Tuyết bật cười:
“Xem ra chúng ta vẫn chưa đủ thân quen, Đại Thánh lại còn ngại với ta như vậy.”
Bỗng nhiên, nàng cảm thấy tim mình đập mạnh một cái, như quả bóng bật xuống đất, nảy lên va vào l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nàng vội vàng đuổi theo. Nghĩ đến sự ghê tởm của Đại Bàng Tinh, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác bất an.
Khi đến đại điện nguy nga nhất trên núi, Đại Bàng Tinh ngồi chễm chệ trên vương tọa, ánh mắt khát m.á.u quét qua tất cả mọi người, nụ cười âm u mang theo sự tàn nhẫn.
Ánh mắt Dương Tuyết chuyển về phía trung tâm đại điện, nàng không khỏi nghẹn thở, theo bản năng nhắm mắt lại.
Quá đỗi tàn bạo!
Nàng vốn nghĩ, sau kết cục của hai vị yêu vương trước, con Đại Bằng này ít nhiều cũng sẽ kiêng dè. Dù không bỏ chạy, ít nhất cũng sẽ biết thu liễm.
* Đại Bằng Kim Sí Điểu
Không ngờ… hắn lại càng thêm điên cuồng khiêu khích!
Trên nền đại điện rộng rãi sáng sủa, nằm ngay ngắn năm hàng t.h.i t.h.ể, ước chừng không dưới trăm người phàm. Nam nữ, già trẻ, thậm chí còn có cả trẻ nhỏ…
Dương Tuyết đột ngột quát lớn một tiếng, vung tay tung ra trường tiên, thẳng tắp quất về phía Đại Bằng trên vương tọa.
Nàng vốn không chịu nổi cảnh sinh mệnh bị hủy diệt, huống chi tận mắt nhìn thấy hơn trăm t.h.i t.h.ể nằm trước mắt, lửa giận trong l.ồ.ng n.g.ự.c bùng lên như núi lửa, không sao kìm nổi.
“Bốp!” Đại Bàng Tinh không kịp đề phòng, trên gương mặt gian hiểm bỗng xuất hiện một vết thương dữ tợn.
“Á—” Hắn không ngờ, nữ t.ử nhìn như bình hoa trước mắt lại ra tay nhanh đến vậy. Chỉ một roi đã phá hủy mấy trăm năm đạo hạnh của hắn.
“Nữ nhân độc ác! Dám ra tay trên mặt bản vương, ta nhất định khiến ngươi hồn phi phách tán!” Nói rồi, hắn gọi ra binh khí, trực tiếp lao về phía Dương Tuyết.
“Cẩn thận!” Tôn Ngộ Không từ trên đầu Đại Bằng lao xuống, một gậy đ.á.n.h hắn đập mạnh xuống sàn, nửa thân chìm vào phiến đá.
“Grào—” Liên tiếp thất thế hai lần, Đại Bằng nổi giận ngút trời, dốc toàn lực xông về phía Tôn Ngộ Không.
Chớp mắt, hai người đã quần chiến kịch liệt, xông ngang dọc, nơi đi qua đều tan hoang đổ nát.
Đại điện vốn tráng lệ huy hoàng, trong chốc lát bắt đầu sụp đổ. Những cột đá dát vàng lần lượt sụp xuống.
“Tuyết Nhi, tên súc sinh này để ta lo. Nàng xử lý họ trước đi.” Tôn Ngộ Không biết, lúc này Dương Tuyết nhất định rất đau lòng.
Thế giới của nàng… chưa từng có cảnh tượng tàn nhẫn đến vậy.
Dương Tuyết vẻ mặt nặng nề. Ánh mắt bi phẫn của nàng chạm phải ánh nhìn của Đường Tăng, hắn chắp tay, trong mắt hiện lên nỗi thương xót sâu sắc mà rạn vỡ.
Trư Bát Giới và Sa Tăng đứng sau Đường Tăng, nhìn cảnh trong đại điện, nhất thời không biết phải làm sao.
Dương Tuyết bước từng bước nặng nề đến bên những t.h.i t.h.ể xếp thành hàng. Đá vụn và cát sỏi từ trận chiến phía sau rơi lộp bộp xuống, nàng giơ tay chỉnh lại y phục cho những bách tính vô tội ấy, cùng Đường Tăng siêu độ cho các vong hồn.
Khi Dương Tiễn và Triệu Công Minh chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng không khỏi kinh hãi. Ngay sau đó, hai người phẫn nộ rút v.ũ k.h.í, gia nhập trận chiến!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Loại yêu tà này, ai ai cũng muốn tru diệt!
Thực lực của Đại Bàng Tinh không hề tầm thường, nhưng bị những chiến thần như Tôn Ngộ Không và Dương Tiễn kẹp hai bên tấn công, rất nhanh đã rơi vào thế hạ phong, khó lòng chống đỡ.
Dương Tuyết phất tay một cái, t.h.i t.h.ể những người nằm trên đất lập tức không còn vết m.á.u, y phục cũng không còn rách nát, tất cả an tĩnh nằm đó như đang ngủ say.
Nhưng linh hồn của họ lại không hề yên ổn.
Nàng nhắm mắt, lại có thể nhìn rõ từng bóng xám tàn ảnh, như thiêu thân lao vào lửa, dồn dập xông về phía Đại Bàng Tinh, muốn báo thù rửa hận.
Nhưng bọn họ sao có thể là đối thủ của hắn? Con súc sinh ấy lại còn có kim thân hộ thể!
Ngay khi những linh hồn kia sắp bị kim thân xé nát, Dương Tuyết đột ngột ra tay, dựng lên kết giới, bảo vệ họ bên trong.
Giọng nàng trong trẻo như ngọc vỡ, vang lên rõ ràng trong tai từng linh hồn:
“Mọi chuyện cứ giao cho ta. Hoàn thành tâm nguyện, an nhiên mà đi đầu thai.”
Tay trái nàng xoay chuyển, mở ra thiên thư. Cuồng phong nổi lên, mái tóc đen như mực cùng tà áo sặc sỡ bay phần phật. Quanh thân nàng bỗng nhuộm ánh kim, rực rỡ như ánh dương ấm áp, càng lúc càng ch.ói lòa, theo roi dài trong tay nàng lao thẳng về phía Đại Bàng Tinh.
“Phá!”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Một kích dốc toàn lực, không lưu lại đường lui, kim tiên hóa thành vạn ngàn mũi tên, xuyên thẳng vào thân thể Đại Bằng.
Ánh mắt nàng kiên định tuyệt đối, khóe môi thoáng hiện một nụ cười lạnh. Nàng giơ tay thi pháp, thân thể Đại Bằng mất kiểm soát, bị kéo về phía nàng.
“Không… không thể nào!” Đại Bằng trợn trừng mắt, liều mạng điều khiển thân thể, nhưng vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị Dương Tuyết khống chế.
“Nữ nhân từ đâu tới! Mau thả ta ra! Nếu ngươi dám g.i.ế.c ta, Như Lai sẽ không tha cho ngươi!” Hắn cuối cùng cũng hoảng loạn, giọng điệu điên cuồng như cười như khóc.
“Ta là cữu cữu của Như Lai! Nếu ngươi dám làm tổn thương ta, ngươi sẽ bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh!”
Dương Tuyết khẽ cười nhạt:
“Đúng vậy, loại người như ngươi… quả thật nên bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh.”
Mọi người xung quanh đều dừng tay, chứng kiến Dương Tuyết tắm mình trong thần quang, tựa như thiên thần, một tay nắm c.h.ặ.t Đại Bàng Tinh.
Đuôi mắt nàng ánh lên sắc đỏ như lửa, dấu vết giao hòa giữa phẫn nộ và từ bi.
Nàng như ma, lại như Phật, không thể chạm tới. Thân thể dần trở nên hư ảo, mờ đi… nàng sắp đột phá cảnh giới!
“Ngươi dám! Nếu động vào ta, Như Lai nhất định không tha!” Thị giác của Đại Bằng dần mờ đi. Trong mắt hắn, thân ảnh Dương Tuyết phóng đại vô hạn như che kín trời đất, chỉ cần nhìn vào mắt nàng cũng có cảm giác linh hồn bị xé rách, như thể ngay khoảnh khắc sau sẽ bị nghiền nát.
“Ha!” Dương Tuyết khẽ hừ. Nàng không hề biết, lúc này thân ảnh mình trong mắt người khác đã to lớn vô hạn, như một bóng hình bao trùm thiên địa, không ai có thể ngăn cản.
“Cứ để hắn đến. Dù thế nào, hôm nay ngươi nhất định phải trả giá.”
Dứt lời, ánh mắt nàng lóe lên, năm ngón tay siết lại, cổ Đại Bàng Tinh lập tức bị bóp gãy.
Khoảnh khắc sau, hồn phách của hắn vọt lên không trung, định trốn chạy.
“Chạy đi đâu!” Nàng quát lớn, lật tay một cái. Hồn phách Đại Bằng như miếng sắt bị nam châm hút, không thể kháng cự, bay thẳng vào lòng bàn tay nàng.
Nàng lấy ra một chiếc bình, thu toàn bộ hồn phách Đại Bằng vào trong.
Dương Tiễn nhìn mà kinh hãi tận gan, không khỏi lắc đầu cảm thán:
“Khâm phục… nàng ấy dám động đến cữu cữu của Như Lai. Trong tam giới này, e rằng không còn người thứ hai.”
Thần Tài ánh mắt sáng rực, không giấu nổi kích động:
“Nàng cố ý áp chế thực lực, chỉ vì không muốn trở thành thánh nhân! Danh xưng đó đối với nàng chẳng đáng bận tâm, coi trời bằng vung!”
Hiếm khi Dương Tiễn không phản bác, chỉ đứng ngây người nhìn nàng.
“Tuyết Nhi!” Tôn Ngộ Không nhanh tay lẹ mắt, lập tức xuất hiện phía sau, đỡ lấy Dương Tuyết đang ngã về phía sau: