Ngồi trong phòng thẩm vấn hơn một tiếng, tôi không dám ngẩng đầu nhìn ai. Người đàn ông đối diện tôi cáu kỉnh nới lỏng cà vạt trên bộ cảnh phục, đôi mắt u ám đáng sợ.
Anh là chồng tôi, người mà tôi đã bí mật kết hôn được một năm.
1
Tôi bị bắt vào đồn Cảnh sát vì viết tiểu thuyết có yếu tố nhạy cảm.
Không có gì mất mặt hơn chuyện này. Nhưng nếu có, đó chính là viên cảnh sát đang thẩm vấn tôi - Trì Lân - người mà tôi đã bí mật kết hôn được một năm.
Đây là lần thứ hai tôi gặp Trì Lân.
Anh rất đẹp trai, khoác lên bộ cảnh phục lại càng đẹp hơn. Đã ngồi trong phòng thẩm vấn hơn một tiếng, tôi không dám ngẩng đầu nhìn anh.
Tôi chỉ mong Trì Lân không nhận ra tôi. Nhưng rõ ràng, tôi chỉ đang mơ mộng hão huyền.
Ngay lúc này, anh nhìn tôi với một vẻ mặt cau có. Anh đã nhận ra tôi rồi.
Người đàn ông đối diện bực bội nới lỏng cà vạt, hạ giọng hỏi tôi: "Cô phạm tội gì?"
"Viết tiểu thuyết người lớn!"
Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Trì Lân, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Giọng Trì Lân càng lạnh lùng hơn: "Nói to lên."
"Viết tiểu thuyết người lớn."
Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại rồi hét lên. Gương mặt Trì Lân càng lúc càng khó coi, anh đồng nghiệp bên cạnh anh che miệng, cố gắng nhịn cười.
Tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. Chuyện này có gì buồn cười chứ?
Trì Lân im lặng rất lâu, trên mặt anh hiện rõ hai chữ: Mất mặt. Anh đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn.
"Nhốt lại đi."
Nghe nói mình sắp bị nhốt, tôi hoảng sợ túm lấy tay áo Trì Lân: "Trì Lân, em thật sự không viết gì cả, đó là hiểu lầm thôi."
2
Cho dù chúng tôi có kết hôn bí mật, anh vẫn là chồng tôi. Anh không thể mặc kệ cuộc sống của tôi mà nhốt tôi lại được.
Quá nhẫn tâm.
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy Trì Lân không buông. Có lẽ, nếu thật sự nhốt tôi vào tù, anh cũng sẽ mất mặt theo.
Trì Lân không đi. Anh hỏi tôi lần nữa: "Làm sao cô chứng minh được mình bị oan?"
"Em có bằng chứng."
Tôi nhanh ch.óng nộp bằng chứng, đưa cho Trì Lân cuốn tiểu thuyết của mình. Trì Lân lật từng trang tiểu thuyết. Tôi chỉ biết che mặt lại, bởi vì bên trong ngập tràn những tình tiết tổng tài bá đạo yêu tôi.
Với thái độ làm việc nghiêm túc và trách nhiệm, anh lật xem tiểu thuyết của tôi. Tôi biết mình đã viết ra thứ rác rưởi gì.
"Này cô gái, em đang đùa với lửa đấy. Miệng nói không muốn nhưng cơ thể lại rất thành thật. Cầu xin tôi đi, tôi sẽ cho em."
"Ba phút. Tôi muốn toàn bộ thông tin về người phụ nữ này."
"C.h.ế.t tiệt, hình như tôi đã yêu em rồi."
Vẻ mặt của Trì Lân ngày càng trở nên nghiêm trọng.
Tôi che mặt, chỉ muốn c.h.ế.t ngay tại chỗ. Nhận thấy vẻ mặt kỳ lạ của Trì Lân, đồng nghiệp của anh không nhịn được bước tới.
"Đội trưởng Trì, cô ấy thật sự có vấn đề à? Cho tôi xem với."
"Không có, không cần xem."
Trì Lân thản nhiên đóng tập hồ sơ lại rồi nghiêm nghị rời đi.
Tôi ngồi trong phòng thẩm vấn thấp thỏm bất an. Thực ra cuốn tiểu thuyết của tôi không hề chứa nội dung người lớn, nhưng vì có người cố tình tố cáo nên cảnh sát mới triệu tập tôi để hợp tác điều tra.
Tôi nằm mơ cũng không nghĩ tới người điều tra mình lại là Trì Lân.
Sau khi giao nộp chứng cứ, cuộc điều tra cũng kết thúc.
Một đồng nghiệp của Trì Lân đến gần, nói với tôi: "Chị dâu, cuộc điều tra đã hoàn tất. Chị có thể về nhà."
"Cảm ơn anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe anh ta gọi "chị dâu", tôi xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
E rằng từ nay, cả đơn vị của Trì Lân đều biết đến tôi từng bị bắt chỉ vì viết tiểu thuyết người lớn.
Thật sự không còn mặt mũi nữa.
Ra khỏi đồn Cảnh sát, tôi vừa định rời đi, một tiếng gọi vang lên.
"Đường Dư."
🌿 Chào mừng các bạn đến với "ổ truyện" nhỏ xinh của mình nha 🥰
🌿 Nếu bạn đọc xong thấy hay thì cho mình xin 1 like 1 cmt nhé ạ, đó là động lực siêu to để mình chăm chỉ hơn đó ạ 💕
🌿 Follow fanpage Lattes Team để được cập nhật thêm nhiều truyện hay khác nha🌻
🌿 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã ghé qua và ủng hộ mình nhaaaa 🫶
3
Tôi quay theo hướng phát ra âm thanh, là Trì Lân. Anh vắt chiếc áo cảnh phục lên vai, sải bước đi tới.
Chuyện vừa rồi quá nhục nhã. Trước mặt anh, tôi chẳng biết giấu mặt vào đâu.
"Còn... còn chuyện gì nữa sao?" Tôi hỏi anh.
Trì Lân cau mày: "Tôi đưa em về nhà."
"Không cần, em tự bắt taxi được."
Trong khoảnh khắc này, tôi chỉ muốn tránh xa anh càng xa càng tốt. Tôi không muốn nhìn mặt Trì Lân chút nào. Trì Lân phớt lờ lời từ chối, trực tiếp kéo tôi lên xe.
Cả hai ngồi trong xe, không ai nói lời nào.
Tôi và Trì Lân bí mật kết hôn. Gia đình họ Trì giàu có, trong khi tôi chỉ xuất thân từ một gia đình nghèo khó.
Mẹ chồng không ưa tôi nhưng ông nội của Trì Lân rất quý mến tôi, nhất quyết muốn tôi cưới Trì Lân.
Tôi cứ nghĩ Trì Lân sẽ không đồng ý.
Nhưng Trì Lân nhận lời rất nhanh, còn nói thẳng với tôi rằng anh cưới tôi chỉ để làm hài lòng ông nội. Sau hai năm hôn nhân, chúng tôi sẽ ly hôn trong hòa bình. Anh sẽ cho tôi một khoản tiền lớn.
Bố tôi bị bệnh, em trai tôi cũng cần tiền để đi du học. Vì vậy, tôi đã đồng ý với điều kiện của Trì Lân và cưới anh.
Sau đám cưới, Trì Lân điều chuyển công tác đến thành phố khác để tránh mặt tôi.
Lần này anh quay về đột ngột, tôi khá bất ngờ.
Tôi từng nghĩ đủ mọi viễn cảnh gặp lại anh, chỉ là tôi chưa bao giờ nghĩ tới việc chỉ vì một cuốn tiểu thuyết mà anh trở thành người thẩm vấn tôi.
Thật sự quá mất mặt.
"Mỗi tháng ông nội đều cho tiền sinh hoạt, sao còn viết tiểu thuyết?" Trì Lân ngậm điếu t.h.u.ố.c trong miệng, đột nhiên hỏi.
Dáng vẻ của anh vừa láu cá vừa đẹp trai.
LattesTeam
"Viết tiểu thuyết là sở thích, không liên quan gì đến tiền bạc."
"Sở thích? Khá độc đáo đấy."
Trì Lân nhìn tôi đầy ẩn ý.
Tôi lại cảm thấy muốn c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Anh nhất định lại nhớ tới mấy tình tiết trong cuốn truyện kia. Tôi không trả lời, cũng không dám nhìn Trì Lân nhiều.
Lẽ ra tôi không nên để anh đưa tôi về. Cả quãng đường đều là dày vò. Khó khăn lắm xe mới vào khu dân cư, tôi vội mở cửa nhảy xuống.
"Cảnh sát Trì, cảm ơn anh đã đưa em về nhà."
Nói xong, tôi cắm đầu chạy thẳng về nhà. Vừa đến cửa, một bàn tay to lớn chìa ra.
Tôi ngơ ngác nhìn Trì Lân đứng bên cạnh, cánh tay anh vẫn còn vắt áo cảnh phục.
"Anh làm gì ở đây?"
Tôi tuyệt vọng muốn tránh xa Trì Lân càng xa càng tốt. Một chuyện xấu hổ và nhục nhã như vậy, tôi đối mặt sao nổi.
Trì Lân liếc tôi: "Đây là nhà tôi, không về đây thì về đâu."
Tôi c.h.ế.t lặng một lúc. Đây đúng là nhà của Trì Lân. Trong thời gian anh vắng mặt, tôi cũng quen sống một mình nên suýt quên đây là nhà của Trì Lân.
Trước đây, vì tránh mặt tôi nên Trì Lân đã chuyển nơi công tác. Giờ anh đã về rồi, ở lại nhà mình cũng hợp lẽ.
Tôi gật đầu: "Em sẽ thu xếp đồ đạc, tối nay chuyển đi."
Nói xong, tôi vừa định đi dọn đồ, Trì Lân đã vươn tay siết eo tôi, ép tôi vào tủ giày ở lối vào.