Nhìn vẻ mặt đầy giận dữ nhưng lại ăn nói vụng về của anh ta, thật lòng mà nói… tôi lại hơi không nỡ.
Tôi vội vàng nói tạm biệt rồi nhanh ch.óng rời khỏi nơi thị phi này.
Vừa qua góc phố đã thấy đám chị em đều đang đợi ở đó.
Thấy tôi chạy tới, cả đám lập tức xúm lại hỏi.
“Người đàn ông kia là ai thế?”
“Đẹp trai thật đấy, sao mặt như muốn đ.á.n.h nhau vậy?”
“Kẻ thù của cậu à?”
“Cậu nợ tiền anh ta?”
“Nợ tình thì đúng hơn.”
“Chỉ là hiểu lầm thôi.”
Tôi khoác vai hai cô nàng bên cạnh.
“Đi, thay đồ trước rồi quẩy tăng hai.”
…
Nhưng tôi không ngờ… anh ta cũng có tăng hai.
Nửa tiếng sau, cả đám chúng tôi kéo tới trước cửa một quán bar ở trung tâm thành phố.
Tóc giả đen dài cắt kiểu công chúa.
Váy dây màu đen.
Giày cao gót đỏ.
Tuy đã lâu không mặc đồ nữ, nhưng tôi chấm màn thay đầu đổi mặt tối nay điểm tối đa.
Vừa rẽ vào đại sảnh đã nhìn thấy ngay tên ngốc to xác kia.
Đoạn Dật Dương đang mặt mày buồn bực ngồi ở sofa đối diện quầy bar, xung quanh có mấy người cả nam lẫn nữ, nhìn kiểu gì cũng giống hội bạn nối khố của anh ta.
Anh ta cầm ly whisky đang đưa lên miệng, ánh mắt lơ đãng quét sang đây.
Không ngoài dự đoán, anh ta nhìn thấy tôi.
Ngoài dự đoán là…
“Phụt!”
Ngụm rượu trong miệng anh ta phun thẳng ra ngoài, b.ắ.n đầy mặt người đối diện.
Người kia lau mặt bật dậy:
“Đoạn Cẩu mày bị bệnh à?!”
Nhưng anh ta không nghe thấy.
Anh ta nhìn chằm chằm tôi, dụi mắt thật mạnh rồi chậm rãi đưa cánh tay mình lên miệng.
…Không phải định c.ắ.n đấy chứ?
Nhưng anh ta thật sự c.ắ.n.
Cú c.ắ.n đó chắc khá mạnh, đau đến mức anh ta nhe răng trợn mắt.
Bên cạnh có một cô nàng tóc xoăn gợn sóng giơ tay tát cái bốp vào sau đầu anh ta: