Anh Vẫn Ở Đây

Chương 8



 

Chương 8

 

“Hứa Tranh, anh đã vượt quá giới hạn và can thiệp quá nhiều.”

 

Hứa Tranh lập tức nghĩ chuyện này có liên quan đến người phụ nữ mới bên cạnh Cố Giản Niên.

 

Người phụ nữ đó rõ ràng đang muốn đẩy anh em họ ra khỏi cuộc sống của Cố Giản Niên.

 

Nghĩ vậy, trong lòng Hứa Tranh bỗng nổi lên một cơn tức giận.

 

Lần trước anh ta không nhìn rõ mặt người phụ nữ đó.

 

Lần này anh ta nhất định phải nhìn cho rõ.

 

Xem thử người phụ nữ đột nhiên xuất hiện giữa chừng này có bản lĩnh gì mà có thể dễ dàng quyến rũ Cố Giản Niên.

 



 

Tôi và Cố Giản Niên vẫn đang hôn nhau.

 

Cho đến khi chính tôi là người đầu tiên nhận ra có động tĩnh phía sau.

 

Tôi dừng lại, hơi thở gấp gáp nói:

 

“Có người.”

 

Ngay sau đó liền nghe thấy một tiếng gọi:

 

“Ông chủ?”

 

Ngực Cố Giản Niên cũng còn đang phập phồng vì hơi thở.

 

Anh nhìn qua trước, rồi cúi xuống nói khẽ bên tai tôi:

 

“Nhân viên của anh.”

 

Anh siết c.h.ặ.t vòng tay ôm tôi.

 

Phần lớn thân hình tôi được anh che kín trong lòng.

 

“Ông chủ, bọn tôi vừa ăn xong, chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.”

 

Có người vội vàng giải thích.

 

Thực ra bọn họ đều khá ngạc nhiên.

 

Bởi vì ông chủ vốn luôn nghiêm túc và có uy nghiêm, lại đang đứng giữa đường hôn một người phụ nữ.

 

Chỉ tiếc là người phụ nữ quay lưng lại.

 

Không ai nhìn rõ mặt.

 

Hứa Tranh không nói lời nào, trực tiếp bước lên phía trước.

 

Hứa Giai cũng theo sau.

 

Những người khác vì tò mò nên cũng tiến lại gần.

 

“Ông chủ Cố.”

 

Hứa Tranh cố nén cơn tức.

 

“Sao không để bà chủ ra chào mọi người một tiếng?”

 

Lúc này tôi vẫn đang dựa vào lòng Cố Giản Niên.

 

Gương mặt cũng bị thân hình anh che khuất.

 

Hứa Tranh tiếp tục nói:

 

“Hay là… người phụ nữ này không dám gặp ai?”

 

“Dù sao thì làm gì có con gái t.ử tế nào lại tùy tiện như vậy.”

 

“Chỉ mới quen vài ngày đã có thể quyến rũ đàn ông rồi.”

 

Trước mặt còn có khá nhiều nhân viên của Cố Giản Niên.

 

Họ chỉ cảm thấy tin tức này quá chấn động.

 

Theo ý của Hứa Tranh, chuyện này không phải quan hệ yêu đương bình thường.

 

Đêm nay họ chẳng khác nào bắt gặp chuyện không đứng đắn của ông chủ.

 

Thì ra ông chủ trẻ tuổi nghiêm túc của họ… cũng có lúc tùy tiện tìm phụ nữ.

 

Nghe vậy, tôi cười lạnh một tiếng.

 

“Ha.”

 

Tôi chỉnh lại mái tóc dài của mình.

 

Rồi cuối cùng rời khỏi vòng tay Cố Giản Niên.

 

Trước ánh mắt của tất cả mọi người, tôi bước ra.

 

Ung dung đứng cạnh Cố Giản Niên.

 

Ngay gần đó, màn hình quảng cáo LED lớn vẫn đang treo poster của tôi.

 

Tôi cũng không bỏ sót ánh mắt kinh ngạc đến sững sờ của mọi người.

 

“Ôn… Ôn?”

 

Không phải họ không chắc.

 

Mà là không dám tin.

 

Tôi trực tiếp thừa nhận:

 

“Tôi là Ôn Hoán Dư.”

 

“Tôi còn chưa đến mức không dám gặp người khác.”

 

Sau đó tôi nhìn Hứa Tranh, lạnh lùng nói:

 

“Đừng dùng tam quan nông cạn và nhận thức thấp kém của anh để tùy tiện đ.á.n.h giá người khác.”

 

Hứa Tranh vừa nãy còn hung hăng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc này chỉ còn lại sự kinh ngạc và bối rối.

 

“Sao… sao có thể là cô…”

 

“Cô Ôn…”

 

Bình thường hai người vốn dĩ chẳng có liên hệ gì với nhau.

 

Cố Giản Niên cũng rất ít khi đến phim trường.

 

Hứa Tranh chợt phản ứng lại:

 

“Là vì chuyện sửa xe sao?”

 

“Nhưng người phụ nữ ngồi trong xe Cố Giản Niên tối hôm trước… cũng là cô à?”

 

“Chính là tối hôm đó.”

 

Hứa Giai, người vẫn im lặng đứng bên cạnh, bỗng tiếp lời.

 

Cô ta nhìn tôi nói:

 

“Anh tôi hoàn toàn không nói sai.”

 

Cuối cùng cô cũng nói ra trước mặt mọi người:

 

“Tối hôm đó cô và chúng tôi ăn ở cùng một nhà hàng.”

 

“Sau khi tan tiệc, thật ra tôi đang say nhưng giữa chừng đã tỉnh lại.”

 

“Sau đó tôi thấy cô một mình quay lại phòng riêng, chủ động hôn ông chủ Cố.”

 

“Còn chính miệng nói muốn quyến rũ ông chủ.”

 

“Cô Ôn.”

 

Hứa Giai nói:

 

“Đêm đó chắc mới là đêm đầu tiên cô và ông chủ Cố quen biết nhau đúng không?”

 

“Dù cô là minh tinh, nhưng như vậy… chẳng phải vẫn gọi là tùy tiện sao?”

 

Tôi khẽ c.ắ.n môi, có chút bất lực.

 

Những gì Hứa Giai nhìn thấy đều là sự thật.

 

Nhưng nếu nhìn lại tối hôm đó.

 

Thì đó thực ra chỉ là chút thú vị riêng giữa tôi và Cố Giản Niên.

 

Hứa Giai không quan tâm đến việc sau khi mình tung ra tin này, những người xung quanh sẽ phản ứng ra sao.

 

Điều cô ta thật sự muốn hỏi với Cố Giản Niên là:

 

“Ông chủ Cố.”

 

“Em đã quen anh sớm hơn cô ấy năm năm.”

 

“Năm năm… hóa ra vẫn không bằng một đêm của người khác.”

 

“Chỉ vì cô ấy chủ động hơn, xinh đẹp hơn.”

 

“Còn tình cảm chân thành… lại có thể bị chà đạp dễ dàng như vậy sao?”

 

Không ít người gọi anh là “anh Niên”.

 

Nhưng từ sau đêm đó, Hứa Giai không còn gọi như vậy nữa.

 

Cô ta tiếp tục nói:

 

“Với thân phận của cô ta.”

 

“Cũng chỉ là chơi đùa với anh một thời gian thôi.”

 

“Đến ngày rời khỏi An Thành, cô ta nhất định sẽ bỏ rơi anh.”

 

Trên gương mặt Cố Giản Niên thoáng qua chút lạnh lẽo.

 

Anh hoàn toàn không để ý đến lời Hứa Giai.

 

Bàn tay rộng lớn của anh nắm lấy tay tôi.

 

Mười ngón tay từ từ đan c.h.ặ.t vào nhau.

 

Sau đó anh nói với mọi người:

 

“Để tôi chính thức giới thiệu.”

 

“Ôn Ôn.”

 

“Cô ấy là người yêu hiện tại của tôi.”

 

“Là mối quan hệ nhất định sẽ kết hôn trong tương lai.”

 

“Cũng có thể coi là bà chủ của các cậu sau này.”

 

Cố Giản Niên còn đặc biệt giải thích rõ về tối hôm đó:

 

“Hơn nữa, bất kể chúng tôi ở bên nhau như thế nào…”

 

“Đó đều là tương tác bình thường giữa những người yêu nhau.”

 

“Và hôm đó cũng không phải là ngày đầu tiên chúng tôi quen biết.”

 

“Cô ấy còn là mối tình đầu của tôi.”

 

“Là mẹ ruột của đứa con trai sáu tuổi của tôi.”

 

Khi Cố Giản Niên dẫn tôi rời đi.

 

Anh mới nói với Hứa Giai:

 

“Cô hỏi năm năm của cô là gì à?”

 

“Vậy hôm nay tôi nói thẳng hơn một chút.”

 

“Tình cảm của cô, tôi không có nghĩa vụ phải đáp lại.”

 

“Năm năm của cô?”