Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu

Chương 135



“Vậy ngươi thiếu cái gì? Công đức à?” Thần Tài lại chuyển sang móc túi bên kia: “Cần bao nhiêu?”

 

“……” Sắc mặt Dương Tiễn xám xịt như tro, tức giận trừng mắt nhìn Tôn Ngộ Không!

 

Tôn Ngộ Không quan sát kỹ công đức của hai người họ, đặc biệt không bỏ sót sự biến hóa trên gương mặt Dương Tiễn. Nghĩ đến những hành động của hai người trong mấy năm qua, hắn không khỏi âm thầm suy xét.

 

Trời sắp sáng, ánh bình minh dần ló rạng. Từ khắp các góc truyền đến những âm thanh lác đác, hẳn là đám tiểu yêu canh gác đang đổi ca. Ba người liền đổi sang chỗ khác để tiếp tục nói chuyện.

 

Quay lại chuyện chính, bọn họ ngồi trong thạch động nơi Trư Bát Giới và Sa Tăng đang nghỉ ngơi, sắc mặt đều trở nên nghiêm túc.

 

“Nói như vậy, bọn chúng chỉ tin vào lời một phía của Dương cô nương. Nếu biết được sự thật, các ngươi vẫn không phải đối thủ của chúng?” Dương Tiễn phân tích, “Nếu Dương cô nương không thể mời được hai vị Phổ Hiền Bồ Tát và Văn Thù, e rằng Đường Tăng rất khó thoát thân.”

 

“Đúng vậy. Ta vốn định đưa sư phụ rời khỏi động này, nhưng cửa động đã bị đặt cấm chế. Muốn ra ngoài chỉ có thể cưỡng ép phá trận. Đến lúc đó kinh động quần yêu, hàng chục vạn tiểu yêu xông lên, e rằng chúng ta thật sự sẽ bị bắt đem đi hấp ăn mất.” Tôn Ngộ Không nhìn hai vị “viện binh” trước mắt, trong lòng nảy ra một kế.

 

“Hay là… hai người các ngươi hy sinh một chút, biến thành hình dạng sư phụ và Bát Giới ở lại trong động. Ta nhân cơ hội đưa người rời đi. Đợi Tuyết Nhi trở về, dù có bị lộ, ít nhất sư phụ cũng an toàn.” Đã có người đến “xem náo nhiệt”, Tôn Ngộ Không cũng không định để họ nhàn rỗi.

 

“Không được. Đường Tăng là phàm nhân, ai trong chúng ta biến thành hắn đều sẽ lộ sơ hở.” Dương Tiễn lập tức nhìn thấu ý đồ của hắn, không muốn phối hợp: “Chi bằng chờ Dương cô nương quay lại. Nếu thật sự không được, chúng ta cùng nhau đ.á.n.h ra ngoài. Dù sao cũng đã nhiều năm không động thủ, bọn chúng dù khó đối phó, cũng chỉ là yêu.”

 

Triệu Công Minh tự nhiên hiểu, kế hoạch này quá mạo hiểm.

 

Lời Dương Tiễn có lý. Nếu đã bị Dương Tuyết lừa đến mức mở tiệc chiêu đãi, thì trước mắt chỉ có thể tĩnh quan kỳ biến.

 

Nếu thật sự không ổn, lúc đó mạnh mẽ phá vây còn hơn là lén lút rời đi rồi bị bắt tại trận.

 

Triệu Công Minh tin rằng, Dương Tuyết nhất định sẽ không khiến hắn thất vọng.

 

Tôn Ngộ Không vẫn có chút lo lắng. Dù biết thực lực của Dương Tuyết hiện tại đã vượt trên hắn, nhưng nghĩ đến nàng thiếu kinh nghiệm, lỡ như bị lão Như Lai kia giở trò, e rằng rất khó trở mình.

 

Hắn không yên tâm. Dương Tuyết đã rời đi hai canh giờ, trong lòng càng thêm bất an.

 

Vì vậy, hắn để Dương Tiễn và Triệu Công Minh ở lại, còn mình thì để lại một phân thân, lặng lẽ rời đi.

 

……

 

Quan Âm nhìn thấy Dương Tuyết một mình tới, liền biết sự việc không hề đơn giản.

 

Quả nhiên, nàng lại thay mặt Tôn Ngộ Không, đến yêu cầu Phổ Hiền Bồ Tát và Văn Thù đi Sư Đà Lĩnh, thẳng thừng điểm danh muốn họ tới nhận lại tọa kỵ của mình.

 

Không những vậy, nàng còn không hề khách khí, trực tiếp chỉ ra việc Như Lai mặc kệ chính cữu cữu của mình hoành hành, hại dân chúng, gây họa khắp nơi.

 

Mấy trăm năm qua, Đại Lôi Âm Tự lần đầu tiên bị một tiểu cô nương công khai đối đầu, thậm chí còn “vả mặt” như vậy.

 

May mà Quan Âm có tầm nhìn xa, không để Dương Tuyết vào đại điện, trước mặt chúng đệ t.ử mà khiến Như Lai mất mặt.

 

Quan Âm đứng ngoài cửa, nhìn Dương Tuyết lần thứ hai bước vào phòng thiền  của Như Lai, trong lòng không khỏi lo lắng.

 

Hy vọng lần này… nàng vẫn có thể toàn thân rút lui.

 

Dương Tuyết nhìn dáng vẻ của Như Lai, liền biết hắn vẫn đang dùng phân thân để gặp mình.

 

Nhưng nàng cũng không vạch trần.

 

“Ngươi đã phá vỡ quy củ.” Như Lai đi thẳng vào vấn đề, giọng nói mang theo sự không hài lòng, “Việc thỉnh kinh Tây Thiên không phải trách nhiệm của ngươi. Nếu ngươi đã biết thân phận của bọn họ, vì sao không để Tôn Ngộ Không tới?”

 

Dương Tuyết rụt vai lại, bị giọng nói vang như chuông lớn của Như Lai dọa cho giật mình:

“Ngài… đang tức giận sao? Đáng sợ quá… một câu của ngài suýt nữa làm ta hồn lìa khỏi xác, thiếu chút nữa ngất xỉu.”

 

Nghe nàng nói đùa như vậy, Như Lai bất đắc dĩ khẽ cười:

“Ngươi cũng biết sợ sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Con người ta thẳng tính, nói chuyện có phần bộc trực, mong ngài rộng lượng đừng trách.” Nàng cười lấy lòng vừa đủ, “Thật ra mấy con yêu quái kia quá khó đối phó, ta phải hao hết tâm sức, mới lừa được chúng thả thầy trò họ.”

 

Dáng vẻ mềm mỏng lại khéo léo ấy khiến người ta khó lòng trách cứ.

 

“Thôi vậy.” Như Lai nhìn nụ cười như hoa của nàng, trong lòng nghĩ: định lực của Tôn Ngộ Không cũng chỉ đến thế, lại ngã vào tay nàng, “Đã vậy, cô nương có muốn sau khi Tây hành kết thúc, ở lại đây làm một vị Bồ Tát nhàn tản không? Ngươi với Quan Âm rất có duyên, chi bằng…”

 

“Phật Tổ, quy củ nơi này quá nhiều, ta…” Nàng cười gượng, “thật sự khó mà thích ứng.”

 

Từ sau lần thăm dò được thực lực của nàng, Như Lai không còn dồn ép đến cùng. Lại thấy thái độ của Thiên đình đối với nàng, hắn muốn ra tay trước, giữ nàng lại Tây Thiên.

 

“Cũng được. Cô nương ra ngoài đợi một lát. Kim Bằng Điểu đã ở Sư Đà Lĩnh, ta sẽ đích thân đi một chuyến.”

 

“Vâng.” Nàng lập tức đứng dậy, chưa kịp uống trà đã bước ra ngoài phòng thiền , đứng cùng Quan Âm.

 

Lúc này nàng mới biết, phòng thiền  của Như Lai không thể tùy tiện bước vào. Chỉ cần sơ suất một chút, nàng rất có thể sẽ giống như Đại Thánh năm xưa, bị giam giữ ngay tại đó.

 

May mà ánh mắt nhắc nhở của Quan Âm khiến nàng kịp tỉnh lại.

 

Quan Âm thấy nàng đi ra, khẽ thở phào nhẹ nhõm:

“Sau này, cô nương đừng tùy tiện lên Linh Sơn nữa.”

 

Dương Tuyết mỉm cười:

“Không sao đâu, ta còn phải thường xuyên gặp Quan Âm Bồ Tát để ‘lây’ chút phúc khí của người mà.”

 

Quan Âm bất lực, nhưng nghe nàng nói vậy, tâm trạng cũng thoáng nhẹ hơn.

 

Bỗng nhiên, sắc mặt Quan Âm biến đổi:

“Không ổn… tâm ma của sư tổ…”

 

Dương Tuyết còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Quan Âm biến mất ngay tại chỗ. Ngay sau đó, một âm thanh chấn động vang lên sát bên tai, khiến nàng giật mình.

 

Như núi Thái Sơn đổ xuống, nàng trơ mắt nhìn một tấm lưới khổng lồ phủ xuống mình.

 

Hỏng rồi… hắn vẫn không định buông tha nàng.

 

……

 

Tôn Ngộ Không đến Linh Sơn, từ xa đã thấy Đại Lôi Âm Tự bị bao phủ trong cát bụi vàng mịt mù, sấm chớp đùng đoàng, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng rồng gầm hổ rống!

 

“Tuyết Nhi!” Hắn một cái lộn nhào vọt lên phía trên Lôi Âm Tự, muốn tìm tung tích của nàng.

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Che tay trước trán nhìn xuống, hắn thấy Dương Tuyết một mình đứng trên đống đổ nát.

 

“Tuyết Nhi!” Hắn lao xuống bên cạnh nàng, lo lắng hỏi: “Nàng sao rồi?”

 

“Khụ khụ…” Dương Tuyết phẩy tay xua bụi, “Phụt… khụ khụ… không sao.”

 

“Đang yên đang lành, sao lại sập?” Hắn lấy khăn tay ra, cẩn thận lau bụi trên mặt nàng: “Đây là Đại Lôi Âm Tự, nếu ta nhớ không lầm thì đây là chỗ của Như Lai. Hai người các ngươi đ.á.n.h nhau à?”

 

“Ta nào dám động thủ trên địa bàn của hắn.” Dương Tuyết cười nhạt, “Hiểu lầm thôi, đều là hiểu lầm. Có lẽ… tâm ma của hắn lại phát tác, vừa thấy ta liền tức quá mà tự bạo chăng.”

 

Quan Âm từ trong đống đổ nát bước ra:

“……”

 

Quan Âm nhẹ phất tay, bụi mù lập tức tan biến.

 

“Các ngươi mau trở về. Ngày mai Như Lai sẽ đích thân đến Sư Đà Lĩnh.” Quan Âm nói đầy ẩn ý, “Chuyện hôm nay, mong hai vị đừng truyền ra ngoài.”

 

“Bồ Tát, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Có cần giúp không?” Tôn Ngộ Không không nhịn được cười: “Phòng thiền  của Như Lai nổ tung, đúng là chuyện ngàn năm có một!”