Tôi không thể ngờ được Lục Phỉ Chi lại thích mình, nếu không tôi đã chẳng đồng ý kết hôn giả với anh ta.
Tôi chỉ có thể bắt đầu trốn tránh, ngoài việc trả tiền ra tôi không còn liên lạc với Lục Phỉ Chi nữa.
Lục Phỉ Chi cũng tỏ ra rất lịch thiệp, không hề đeo bám, chỉ thấp giọng nói một câu xin lỗi vì đã làm tôi hoảng sợ.
Thậm chí anh ta còn chủ động đề nghị kết thúc thỏa thuận hôn nhân sớm hơn.
Ngày hôm đó cũng vừa hay là ngày Nhiên Nhiên xuất viện, Lục Phỉ Chi nói anh ta đến thăm Nhiên Nhiên một chút, sau khi xuất viện sẽ tiện đường đi lấy giấy chứng nhận ly hôn luôn.
Tuy nhiên, khi việc kiểm tra trước khi xuất viện của Nhiên Nhiên mới thực hiện được một nửa, cửa hàng trực tuyến của tôi bỗng nhiên bị người ta tố cáo kinh doanh trái phép, yêu cầu phải đi xử lý ngay lập tức.
Trong tình thế bất khả kháng, tôi đành nhờ Lục Phỉ Chi đưa Nhiên Nhiên đi làm nốt các hạng mục kiểm tra còn lại. Lục Phỉ Chi đồng ý, còn bảo nếu không kịp thời gian, anh sẽ lái xe đưa con bé đến thẳng Cục Dân chính tìm tôi.
Nhưng ngày hôm đó, tôi đã đợi ở Cục Dân chính rất lâu, cuối cùng chỉ đợi được điện thoại từ phía bệnh viện và cảnh sát.
Họ nói, buổi chiều có kẻ cầm d.a.o hành hung trong bệnh viện, Lục Phỉ Chi vì che chở cho Nhiên Nhiên trong lòng mà bị đ.â.m ba nhát từ phía sau.
Hai nhát ở vai trái, một nhát ở lưng.
Lục Phỉ Chi nằm trong phòng hồi sức tích cực (ICU) cấp cứu suốt ba ngày.
Mỗi ngày đứng ngoài phòng bệnh, tôi đều bị cảm giác tội lỗi đè nén đến mức nghẹt thở.
Khi bác sĩ nói nhát đ.â.m ở lưng đã tổn thương đến dây thần kinh cột sống, đôi chân có khả năng sẽ không bao giờ đứng lên được nữa, tôi đã không ngần ngại nắm lấy tay anh.
"Tôi sẽ chăm sóc anh cả đời."
Tôi không nhắc lại chuyện ly hôn nữa.
Tôi ở lại bệnh viện cùng Lục Phỉ Chi tập vật lý trị liệu suốt nửa năm.
Ngày Lục Phỉ Chi đứng lên được một lần nữa, tôi hỏi anh, liệu còn dự định ly hôn không.
Lục Phỉ Chi hoảng loạn hỏi có phải tôi không cần anh nữa hay không.
"Tôi chỉ sợ anh hối hận thôi." Tôi nói: "Nếu anh không định ly hôn, chúng ta đi chụp ảnh cưới, rồi tổ chức hôn lễ luôn đi."
Tôi thành thật nói với anh rằng, dù hiện tại tôi đối với anh chỉ có sự áy náy và biết ơn, nhưng tôi sẽ chịu trách nhiệm với anh cả đời, cùng anh sống những ngày tháng t.ử tế.
Lục Phỉ Chi đỏ hoe mắt, vừa khóc vừa cười nói được, anh sẽ đợi đến ngày tôi thực sự yêu anh.
Không ngờ đến ngày thứ hai, tôi lại tình cờ nghe được cuộc đối thoại giữa anh và bác sĩ điều trị của Nhiên Nhiên.
Câu nói hờ hững và chán ghét tột cùng: "C.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi", khiến tôi không ngừng hoài nghi, người ở bên trong kia có thực sự là Lục Phỉ Chi mà tôi quen biết không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một người như anh ta, liệu có thực sự chắn trước mặt Nhiên Nhiên khi đối diện với nguy hiểm không?
Mang theo sự nghi hoặc, tôi đã tra xét về kẻ thủ ác bị kết án chung thân kia, và phát hiện ra con trai hắn đột nhiên có thêm một căn nhà vào vài tháng trước...
Sau đó, tôi lại âm thầm điều tra Lục Phỉ Chi, mới nhận ra anh ta không hề vô hại như vẻ bề ngoài.
Anh ta đã ẩn nhẫn bao nhiêu năm qua, đa phần thế lực của nhà họ Lục ở phương Nam sớm đã nằm trong tầm kiểm soát của anh ta rồi, Lục Tư Đình từ lâu đã không còn cách nào dễ dàng đối phó với anh ta được nữa.
Còn trong mấy tháng tập vật lý trị liệu ở bệnh viện, bề ngoài anh ta tỏ ra ý chí sa sút, nhưng sau lưng lại thừa dịp Lục Tư Đình nới lỏng cảnh giác để giăng sẵn bẫy, sau đó tung ra đòn chí mạng ngay trong tiệc thọ của ông cụ Lục...
Khi tôi bày ra những bằng chứng trước mặt Lục Phỉ Chi, anh ta im lặng thừa nhận.
Nhưng anh ta không đồng ý ly hôn.
"An Niệm, mấy ngày nay tuyết rơi lạnh quá."
"Vai của anh cũng rất đau, đêm nào cũng không ngủ được."
Giọng Lục Phỉ Chi rất thấp, nghe có vẻ đáng thương vô cùng.
Nếu là nửa năm trước nghe thấy câu này, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với anh ta đến cùng, cầu gì ước nấy.
Nhưng bây giờ...
"Trước khi tự mình sắp đặt màn khổ nhục kế này, anh không nghĩ đến việc mình sẽ bị thương, thậm chí là mất mạng sao?"
Ánh mắt Lục Phỉ Chi tối sầm lại.
"An Niệm, anh đúng là không phải người tốt lành gì."
"Anh lớn lên ở nhà họ Lục, nếu thực sự không có tâm cơ, sớm đã bị mười mấy đứa anh chị em kia nuốt chửng đến xương cốt cũng chẳng còn."
"Nhưng anh chỉ muốn giữ em lại bên mình, anh chưa từng nghĩ sẽ hại em..."
"Vậy còn Nhiên Nhiên thì sao?"
"Anh chưa từng nghĩ cho Nhiên Nhiên đúng không? Anh chỉ xem con bé là công cụ."
"Anh thừa biết tim Nhiên Nhiên không tốt, không chịu nổi kinh hãi, vậy mà vẫn diễn màn kịch đó ngay trước mặt con bé."
"Anh thừa biết Cố Tùng có khả năng chữa khỏi cho con bé, anh cũng từng giới thiệu Lục Hào đến Bệnh viện số 2, tại sao chưa bao giờ nhắc với tôi?"
"Khi anh thốt ra câu "c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi", trong lòng anh đang nghĩ gì? Có phải đang nghĩ cái "của nợ" này sao mãi vẫn chưa biến mất đúng không?"
Lục Phỉ Chi khựng lại, nhìn tôi mà không mở miệng.