Bạc Tình Sao Sinh Tương Tư

Chương 12



Hắn nhìn ta, không nói gì.

 

“Được rồi, hắn từng hỏi ta có muốn thành thân không, ta không đồng ý,” ta đảo mắt, “quan hệ của chúng ta chỉ như vậy, không có gì khác.”

 

Thấy hắn vẫn im lặng, ta vội nắm lấy vai hắn: “Vương gia, ngươi tin ta.”

 

Hắn thở dài một tiếng, kéo ta vào lòng.

 

“Ta đương nhiên tin nàng.”

 

24

 

Mùa đông ngày càng sâu, con đường nhỏ nơi thôn quê phủ đầy lá rụng, cây tùng phủ kín tuyết trắng.

 

Thẩm Cảnh Hành đã trở về kinh thành.

 

Nghe nói tiểu hoàng đế không rõ vì sao đột nhiên nhiễm phong hàn, sốt cao không dứt, thái y nói e là khó qua khỏi mùa đông này.

 

Hiện nay huyết mạch trực hệ của hoàng thất, ngoài tiểu hoàng đế thì chỉ còn Thẩm Cảnh Hành, những công chúa hoàng t.ử khác đều đã c.h.ế.t sạch trong một cuộc biến loạn cung đình mấy năm trước.

 

Mà Nhiếp chính vương lại mất tích, tiểu hoàng đế bệnh nặng, Thái hậu đau buồn không còn tâm trí lo việc khác, tình hình triều đình càng thêm bất ổn.

 

Tể tướng cấu kết với phiên vương, nổi loạn.

 

Chiến sự kéo dài hai tháng, vào lúc nguy cấp, Phiêu kỵ tướng quân Mạnh Tiêu dẫn hai vạn tinh binh lấy ít thắng nhiều, c.h.é.m đầu tể tướng dưới kiếm, một lần dẹp yên phản loạn.

 

“Trai cò tranh nhau, cò thắng.”

 

“Cũng đến lúc thu lưới rồi.”

 

Khi nói câu này, Thẩm Cảnh Hành đang dạy Trường An chơi cờ, bình thản cầm quân đen đặt xuống bàn cờ.

 

Quân trắng trong chớp mắt bị g.i.ế.c sạch không còn manh giáp.

 

Con người phải biết lượng sức mình, nếu mưu quyền đoạt thế không phải sở trường của ta, chi bằng cùng Trường An yên ổn sống ở đây.

 

Dung Khanh và Ngô Bân giả làm huynh trưởng của ta, thỉnh thoảng xuống núi mua vật tư và mang tin tức về.

 

Khi Trường An cuối cùng cũng làm được một chiếc mặt nạ da người hoàn hảo, Phiêu kỵ tướng quân được thăng chức thành Hộ quốc đại tướng quân, phủ tể tướng mưu phản bị c.h.é.m sạch cả nhà.

 

Khi Trường An say mê đọc “Binh pháp Tôn Tử”, đọc đến quên cả thời gian, tiểu hoàng đế băng hà, Hộ quốc đại tướng quân lại đi theo con đường của tể tướng, dấy binh soán vị.

 

Khi Trường An suốt ngày nghiên cứu cờ vây, từ người mới học đến khi phá giải được thế cờ c.h.ế.t, Nhiếp chính vương trở lại hoàng cung, Hộ quốc đại tướng quân bị một kiếm phong hầu, Thái phó bị tru di cả nhà, Thái hậu bị phế và đày vào lãnh cung.

 

Trong núi dần trở nên tĩnh lặng, ta cải trang dẫn Trường An xuống núi dạo chơi.

 

Khi mua đồ trang sức, ta bỗng nhìn trúng một chiếc vòng tay đan.

 

Hoa văn rất đẹp, ta liền hỏi chủ tiệm cách đan.

 

Đang đan dở thì ngoài phố bỗng nổi lên một trận xôn xao.

 

“Một đám các ngươi nhìn cái gì! Ta từng là phò mã đấy! Lũ dân đen các ngươi còn không xứng xách giày cho ta, còn dám đứng đây chỉ trỏ!”

 

Một lão già trông như sắp tắt hơi kéo theo hai chân dơ bẩn, thoi thóp dựa vào góc tường nhếch nhác, xung quanh là bảy tám vò rượu nằm lăn lóc.

 

Một bà lão nhổ toẹt vào hắn: “Phi! Nhìn cái bộ dạng bẩn thỉu của ngươi đi, mà còn dám nói là phò mã công chúa! Nằm mơ giữa ban ngày à!”

 

“Ta thấy chắc là lăn lộn chốn lầu xanh rồi mắc bệnh, thành ra tàn phế, đầu óc cũng hóa điên rồi!”

 

Xung quanh lập tức bật lên tiếng cười ầm ĩ.

 

Đúng lúc ta cũng đan xong chiếc vòng tay, đưa cho chủ tiệm một lá vàng, rồi kéo Trường An hài lòng trở về nhà.

 

C.h.ế.t có gì đáng sợ?

 

Sống mà không bằng c.h.ế.t mới là đáng sợ nhất.

 

Cố phò mã, cứ từ từ mà hưởng thụ nửa đời còn lại, cái mạng hèn mọn bẩn thỉu của ngươi đi.

 

25

 

Tuyết trên mái hiên ngày càng dày thêm.

 

Đã mấy tháng liền không gặp người đó, đến cả bàn làm việc nơi hắn từng xử lý chính sự cũng phủ một lớp bụi mỏng.

 

Ta cầm chiếc chổi lông gà, phủi sạch bụi trên bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Rồi lại đi lấy một chậu nước để lau, không ngờ lại làm rơi nghiên mực trên bàn.

 

Cúi xuống nhặt lên, ta bỗng phát hiện trong ngăn bàn có một tờ giấy Tuyên vàng nhạt.

 

Rút ra xem, nét chữ trên đó mạnh mẽ phóng khoáng, vừa nhìn đã biết là b.út tích hắn để lại từ mấy tháng trước.

 

Thắp đèn nơi giếng sâu, nến dài cùng chàng, chớ cùng chàng đ.á.n.h cờ vây.

 

Xúc xắc tinh xảo giấu hạt đậu đỏ, nỗi tương tư thấm tận xương, chàng có hay không?

 

……

 

Phải làm sao đây, đột nhiên lại rất muốn gặp hắn.

 

Vừa quay người lại, một mùi hương lạnh thanh khiết truyền tới, eo ta bất chợt bị một vòng tay ôm lấy.

 

Bên tai vang lên giọng khàn khàn của người đó:

 

“Song Nhi đang xem gì vậy?”

 

Tim ta đập dồn dập như trống.

 

“Ta đang xem bài thơ mà bệ hạ viết mấy ngày trước.”

 

“Xúc xắc tinh xảo giấu hạt đậu đỏ, nỗi tương tư thấm tận xương, chàng có hay không?”

 

Ta nhìn vào đôi mắt hổ phách của Thẩm Cảnh Hành: “Bệ hạ thích ta ở điểm nào?”

 

“Nếu ta nói là gặp nhau từ thuở thiếu niên, lâu ngày sinh tình, nàng tin không?”

 

“Sao lại không tin?”

 

Một cảm giác mềm mại chạm lên môi.

 

Trước mắt là gương mặt trắng trẻo tuấn mỹ như tiên của người ấy.

 

Trong khoảnh khắc, ta bỗng có ảo giác hắn vẫn là thiếu niên mềm mại dịu dàng của sáu năm trước.

 

Ừm, nói hắn là thỏ trắng cũng không đúng, chính xác hơn thì hắn giống một con hồ ly trắng xảo quyệt.

 

Khi đôi môi tách ra, bên tai vang lên một tiếng cười khẽ.

 

“Sáu năm qua không ai nói với Song Nhi sao, lúc này nên nhắm mắt lại?”

 

Một câu nói kéo ta trở về thực tại.

 

Ta định nổi giận đ.ấ.m hắn, nhưng tay lại không có sức, luống cuống đẩy hắn ra, xoay người chạy đi, lại vô ý làm đổ nghiên mực bên bàn.

 

Ào một tiếng, những tờ giấy Tuyên ố vàng rơi tán loạn xuống đất.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Mực văng khắp nơi.

 

Hắn giữ lấy eo ta, cúi người thì thầm:

 

“Hoàng hậu của trẫm, theo trẫm hồi cung đi.”

 

Một lúc lâu sau, ta nghe thấy chính mình trả lời:

 

“Được.”

 

Nguyện ta như sao, chàng như trăng, đêm đêm ánh sáng giao hòa, soi chiếu lẫn nhau.

 

(Hết)

 

**Ngoại truyện Thái hậu**

 

Ta từng cho rằng Thẩm Cảnh Hành là người không có trái tim.

 

Ta và hắn quen biết từ nhỏ, coi như thanh mai trúc mã. Khi ấy ta là đích nữ của Thái phó, vừa tròn mười ba tuổi liền có thể vào cung học.

 

Trong cung học có vô số tiểu thư công t.ử phong độ, hoàng t.ử công chúa tôn quý, nhưng không hiểu vì sao, ngày đầu nhập học ta lại chỉ chú ý đến một mình hắn.

 

Thiếu niên dung mạo xuất chúng, nhưng gương mặt lạnh lẽo không biểu cảm. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi xuống người hắn, khuôn mặt trắng như ngọc lập tức khiến ta thất thần.

 

Nhìn quanh không có ai nói chuyện với hắn, ta liền đoán ra hắn chính là vị Cửu hoàng t.ử không được sủng ái kia.

 

Nghe nói mẫu thân hắn thân phận thấp kém, chỉ là một lần hoàng đế nam tuần gặp gỡ phong lưu mà sinh ra hắn.