Ba Mươi Năm Dương Thọ Đổi Một Ván Trường Sinh
Ta lạnh lùng mở miệng.
Hai đại nội thị vệ lập tức tiến lên, gắt gao giữ c.h.ặ.t nàng ta.
Lâm viện sử kéo cổ tay nàng ta qua, ba ngón tay đặt lên mạch môn của nàng ta.
A Vãn tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Một lát sau.
Lâm viện sử đứng dậy, lắc đầu với ta.
“Hồi huyện chủ.”
“Vị cô nương này không có mạch hỉ.”
“Không chỉ như vậy.”
Ông dừng một chút.
Ánh mắt trở nên hơi cổ quái.
“Mạch tượng của nàng ta khác hẳn người thường.”
“Khí huyết ngưng trệ, yêu khí tán loạn.”
“Căn bản… không có khả năng t.h.a.i nghén con nối dõi.”
Lời ông như một nhát b.úa nặng.
Hoàn toàn đập nát lớp ngụy trang cuối cùng của A Vãn.
Cũng đập nát hy vọng cuối cùng của Cố Trần Uyên.
Ta sai người truyền nguyên lời của Lâm viện sử tới trước giường Cố Trần Uyên.
Ta không đích thân đi nói.
Có đôi khi, chân tướng do người khác thuật lại càng khiến người ta đau hơn.
Nghe nói.
Sau khi nghe xong, hắn nôn rất nhiều m.á.u.
Nhiều hơn bất cứ lần nào trước đó.
Sau đó hoàn toàn không còn tiếng động.
Giống như một người c.h.ế.t thật sự.
Ta đi thăm hắn.
Hắn mở mắt, trống rỗng nhìn màn trướng trên đỉnh giường.
Đôi mắt từng sáng như sao trời ấy.
Nay chỉ còn một mảnh tro tàn c.h.ế.t lặng.
Ta nói với hắn.
“Ngươi xem.”
“Tình yêu mà ngươi vì nó trả giá tất cả.”
“Từ đầu đến cuối chỉ là một ván lừa.”
“Nàng ta không yêu ngươi.”
“Nàng ta yêu quyền thế của ngươi, địa vị của ngươi, tất cả những gì ngươi có thể cho nàng ta.”
“Vì giữ mạng, nàng ta có thể không chút do dự lừa gạt ngươi.”
“Ngươi nói xem, có đáng thương không?”
Hắn không có phản ứng.
Ta cũng không để ý.
Ta đã t.r.a t.ấ.n hắn đến mức chỉ còn lại một hơi.
Tiếp theo nên đến lượt A Vãn rồi.
Ta sai người nhốt nàng ta vào địa lao.
Địa lao của tướng quân phủ âm u, ẩm thấp.
Quanh năm không thấy ánh mặt trời.
Bên trong giam giữ đều là t.ử tù tội ác tày trời.
Ta sai người khóa nàng ta bằng xiềng xích nặng nhất.
Mỗi ngày chỉ cho một bát cơm thiu, một bát nước bẩn.
Ta chính là muốn để nàng ta từng chút một mục rữa, bốc mùi.
Để nàng ta nếm hết mọi tuyệt vọng và đau khổ mà đời trước ta từng chịu.
Ban đầu nàng ta còn c.h.ử.i rủa ta.
Chửi đến khàn cả giọng.
Về sau, nàng ta không còn sức nữa.
Chỉ dùng đôi mắt oán độc kia gắt gao trừng ta.
Như thể muốn nuốt sống xé xác ta.
Mỗi ngày ta đều sẽ đi thăm nàng ta.
Đứng ngoài phòng giam, yên lặng nhìn nàng ta.
Nhìn nàng ta từ một tiên t.ử cao cao tại thượng.
Biến thành một tù nhân bẩn thỉu không chịu nổi.
Cảm giác này rất thống khoái.
Một ngày nọ.
Ta theo lệ đi thăm nàng ta.
Nàng ta lại khác hẳn mọi ngày, không trừng ta.
Nàng ta co ro trong góc, nhìn ta, bỗng nhiên cười.
Nụ cười ấy quỷ dị mà thê lương.
“Quý Dao.”
“Ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao?”
Giọng nàng ta khàn như cái chiêng vỡ.
“Ngươi chẳng biết gì cả.”
“Ngươi giống như một kẻ ngốc, bị người ta đùa bỡn trong lòng bàn tay.”
Ta nhíu mày.
“Ý ngươi là gì?”
“Ý gì sao?”
Nàng ta cười càng dữ hơn.
Cười đến nước mắt cũng chảy ra.
“Ngươi tưởng năm xưa hắn nhốt ngươi vào biệt viện thật sự chỉ vì ta sao?”
“Tưởng cả nhà ngươi bị tàn sát thật sự chỉ là một tai họa bất ngờ sao?”
“Ngươi tưởng t.h.u.ố.c giải đổi bằng ba mươi năm dương thọ kia thật sự là giải độc cho hắn sao?”
Nàng ta nói mỗi một câu.
Lòng ta lại trầm xuống một phần.
Một dự cảm chẳng lành bao phủ lấy ta.
“Ngươi quá ngây thơ rồi.”
Nàng ta nhìn ta, trong mắt đầy thương hại.
“Ngươi, ta, Cố Trần Uyên.”
“Chúng ta đều chỉ là quân cờ.”
“Một quân cờ hiến cho bệ hạ.”
Bệ hạ?
Hoàng đế?
Trong đầu ta “ầm” một tiếng.
“Ngươi tưởng độc hắn trúng là gì?”
“Đó là Thực Cốt Sát.”
“Kỳ độc chuyên khắc chế yêu tộc chúng ta.”
“Nhưng vì sao nó lại trúng lên người một phàm nhân?”
“Ngươi chưa từng nghĩ tới sao?”
Nàng ta bám vào cửa lao.
Kề sát ta, hạ thấp giọng.
“Bởi vì thứ độc kia căn bản không phải chuẩn bị cho hắn.”
“Thứ độc kia là bệ hạ ban cho ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Mà Cố Trần Uyên…”
“Hắn chỉ thay ta đỡ lấy.”
“Dùng mạng của hắn đổi mạng của ta.”
“Ba mươi năm dương thọ của ngươi cứu được cũng không phải hắn.”
“Mà là ngươi và ta, hai người chúng ta!”
13
Lời của Thẩm Minh Nguyệt giống như một cây kim băng tẩm độc.
Đâm vào trong đầu ta.
Mỗi một chữ đều mang theo lạnh lẽo thấu xương.
Bệ hạ.
Quân cờ.
Chúng ta đều là quân cờ.
Ta nhìn gương mặt vặn vẹo vì điên cuồng của nàng ta.
Trong lòng nổi lên sóng to gió lớn.
Nàng ta đang nói dối sao?
Vì giữ mạng, nàng ta nói dối gì cũng có thể bịa ra.
Nhưng…
Lần này trong mắt nàng ta không còn vẻ hoảng loạn như trước.
Chỉ có một nỗi thương hại bi ai của kẻ cùng là quân cờ.
Còn có một sự điên cuồng cá c.h.ế.t lưới rách.
Ta đột nhiên nhớ tới đạo thánh chỉ kia.
Nhớ tới khẩu dụ đầy hàm ý của hoàng đế.
“Tướng quân là rường cột quốc gia, nhất định phải sống.”
“Yêu vật kia… cũng là kỳ vật hiếm có.”
“Cũng cần phải sống.”
Một hoàng đế sẽ quan tâm đến sống c.h.ế.t của một “yêu vật” sao?
Trừ phi.
Yêu vật này có tác dụng đặc biệt đối với ông ta.
Một con cửu vĩ hồ ngàn năm còn sống.
Điều này có nghĩa là gì?
Yêu đan.
Yêu huyết.
Thậm chí là… trường sinh.
Máu trong người ta từng chút một lạnh đi.
Nếu lời A Vãn nói là thật.
Nếu “Thực Cốt Sát” kia thật sự là hoàng đế ban cho nàng ta.
Vậy Cố Trần Uyên thay nàng ta đỡ độc, lại tính là gì?
Một màn tự hy sinh thâm tình sao?
Không.
Không đúng.
Nếu Cố Trần Uyên biết nàng ta là yêu.
Nếu hắn cũng biết lai lịch của độc này.
Vì sao hắn còn muốn cứu nàng ta?
Một thần t.ử, vì một yêu vật mà đối kháng hoàng đế sao?
Hắn điên rồi sao?
Trừ phi.
Hắn không phải đang đối kháng.
Mà là đang chấp hành.
Chấp hành một kế hoạch càng khổng lồ hơn, càng tàn nhẫn hơn.
Đầu óc ta nhanh ch.óng xoay chuyển.
Xâu chuỗi tất cả manh mối lại với nhau.
Nhà ta tan cửa nát.
Sự “vừa khéo” xuất hiện của Cố Trần Uyên.
Hắn đưa ta về tướng quân phủ, dốc lòng dạy dỗ.
Nhưng lại đối với ta lúc gần lúc xa.
Hắn trúng độc.
Ta vì hắn cầu t.h.u.ố.c.
Ta hao hết tu vi.
Tổn hại dương thọ.
Thuốc giải đổi được cứu hắn.
Cũng cứu nàng ta.
Thì ra là vậy.
Thuốc giải cần huyết mạch nhân tộc thuần khiết và tu vi thâm hậu, cam tâm tình nguyện hiến tế.
Ta chính là tế phẩm hoàn mỹ nhất ấy.
Mà độc Cố Trần Uyên trúng là mồi dẫn.
Là mồi dẫn ép ta cam tâm tình nguyện giao ra tất cả.
Hắn không phải thay A Vãn đỡ độc.
Hắn là… chủ động trúng độc.
Dùng mạng của chính mình làm ra một ván cờ.
Một ván cờ trải đường cho hoàng đế, cũng cho chính hắn.
Trong ván cờ này.
Ta là t.h.u.ố.c.
A Vãn là “kỳ vật”.
Còn Cố Trần Uyên hắn là kẻ nắm toàn cục… người đ.á.n.h cờ.
Nực cười.
Thật sự quá nực cười.
Ta tưởng mình đang báo thù.
Tưởng mình đang đùa bỡn bọn họ trong lòng bàn tay.
Đến cuối cùng.
Ta chẳng qua chỉ là từ một chiếc l.ồ.ng này nhảy vào một chiếc l.ồ.ng khác.
Từ quân cờ của hắn, biến thành quân cờ của hoàng đế.
Ta nhìn A Vãn trong lao, dáng vẻ như điên như dại.
Bỗng nhiên hiểu ra.
Nàng ta cũng chẳng phải người vô tội gì.
Cũng là một phần của ván cờ này.
Nàng ta và Cố Trần Uyên cùng một phe.
Chỉ là quân cờ này nay đã có suy nghĩ riêng.
Nàng ta muốn sống.
Cho nên nàng ta chọn vạch ra một góc ván cờ này cho ta.
Muốn để ta và Cố Trần Uyên, và hoàng đế, đấu đến ngươi c.h.ế.t ta sống.
Để nàng ta từ đó tìm được một đường sống.
“Quý Dao.”
Nàng ta vẫn đang cười.
“Bây giờ ngươi còn cảm thấy ngươi thắng rồi sao?”
Ta hít sâu một hơi.
Đè xuống kinh hãi cuồn cuộn trong lòng.
Ta chậm rãi cũng cười.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com