Bắc Sơn Có Một Con Thỏ Tinh

Chương 19



Gần đây, Văn Cảnh đến lầu các phía tây hậu viện ngày một nhiều hơn.

Ta giận hắn, ủ rũ nằm rạp trên bàn, mặc hắn gọi thế nào cũng chẳng buồn để ý.

Cho đến một ngày nọ, hắn xách hai tai ta lên.

"A tỷ, ta đưa tỷ đến một nơi hay lắm."

Nói rồi, hắn xách thẳng ta đến lầu các phía tây.

Đi cái đầu ngươi!

Ta liều mạng đạp chân, ra sức phản kháng.

Hắn hoàn toàn không để tâm đến sự giãy giụa của ta, chỉ sai người mở khóa.

Quả nhiên đúng như lời hai nha hoàn hôm trước nói, nơi này vàng son lộng lẫy, cao ba tầng, đến cả vách tường cũng ánh lên sắc đỏ.

Khoan đã...

Sắc đỏ?

Ánh mắt ta lập tức trở nên cảnh giác, đảo khắp bốn phía, rồi đưa mũi ngửi thử. Chỉ trong chớp mắt, ta biến sắc.

Đàn hương, chu sa, hùng hoàng, thiên ma, quỷ đốc bưu, đào kiêu...

Cùng với mùi m.á.u tươi.

Từ nhỏ, Văn Cảnh đã theo ta lên núi hái t.h.u.ố.c.

Về sau tuy đọc sách bước vào con đường làm quan, nhưng hắn vốn thông minh, đối với đủ loại phương t.h.u.ố.c đều thuộc nằm lòng.

Những thứ này đều là vật chuyên dùng để khắc chế bách quỷ và yêu tinh.

Hắn dùng m.á.u tươi trộn lẫn vào đó, rồi phong kín trên khắp các bức tường.

Đây đâu phải kim ốc tàng kiều.

Rõ ràng là một nơi đáng sợ đến cực điểm.

Trong phòng đặt một lò đồng đang cháy hừng hực, còn có một nữ nhân không một mảnh vải che thân, tứ chi vặn vẹo, bò rạp trên nền đất.

Nàng ngẩng đầu nhìn ta.

Bốn mắt giao nhau.

Rõ ràng mang gương mặt của Kim Ngọc, nhưng trên mặt nàng lại phủ kín những mảng vảy đen, đôi mắt đỏ ngầu không ngừng đảo qua đảo lại.

"Lưu Tiểu Nguyệt."

Nàng cất giọng khàn khàn.

Toàn thân ta tê dại, lông dựng đứng cả lên.

Nguyên Cơ!

Đó là giọng của Nguyên Cơ!

Sao có thể?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chẳng phải nàng đã bị Liễu Vọng Khanh nuốt chửng, bị hắn hoàn toàn tiêu hóa rồi sao?

Nguyên Cơ cười u uất.

"Rất kinh ngạc phải không? Hôm ngươi và tên đạo sĩ kia g.i.ế.c hắn trên Bắc Sơn, ta đã xé mình thoát ra khỏi thân thể hắn."

"Yên tâm đi, bây giờ ta rất yếu. Bám vào thân thể người nữ nhân này đã tiêu hao toàn bộ sức lực của ta. Đứa trẻ ngươi nuôi lớn lại còn bôi đầy những thứ trên tường kia, ta bị hắn hại đến mức sắp tiêu tán rồi."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta trợn mắt nhìn nàng, chỉ hận bản thân không thể nói tiếng người, không cách nào hỏi ra những điều mình muốn biết.

Văn Cảnh khẽ xoa đầu thỏ của ta.

"A tỷ, một năm trước, nha hoàn ở bên cạnh tỷ đột nhiên phát điên. Nàng ta tìm đến ta, nói tỷ là yêu quái, còn bảo nàng ta biết tung tích của tỷ. Hành vi của nàng ta quá mức kỳ quái, vì vậy ta nhốt nàng ta lại. Chuyện nạp thiếp chỉ là để che mắt người đời."

Nguyên Cơ bỗng cười lớn.

"Ha ha ha... ha ha ha... Lưu Tiểu Nguyệt, ngươi đã biết rồi phải không? Vì Liễu Vọng Khanh, ta từ bỏ cơ hội thành tiên, cùng hắn tu luyện. Sau khi đầu hắn bị c.h.é.m, tu vi tiêu tán sạch sẽ, giống hệt như ngươi bây giờ, chỉ có thể biến thành một con rắn bình thường."

"Ta không nỡ... Ta không nỡ nhìn hắn như vậy. Cho nên ta bằng lòng chia tu vi cho hắn, chia cả thân thể mình cho hắn, cho dù phải biến thành quái vật."

"Nhưng để chiếm lấy toàn bộ tu vi và thân thể, hắn không chút lưu tình nuốt chửng ta. Hắn hoàn toàn mặc kệ sống c.h.ế.t của ta, xuống tay tàn nhẫn đến cực điểm."

"Ta vốn đã không còn được bao lâu. Sau khi bị hắn nuốt gần như sạch sẽ, chỉ còn sót lại một tia u hồn. Sau khi tên đạo sĩ kia c.h.ế.t, ngươi hóa thành thỏ, ta vượt ngàn dặm tìm đến đứa trẻ ngươi nuôi lớn, chỉ là muốn biết, thứ gọi là tình cảm trên đời này... rốt cuộc là gì."

"Thứ ta không có được, dựa vào đâu ngươi lại có được? Vì sao người có được lại là ngươi?"

Nguyên Cơ quỳ rạp xuống đất, òa khóc nức nở.

Thân thể nàng vặn vẹo thành hình một con rắn, đau đớn đến tột cùng.

"Ta vì hắn trả giá tất cả, cớ sao hắn lại đối xử với ta như vậy? Chúng ta cùng nhau lớn lên, cùng nhau vui đùa trong rừng. Có lần ta bị người bắt rắn bắt được, hắn thà để mình cùng bị bắt cũng nhất quyết cứu ta ra. Tình cảm của chúng ta có nhật nguyệt chứng giám, vì sao cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế này?"

"Lưu Tiểu Nguyệt, ngươi đúng, ngươi thắng rồi. Nhưng ngươi sẽ không thể thắng mãi. Thành tiên vốn dĩ là một kiếp nạn phải vượt qua. Hắn đã bằng lòng vì ngươi mà đi tìm cái c.h.ế.t, vậy thì kiếp nạn này, ngươi làm sao trốn nổi?"

Tàn hồn còn sót lại của Nguyên Cơ cuối cùng cũng hoàn toàn tiêu tán.

Đến lúc ấy, ta mới biết rốt cuộc nàng đã làm những gì.

Chỉ để nghiệm chứng một thứ gọi là tình cảm, nàng không quản ngàn dặm xa xôi đến Thanh Trì, nhập vào thân xác Kim Ngọc, nói với Văn Cảnh:

"Ngươi cưới một con yêu quái làm thê."

Nàng khát khao được nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của Văn Cảnh, muốn xem hắn sợ hãi, hoảng loạn, muốn xem hắn ghê tởm và chán ghét.

Thế nhưng Văn Cảnh lại không hề như vậy.

Hắn thậm chí còn chẳng sợ nàng, chỉ ung dung ngồi trong phòng uống trà, bình thản hỏi:

"Rồi sao nữa?"

Con người sao có thể không sợ yêu quái?

Nguyên Cơ không tin.

Vì thế nàng lại nghĩ ra một cách để thử lòng người.

"Lưu Tiểu Nguyệt đang ở Bắc Sơn, nàng hiện là một con thỏ. Ngươi có thể quay về tìm nàng, đưa nàng đến đây. Ta sẽ dạy ngươi dùng thọ mệnh luyện đan, giúp nàng tu hành. Ngươi có bằng lòng không?"

"Lời này là thật chứ?"