Anh Vẫn Ở Đây

Chương 2



 

Chương 2

 

Bỗng vang lên một giọng trẻ con lanh lảnh:

 

“Ba!”

 

Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn qua.

 

Một cậu bé mặt mũi trắng trẻo xinh xắn.

 

Vừa tan học ra, chơi đến mức mồ hôi đầy đầu.

 

Cậu bé đeo cặp sách, chạy về phía Cố Giản Niên.

 

Cố Giản Niên dập điếu t.h.u.ố.c.

 

Nheo mắt, giọng trầm xuống:

 

“Cố Linh Ngôn.”

 

“Đi chậm thôi.”

 

Chuyện đ.á.n.h nhau nhanh ch.óng được giải quyết.

 

Hóa ra người thợ kia lén chụp ảnh trường quay, vi phạm thỏa thuận bảo mật, nên bị nhân viên mắng là tay chân không sạch sẽ.

 

Hai bên xin lỗi nhau.

 

Cố Giản Niên yêu cầu người thợ xóa hết ảnh ngay tại chỗ.

 

Cuối cùng đoàn phim cũng bỏ qua chuyện này.

 

Chỉ phạt không cho anh ta tiếp tục tới phim trường nữa.

 

Phó đạo diễn còn tán gẫu vài câu với Cố Giản Niên.

 

Ông nhìn cậu bé đang được anh dắt tay:

 

“Ông chủ Cố, cậu cũng chỉ khoảng hai mươi bảy hai mươi tám thôi.”

 

“Con trai đã lớn thế này rồi sao?”

 

Cố Giản Niên chỉ đáp đơn giản:

 

“Có con sớm thôi.”

 

Khi rời đi.

 

Cô gái kia cũng đi theo phía sau anh.

 

Cô gọi anh: “Anh Niên.”

 

“Cảm ơn anh đã đích thân tới giúp giải quyết chuyện của ba em.”

 



 

Mấy ngày tiếp theo, người thợ sửa xe trực ở phim trường luôn là Hứa Tranh.

 

Hứa Tranh khá hoạt bát, nói chuyện rất dễ gần.

 

Chỉ vài ngày là anh ta đã có thể tán gẫu với hầu như mọi người.

 

Anh ta còn lớn hơn Cố Giản Niên năm tuổi.

 

Nhưng con trai của anh ta lại bằng tuổi Cố Linh Ngôn.

 

Hôm đó, sau khi tan học, vì Hứa Tranh đang ở phim trường nên hai đứa trẻ lại chạy tới chơi.

 

Tôi vừa quay xong một cảnh, vốn định quay về xe RV.

 

Thấy Hứa Tranh kê một chiếc bàn nhỏ, bảo Cố Linh Ngôn và con trai anh ta ngồi làm bài tập trước.

 

“Cố Linh Ngôn, ba con đã nói rồi đấy, về nhà sẽ kiểm tra bài.”

 

Trợ lý chưa kịp gọi tôi lại.

 

Tôi đã đi thẳng tới.

 

Nhìn thấy sách bài tập của Cố Linh Ngôn, tôi hơi ngạc nhiên hỏi:

 

“Em đã học lớp một rồi sao?”

 

Hứa Tranh lên tiếng trước:

 

“Mau gọi chị đi.”

 

Cố Linh Ngôn thật sự ngoan ngoãn gọi:

 

“Chị.”

 

Sau đó cậu bé nói với tôi:

 

“Đúng vậy, chị.”

 

“Ba em nói em là học sinh tiểu học rồi.”

 

Trợ lý của tôi cũng đi tới, cười nói với Hứa Tranh:

 

“Chưa đến ba mươi tuổi mà đã có con trai học tiểu học rồi.”

 

“Ông chủ của anh kết hôn sớm quá.”

 

Hứa Tranh lắc đầu phủ nhận:

 

“Chưa kết hôn.”

 

“Anh ấy một mình nuôi con.”

 

Trợ lý tôi không nhịn được hỏi tiếp:

 

“Vậy mẹ của đứa bé thì sao?”

 

Hứa Tranh đáp:

 

“Khi Tiểu Ngôn một tuổi tôi mới quen ông chủ Cố.”

 

“Tôi chưa từng gặp mẹ của đứa bé, cũng chưa từng nghe anh ấy nhắc tới.”

 

Người lớn trò chuyện, hoàn toàn không để ý tới cảm xúc của trẻ con.

 

Tôi nhìn thấy Cố Linh Ngôn rõ ràng có chút không vui.

 

Ngược lại, con trai của Hứa Tranh ở bên cạnh nhỏ giọng an ủi cậu bé:

 

“Cậu sẽ có mẹ thôi.”

 

“Biết đâu một ngày nào đó cô út của mình sẽ trở thành mẹ mới của cậu.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi mọi người tản đi.

 

Tôi thấy Cố Linh Ngôn có hai bài tính nhẩm không làm được, liền ngồi xuống dạy cậu bé một chút.

 

Hứa Tranh thì tìm chuyện nói với tôi:

 

“Cô còn trẻ như vậy, lại là đại minh tinh, không ngờ cũng thích trẻ con.”

 

Tôi cười:

 

“Tôi vốn dĩ đã thích trẻ con.”

 

Một lát sau.

 

Cố Giản Niên đích thân tới đoàn phim đón con.

 

Khi đó tôi vừa rời đi.

 

Cố Giản Niên cầm quyển bài tập vừa làm xong của Cố Linh Ngôn, tiện tay mở ra xem, cúi mắt kiểm tra vài trang.

 

Đứa trẻ đứng bên cạnh nói:

 

“Ba.”

 

“Hôm nay có một chị rất xinh đẹp, xinh nhất luôn đó.”

 

“Chị ấy dạy con làm bài tập.”

 

Tôi vẫn còn nghe loáng thoáng giọng nói phía sau của hai ba con.

 

“Ừ.”

 

Giọng Cố Giản Niên không nghe ra nhiều cảm xúc.

 

“Vậy con đã nói cảm ơn chưa?”

 



 

Ngày hôm sau.

 

Sau xe RV của tôi lại lén lút xuất hiện một cái bóng nhỏ.

 

Tôi cười nhạt, gọi cậu bé:

 

“Lên đi.”

 

Trong xe, tôi lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán cho Cố Linh Ngôn.

 

Cố Giản Niên thật sự nuôi con rất tốt.

 

Đứa bé hiếu động như vậy, nhưng quần áo mỗi ngày đều sạch sẽ gọn gàng.

 

Quan trọng hơn là, trên người Cố Linh Ngôn vẫn còn sự hồn nhiên đáng yêu của một đứa trẻ.

 

Tôi hỏi cậu bé:

 

“Em tìm chị có chuyện gì?”

 

Cậu bé chần chừ một lúc, rồi nói:

 

“Chị gái xinh đẹp.”

 

Cậu bé lấy tiền tiêu vặt ra, đặt trước mặt tôi, nghiêm túc thương lượng:

 

“Em biết chị là diễn viên.”

 

“Em có thể thuê chị không?”

 

“Chị có thể diễn một vở kịch… đi quyến rũ ba em được không?”

 

Tôi sững lại.

 

“Vì sao phải làm vậy?”

 

Cậu bé nói:

 

“Chú Hứa nói cuộc đời của ba em còn rất dài.”

 

“Trong nhà nên có một người phụ nữ ở bên cạnh ba và em.”

 

“Gần đây chú ấy định sắp xếp cho em gái mình xem mắt với ba em.”

 

Trước đó không lâu tôi cũng biết.

 

Cô gái trẻ hôm đó đi theo sau Cố Giản Niên tới phim trường chính là em họ của Hứa Tranh.

 

“Cô Hứa rất thích ba em.”

 

“Tính cô ấy rất tốt, cũng thường xuyên chăm sóc em.”

 

“Lỡ như một ngày nào đó ba em bị cô ấy cảm động, cảm thấy hợp thì…”

 

“Cô Hứa sẽ trở thành mẹ mới của em.”

 

“Cô ấy rất tốt.”

 

“Nhưng em không thích cô ấy.”

 

Cậu bé nói rất rõ ràng:

 

“Em chỉ muốn chị giúp em phá hỏng buổi xem mắt này của ba.”

 

Tôi xoa đầu cậu bé.

 

Dù cậu bé nói như vậy nghe có vẻ hơi xấu xa.

 

Nhưng thực chất.

 

Nó chỉ là một đứa trẻ đáng thương vẫn đang khát khao có mẹ.

 

Và người khiến nó trở nên như vậy…

 

Chính là tôi.

 



 

Hiện nay, tôi là nữ minh tinh rực rỡ trong giới giải trí mang tên Ôn Hoán Dư.

 

Nhưng nhiều năm trước, khi còn chưa rời khỏi An Thành, tôi tên là Mạnh Vũ.

 

Khó khăn lắm tôi mới học được đến cấp ba.

 

Nhưng gia đình lại mặc kệ tôi, thậm chí còn muốn tôi bỏ học sớm để lấy chồng, đổi lấy tiền cho nhà dùng.

 

Tôi từng vài lần đến tiệm sửa xe của nhà họ Cố để sửa xe đạp.

 

Khi ấy Cố Giản Niên vừa mới trưởng thành không lâu.