Anh Đưa Cho Tôi Một Điếu Lan Châu

Chương 10



 

Cả khoảng sân bỗng chốc chìm lỉm vào bóng tối tăm, chỉ còn sót lại thứ ánh sao thưa thớt trên đỉnh đầu.

 

"Thì cứ sống như thế thôi." Anh đáp: "Lái xe, bốc dỡ hàng, sửa xe, rồi đi ngủ."

 

Anh khựng lại.

 

"Thỉnh thoảng đi trên đường lại bắt gặp một bóng lưng giông giống em. Chạy đuổi theo nhìn thử, lại chẳng phải."

 

Giữa màn đêm bủa vây, tôi chẳng thể nhìn rõ nét mặt của anh.

 

"Có một lần ở trạm dừng chân, anh thấy một cậu trai chân trái giẫm lên gót chân phải đứng đợi xe." Anh kể: "Anh đã đứng bên cạnh chờ suốt hai tiếng đồng hồ, chỉ mong lúc người ta xoay người lại. Về sau cậu ấy quay người lại, nhưng chẳng phải là em."

 

Tôi bỗng chốc nghẹn lời.

 

Cổ họng tựa như bị một thứ gì đó chèn ứ lại.

 

Mười hai năm.

 

Hơn bốn ngàn ngày đêm ròng rã.

 

Anh đã trải qua những tháng ngày ấy như vậy đấy.

 

"Về sau anh cũng chẳng buồn đuổi theo nữa." Anh nói: "Không màng đến những bóng lưng, cũng chẳng thèm ngóng trông người khác quay mặt lại."

 

Bàn tay anh quờ quạng giữa bóng tối, rồi nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.

 

"Anh chỉ nghĩ, lỡ như có một ngày em quay trở về, nhìn thấy anh đang đợi bên đường, em sẽ chịu dừng bước."

 

Tôi siết lấy tay anh. Thật c.h.ặ.t.

 

"Em dừng bước rồi đây." Tôi thầm thì.

 

"Ừ."

 

"Em sẽ chẳng đi đâu nữa đâu."

 

Anh không nói gì cả.

 

Chỉ nhẹ nhàng kéo tôi dậy, ôm ghì vào trong lòng.

 

Trên người anh nồng nặc mùi dầu diesel pha lẫn với mùi khói t.h.u.ố.c.

 

Tôi vùi mặt vào n.g.ự.c anh.

 

Lắng nghe từng nhịp tim đập.

 

Từng nhịp, lại từng nhịp.

 

Hơi nhanh hơn so với bình thường một chút.

 

Tựa như đã rảo bước một chặng đường dài thật xa rốt cuộc cũng có thể dừng chân nghỉ ngơi dưỡng sức.

 

23

 

Về sau, chúng tôi lưu lại Cảnh Hồng khoảng một tuần lễ.

 

Anh muốn tìm mua một căn nhà có sân vườn, tôi liền bảo không cần phải vội.

 

Cứ chạy cho hết cung đường này đi đã.

 

Từ Bắc chí Nam, từ lúc tuyết rơi đến lúc mưa đổ, từ việc anh đợi em mười năm cho đến việc em sẽ túc trực bên anh đến suốt quãng đời còn lại.

 

Buổi sáng ngày quay xe lên đường về, anh vặn chìa khóa nổ máy.

 

Đài radio vang lên, giọng phát thanh viên đang báo cáo bản tin thời tiết.

 

"Ban ngày hôm nay, khu vực Tây Song Bản Nạp nhiều mây chuyển sang nắng, nhiệt độ d.a.o động từ 24 đến 32 độ C. Tuyến quốc lộ 214 giao thông thông suốt bình thường."

 

Anh tiện tay tắt luôn đài radio.

 

Ngoái đầu sang nhìn tôi.

 

"Trạm tiếp theo mình chạy đi đâu?"

 

Tôi moi cuốn sổ bản đồ kia ra.

 

Trên trang lót sách, dấu vân tay cái của anh đã khô cong, màu sắc cũng tối đi một tông so với lúc mới in, đậm nét hơn, càng trông giống một quả tim hơn bao giờ hết.

 

Tôi giở tới cái trang đã được gấp mép cẩn thận.

 

"Trước tiên cứ đi về phía Bắc đã." Tôi trỏ tay vào đường kẻ màu đỏ vẽ dở dang, "Chỗ này, sông Lan Thương. Lần trước tạt ngang qua đúng vào ban đêm nên chẳng thấy rõ."

 

Anh liếc mắt nhìn qua, rồi gật đầu.

 

"Sau đó rẽ sang hướng Đông."

 

Đường chỉ đỏ vắt ngang qua Phổ Nhĩ, Ngọc Khê, Côn Minh, uốn lượn ngoằn ngoèo suốt dọc đường.

 

Anh ngắm nghía rất lâu.

 

"Rồi cuối cùng thì sao?"

 

Tôi gập cuốn sổ bản đồ lại.

 

"Không có điểm cuối." Tôi đáp: "Cứ chạy mãi miết thôi."

 

Anh nín lặng mất vài giây.

 

Tiếp đó anh gạt cần vào số, chậm rãi đ.á.n.h lái rời khỏi thị trấn nhỏ.

 

Tia nắng mai từ phía Đông chiếu rọi tới, vết nứt dán chằng chịt băng dính điện trên tấm kính chắn gió được hắt sáng nhuốm một màu vàng ươm.

 

Anh đã không đem nó đi sửa.

 

Và tôi cũng sẽ không đời nào bảo anh mang đi sửa.

 

Đó chính là minh chứng cho việc chúng tôi đã ly tán mười hai năm rồi lại được tương phùng trùng ngộ.

 

Là dấu ấn hằn lại sau vô số những đêm lủi thủi băng qua bóng đêm không người bầu bạn.

 

Là bằng chứng cho thấy trên con đường này, anh đã từng trông ngóng đợi chờ tôi.

 

24

 

Xe chạy được một quãng rất xa, tôi bỗng sực nhớ ra một chuyện.

 

"Chu Dã."

 

"Ừ."

 

"Năm đó lúc anh nhận ra em ở trạm dừng chân." Tôi nói: "anh không nhìn mặt, mà là nhờ vết sẹo trên tay em đúng không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Anh đảo mắt sang nhìn tôi.

 

"Nếu như chẳng có vết sẹo này thì sao?" Tôi vặn hỏi: "Mười hai năm qua, anh định lấy gì để mà nhận ra em?"

 

Anh chìm vào im lặng rất lâu.

 

Lâu đến mức tôi cứ đinh ninh rằng anh sẽ không thèm trả lời nữa.

 

Lâu đến mức bên ngoài cửa sổ lác đác thả xuống vài giọt mưa bay lất phất.

 

Rồi anh mới chịu mở lời: "Anh chưa từng nghĩ đến việc sẽ không nhận ra em."

 

"Thế là ý gì cơ?"

 

Một tay anh cầm vô lăng, tay còn lại thò vào trong hộc đồ sờ soạng lôi hộp diêm ra.

 

Anh không châm lửa.

 

Mà chỉ nắm gọn trong lòng bàn tay.

 

"Dáng em đi hơi hình chữ bát." Anh kể rành rọt: "Lúc đứng đợi xe thì thích lấy chân trái giẫm lên gót chân phải. Trước lúc uống nước sẽ mím môi nhấp nhẹ vào miệng chai. Hễ lừa gạt nói dối là y như rằng sẽ mân mê dái tai phải."

 

Anh ngừng lại một chút.

 

"Cái ngày đầu tiên gặp em trời cũng đổ mưa, em đứng trước cửa tiệm sửa xe, đút xúc xích cho một con mèo hoang bị què cẳng."

 

Tôi đăm đắm ngắm sườn mặt của anh.

 

"Tất cả mọi dáng vẻ của em, anh đều nhớ như in." Anh nói.

 

Hạt mưa rắc lên mặt kính chắn gió, hai thanh gạt nước lắc lư qua lại.

 

Những vệt nước ấy vừa bị hất tung ra, lại lần nữa tụ tập đọng lại vào nhau.

 

Cứ như đi một chặng đường dài xa xôi, cứ tưởng chừng đã đ.á.n.h rơi quên sạch nẻo đường đi tới.

 

Mà kỳ thực từng giọt nhỏ ấy vẫn còn hiện diện vẹn nguyên.

 

Tiết trời bên ngoài cửa kính dần quang đãng trở lại.

 

Những đám mây x.é to.ạc ra một khe nứt, tia nắng chiếu xiên xẹo lọt qua rọi xuống, con đường quốc lộ phía trước lấp lánh ánh vàng.

 

Anh ôm chắc vô lăng, tôi chăm chú dò đường.

 

Đài radio cũng chẳng bật lên lại nữa.

 

Trong buồng lái chỉ quẩn quanh tiếng động cơ nổ trầm đục, cùng với nhịp thở đan xen nhịp nhàng của hai người.

 

Vết sẹo nơi hổ khẩu tay yên vị kề sát cạnh một vết sẹo khác.

 

Mười hai năm trước, nó cũng đã đóng vảy lành lặn ở ngay tại đúng vị trí này.

 

Mười hai năm sau, rốt cuộc nó cũng chẳng còn là dấu ấn của một người cô đơn lẻ loi nữa rồi.

 

Tấm biển chỉ đường phía trước vụt lướt qua nhanh như cắt.

 

Địa danh viết gì tôi cũng chẳng kịp nhìn cho cẩn thận.

 

Mà cũng chẳng có nhu cầu nhìn cho tỏ tường làm gì.

 

Chỉ cần vô lăng vẫn nằm yên trong tay anh.

 

Chỉ cần tôi vẫn còn an tọa ở chiếc ghế phụ này.

 

Chuyến xe này sẽ còn chạy mãi chạy mãi chẳng bao giờ dừng.

 

[Kết thúc]

 

Mùa hè năm ấy, tôi mười chín tuổi.

 

Tại tiệm sửa xe ven quốc lộ, tôi tình cờ đụng độ một người đàn ông lái chiếc Foton cà tàng.

 

Anh không tra hỏi tôi từ đâu đến, cũng chẳng thèm quan tâm xem tôi định đi về phương nào.

 

Chỉ trong lúc tôi đưa cây cờ lê cho anh, anh đã liếc mắt nhìn tôi một cái.

 

Mãi rất lâu sau này tôi mới thấu suốt một điều rằng...

 

Có những người định sẵn là một con đường.

 

Khi cậu đã cất bước lên rồi, là chẳng thiết tha muốn đi xuống nữa đâu.

 

Chu Dã chính là khu vực phía Tây Bắc, là điểm kết thúc tận cùng của mọi tuyến tỉnh lộ, quốc lộ.

 

Là điếu t.h.u.ố.c tôi gắng gượng cai ròng rã mười năm trời mà vẫn chẳng thể nào cai nổi.

 

Là đường chỉ vạch mãi chẳng xong trên cuốn sổ bản đồ của tôi.

 

Đám mây bên ngoài cửa sổ mỗi lúc một ép sát sạt.

 

Anh báo, phía trước chắc là sắp mưa rồi đấy.

 

Tôi hùa theo, ừ.

 

Anh nói, hoa sứ nở rồi kìa.

 

Tôi ngoái đầu trông theo.

 

Dưới cái khoảng sân ven đường, những cánh hoa trắng muốt rụng lả tả rợp cả mặt đất.

 

Anh từ từ hãm chậm tốc độ xe lại, chậm rì rì đến độ tưởng chừng như chẳng nỡ chạy cho cạn chặng đường này.

 

Tôi không lên tiếng giục giã anh.

 

Con đường này, hai đứa tôi đã phải lầm lũi đi qua suốt mười hai năm mới kịp sát nhập vào nhau.

 

Trễ nải thêm một khoảnh khắc nữa cũng chẳng sứt mẻ gì.

 

Phía trước mắt chúng tôi, ngọn gió nhiệt đới đang v.út băng qua đường Chí tuyến Bắc, men theo dòng quốc lộ 214 mải miết thổi về phía Nam.

 

Tôi mở toang cuốn sổ bản đồ đã gấp nếp mép kia ra.

 

Ở ngay trang lót sách, dấu vân tay của anh vẫn nằm ngoan ngoãn kề sát cạnh dấu mộc kỷ niệm in màu mực.

 

Y hệt như hai chúng tôi vậy.

 

Ngăn cách mười năm trời ly tán, chia lìa cả chín triệu sáu trăm ngàn kilomet vuông đất trời.

 

Rốt cuộc thì đến cuối cùng vẫn áp kề được lại bên nhau.

 

(Hoàn)